Tô Kiều vừa tức giận, đôi mắt hồ ly mê hoặc liền phủ một lớp sương mù.

Cô không nhịn được tức giận đưa tay đ-ấm vào ng-ực Tần Tranh Vanh:

“Anh còn cười, anh còn cười!

Em đã giận thế này rồi mà anh còn cười được!"

Tần Tranh Vanh để mặc cho cô phát tiết, đợi tâm trạng cô hơi bình tĩnh lại một chút mới nắm lấy tay cô, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.

“Kiều Kiều, anh thật sự rất vui!

Hôm nay anh mới biết, hóa ra em lại quan tâm đến anh như vậy."

Tô Kiều vốn định vùng vẫy bỗng hơi sững lại...

“Anh luôn nghĩ em chọn kết hôn với anh là vì lần đó... và vì em không còn lựa chọn nào khác để thoát khỏi nhà họ Tô.

Anh cứ ngỡ em đang sống tạm bợ qua ngày với anh thôi..."

Người đàn ông vừa nói vừa ôm cô c.h.ặ.t hơn, giống như muốn khảm cô vào tận xương tủy của mình vậy.

Tô Kiều bị siết đến mức hơi khó thở, đưa tay vỗ nhẹ người đàn ông một cái:

“Anh có ngốc không hả?"

Chút bực dọc trong lòng Tô Kiều tan biến sạch sành sanh.

Nếu không phải hôm nay đột nhiên nổi hứng lên như vậy, cô cũng không biết kết hôn bấy lâu nay rồi mà người đàn ông này vậy mà vẫn còn lo được lo mất.

Ngày hôm sau, Tô Kiều ngồi xổm trong sân quan sát tình hình sinh trưởng của d.ư.ợ.c liệu.

Dược liệu trong sân trông có vẻ xanh tốt, có sức sống hơn hôm qua một chút, nhưng không có hiệu quả thần kỳ lớn nhanh như thổi ở trong không gian.

Xem ra nước linh tuyền sau khi rời khỏi không gian, tác dụng đối với động thực vật cũng giống như đối với con người, có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, nhưng muốn cải t.ử hoàn sinh, giúp cây lớn nhanh như thổi thì là điều không thể.

Tô Kiều cẩn thận ghi chép lại tình hình sinh trưởng của d.ư.ợ.c liệu, đang định vào nhà uống nước thì nghe thấy ngoài cửa vang lên một giọng nói nhu nhược:

“Chị ơi, chị ơi, chị có thể mở cửa không ạ?"

Tô Kiều:

...

—— Hừ, lần trước sau khi Kỷ Hanh Hy tới, lỗ tai cô khó khăn lắm mới được thanh tịnh được vài tháng, Tô Nhan Nhan đây là lại không ngồi yên được nữa sao?

Tô Kiều mở cửa ra liền thấy dáng vẻ nhu nhược lại uỷ khuất của Tô Nhan Nhan.

Ai biết chuyện thì không nói.

Người không biết còn tưởng cô đã bắt nạt Tô Nhan Nhan thế nào rồi không bằng?

Chu Quân và Trần Quế Anh đều đứng sau lưng Tô Nhan Nhan.

Sau khi Tô Nhan Nhan nhận lại người thân với Kỷ An Dương và Chu Quân, Trần Quế Anh trái lại nhờ phúc của cô ta mà thành công dọn vào ở nhà họ Nhậm.

Ngay cả thái độ của Nhậm Xuân Lâm và Nhậm Giai Điềm đối với cô ta cũng tốt hơn rất nhiều.

Nhìn thấy Tô Kiều, Tô Nhan Nhan tỏ vẻ mừng rỡ:

“Chị ơi, cuối cùng chị cũng chịu mở cửa cho em rồi, em cứ tưởng chị..."

Tô Kiều tận mắt thấy Tô Nhan Nhan lại đỏ vành mắt, giây tiếp theo nước mắt sắp tuôn trào đến nơi.

Vội vàng ngăn cô ta lại.

“Dừng!"

“Tô Nhan Nhan, cô cũng không phải cái túi lưới, sao ngày nào cũng giỏi đóng kịch thế hả?

Gạt chuyện quan hệ của chúng ta có phù hợp để qua lại thăm hỏi hay không sang một bên, cô tới nhà tôi lúc nào, và lúc nào tôi không mở cửa cho cô?

Cô thừa biết bây giờ hàng xóm trong đại viện đang nhìn, ra vẻ uỷ khuất thế này là muốn nói cho mọi người biết tôi bắt nạt cô t.h.ả.m lắm sao?"

Sắc mặt Tô Nhan Nhan cứng đờ:

“Chị ơi, em không có ý đó.

Em..."

Tô Nhan Nhan lí nhí, càng thêm vẻ uỷ khuất.

Trần Quế Anh lập tức tiến lên bảo vệ Tô Nhan Nhan:

“Tô Kiều, con đây là thái độ gì hả?

Nhan Nhan có lòng tốt tới mời con đi ăn cơm, con đối xử với nó như thế này sao?"

Tô Kiều cau mày, Trần Quế Anh đúng là chẳng nhớ được bài học nào cả.

Cô đang định mở miệng thì Chu Quân tiến lên ngăn Trần Quế Anh và Tô Nhan Nhan lại:

“Nhan Nhan, Kiều Kiều mở cửa rồi thì con có chuyện gì cứ nói thẳng ra, đừng nói những lời mập mờ khiến người ta hiểu lầm như vậy!"

Ánh mắt Tô Nhan Nhan loé lên, hơi cúi đầu xuống:

“Mẹ, con biết rồi ạ.

Con cũng không biết nói như vậy sẽ khiến chị hiểu lầm.

Con xin lỗi chị."

“Chị ơi, em xin lỗi..."

Tô Nhan Nhan tỏ ra vô cùng ngoan ngoãn trước mặt Chu Quân.

Tô Kiều thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái.

Cô cũng muốn xem xem hôm nay Tô Nhan Nhan đưa cả Chu Quân và Trần Quế Anh tới đây, làm rùm beng lên như vậy rốt cuộc là muốn làm cái gì.

Chương 259 Nhà họ Kỷ muốn tổ chức tiệc nhận thân

Chu Quân thời gian này chung sống với Tô Nhan Nhan cũng hiểu được tính nết của cô ta.

Ngoài mặt thì ngoan ngoãn.

Nhưng trong bụng thì vòng vo tam quốc, một câu nói lắt léo đến mười lần.

Thời gian qua bà rất muốn uốn nắn cái nết này của Tô Nhan Nhan nhưng nghĩ lại cô ta mới được nhận về, tình cảm mẹ con còn chưa thân thiết nên cũng không tiện nói quá nặng lời.

Thấy Tô Nhan Nhan sắp khiến chuyện càng lúc càng phức tạp.

Bà đứng ra, hòa nhã nói với Tô Kiều:

“Kiều Kiều, chuyện là thế này.

Đồng chí Tô Đại Vĩ tới rồi, chúng ta dự định nhân lúc hai nhà đều có mặt đông đủ thì cùng ăn một bữa cơm gia đình, cũng coi như là tiệc nhận thân của Nhan Nhan.

Nhan Nhan rất hy vọng con có thể tham gia."

—— Hừ, Tô Nhan Nhan hy vọng cô tham gia tiệc nhận thân của cô ta sao?

Cô nhớ kiếp trước lúc cô mới được đón về nhà họ Tô, nhà họ Tô cũng làm bộ làm tịch nấu một bàn thức ăn, nói là tiệc nhận thân tổ chức cho cô.

Chỉ là không những bàn thức ăn đó toàn là những món Tô Nhan Nhan thích, mà Tô Nhan Nhan còn trực tiếp lau nước mắt ngay trên bàn ăn.

Nói cái gì mà cô ta đã chiếm mất sự sủng ái của người thân bao nhiêu năm qua nên thấy rất áy náy, giờ cô đã về rồi thì cô ta đi.

Còn dặn dò một đống chuyện kiểu Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh sức khỏe không tốt cần chú ý những gì, lại còn bày tỏ một phen sự quyến luyến và không nỡ đối với ba anh em nhà họ Tô.

Còn cô lúc đó ngồi trên bàn ăn, cái gì cũng không làm, thậm chí đến đũa cũng không động vào.

Vậy mà vẫn bị Tô Đại Vĩ, Trần Quế Anh cùng ba anh em nhà họ Tô chỉ trích là cô vừa về đã tranh giành tình cảm với Tô Nhan Nhan.

Tô Kiều mỉm cười nhìn Chu Quân, đáp:

“Dì Chu, vừa rồi dì đã nói đây là tiệc nhận thân cũng là bữa cơm gia đình, con tham gia bữa cơm gia đình của nhà mọi người e là không được phù hợp cho lắm."

Ánh mắt Tô Nhan Nhan khẽ loé lên, trước khi Chu Quân kịp đổi ý, cô ta đã vội vàng nói trước:

“Chị ơi, trước kia chị trở về, em không trả lại cha mẹ và các anh vốn dĩ thuộc về chị là em không đúng.

Bây giờ em cũng tìm được cha mẹ ruột của mình rồi, chúng ta hãy để mọi thứ trở về đúng vị trí cũ được không?"

Chương 330 - Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mẹ Kế Của Ba Đứa Nhỏ Chỉ Muốn Làm Giàu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia