“Mẹ tuy miệng nói lời khó nghe nhưng mẹ chỉ là người khẩu xà tâm phật thôi.
Những ngày qua mẹ nhớ chị lắm, mỗi lần nhắc đến chị là mẹ lại đau lòng đến phát khóc."
Tô Nhan Nhan vừa nói vừa kéo kéo Trần Quế Anh.
Trần Quế Anh lập tức phối hợp bắt đầu quyệt khoé mắt.
Sắc mặt Tô Kiều lạnh nhạt, mất kiên nhẫn khẽ nhíu mày.
Tô Nhan Nhan và Trần Quế Anh không thể đổi chiêu khác được sao?
Lần nào cũng là bộ dạng giả tạo này, nhìn mà phát chán.
Tô Kiều chẳng thèm nhìn Trần Quế Anh, đi thẳng vào vấn đề hỏi Chu Quân:
“Dì Chu, dì tới mời con tham gia cũng là vì mọi người đã nhận lại con gái nên muốn mọi thứ trở về vị trí cũ sao?"
Chu Quân căn bản không hề có ý đó!
Bà cũng không biết tại sao khi Tô Nhan Nhan nhắc tới tiệc nhận thân muốn mời Tô Kiều tham gia thì bà lại cảm thấy trong trường hợp như vậy Tô Kiều nên có mặt, cho nên mới đồng ý đi cùng Tô Nhan Nhan tới đây.
Chu Quân hơi sa sầm mặt, nghiêm túc lại trịnh trọng nói:
“Kiều Kiều, dì không có ý đó.
Chỉ là chú Kỷ của con vẫn luôn coi Tranh Vanh như nửa đứa con trai, dì lúc trước cũng muốn nhận con làm con nuôi, tuy rằng chúng ta không có duyên phận mẹ con.
Nhưng trong lòng chú Kỷ và dì, con và Tranh Vanh cũng giống như con đẻ của tụi dì vậy, cho nên lần tiệc gia đình này mới mời hai đứa tham gia."
Bà nói tới đây, khựng lại một chút rồi mới nói tiếp:
“Nếu con thực sự không muốn đối mặt với một số người thì con không tới dì cũng sẽ không trách con đâu."
Tô Nhan Nhan rõ ràng là nghẹn một hơi lên tận cổ, sự sốt ruột hiện rõ mồn một trên mặt.
Trần Quế Anh thấy Tô Nhan Nhan gấp gáp liền tức giận lườm Tô Kiều một cái thật mạnh.
Tô Kiều khách khí mỉm cười với Chu Quân:
“Dì Chu, cảm ơn sự thông cảm của dì.
Hiện tại c-ơ th-ể con cũng không được thuận tiện cho lắm, những trường hợp như vậy con xin phép không tham gia ạ."
Ánh mắt Chu Quân nhìn về phía bụng dưới của Tô Kiều, trong mắt thoáng hiện vẻ mừng rỡ.
Thời gian qua bà cũng nghe mọi người trong đại viện truyền tai nhau chuyện Tô Kiều mang thai.
Hóa ra tất cả họ đều bị Tần Tranh Vanh lừa rồi, thằng nhóc đó trước kia nói cái gì mà đi làm nhiệm vụ bị thương tới chỗ hiểm nên không thể sinh con được nữa, căn bản là mượn cớ để trốn tránh việc họ làm mai cho nó thôi.
Chu Quân cười gật đầu liên tục:
“Được được, vậy con cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé, dì không làm phiền con nữa."
“Chị ơi~~"
Lời Chu Quân vừa dứt, Tô Nhan Nhan vội vàng gọi một tiếng.
Chu Quân khẽ nhíu mày, ánh mắt có thêm vài phần nghiêm khắc nhìn về phía Tô Nhan Nhan:
“Nhan Nhan, đừng có ép người quá đáng!"
Tô Nhan Nhan ngoan ngoãn hơi cúi đầu xuống để che giấu sự không cam tâm nơi đáy mắt.
“Mẹ, con xin lỗi ạ.
Con chỉ là quá muốn được chị tha thứ thôi."
Chu Quân nhìn Tô Nhan Nhan một cái rồi nhạt giọng nói:
“Đi thôi, chúng ta về thôi."
Tô Nhan Nhan c.ắ.n môi càng c.h.ặ.t hơn.
Sự hận thù nơi đáy mắt lan tỏa ra.
Tại sao?
Tại sao rõ ràng cô ta là con gái ruột của Chu Quân mà thái độ của Chu Quân đối với Tô Kiều lại tốt hơn cô ta nhiều như vậy!
Tô Kiều!
Tất cả là tại cô ta!
Cướp mất viên ngọc của cô ta, cướp mất không gian linh tuyền của cô ta!
Cô ta vất vả lắm mới trở thành con gái của chính ủy, nhưng Kỷ An Dương và Chu Quân ngoài sự áy náy đối với cô ta ra thì thái độ đối với cô ta còn không bằng đối với Tô Kiều!
Tô Nhan Nhan ngoan ngoãn đi theo Chu Quân trở về.
Khi đi tới dãy nhà của nhà họ Nhậm ở đại viện, Trần Quế Anh khẽ kéo kéo tay áo Tô Nhan Nhan.
Trong mắt Tô Nhan Nhan hiện lên sự thiếu kiên nhẫn nhưng vẫn phải ngoan ngoãn nói với Chu Quân:
“Mẹ, hôm nay cha Tô vừa từ huyện tới đây, con muốn qua nhà anh cả thăm ông ấy có được không ạ?"
Chu Quân gật đầu:
“Ừm, đồng chí Tô nuôi dưỡng con một trận, lại lặn lội xa xôi tới khu quân đội như thế này, con nên đi thăm.
Con đi đi, lát nữa nhớ cùng với cha mẹ nuôi và nhà anh cả cùng qua ăn cơm nhé."
“Vâng, cảm ơn mẹ!"
Tô Nhan Nhan ngoan ngoãn nói.
Chu Quân vừa đi, biểu cảm trên mặt Trần Quế Anh đã không giữ được nữa, khuôn mặt đầy sự căm ghét nghiến răng nghiến lợi:
“Con khốn Tô Kiều đó, đều đã đưa cả Chu Quân tới mời nó rồi mà nó vẫn không chịu tới, đúng là thứ không biết điều."
“Chu Quân cũng thật là, uổng công làm phu nhân chính ủy mà chẳng có chút khí chất nào, Tô Kiều - vợ của một thằng doanh trưởng quèn mà cũng dám từ chối bà ta!
Hừ!"
Trần Quế Anh mắng tới đây dường như nhớ ra điều gì đó.
Vẻ mặt hoảng hốt nhìn Tô Nhan Nhan:
“Nhan Nhan, vừa rồi mẹ cứ thấy Chu Quân đối xử với Tô Kiều còn tốt hơn cả con?
Bà ta có khi nào nghi ngờ gì rồi không?"
Tô Nhan Nhan thu lại dáng vẻ ngoan ngoãn, vẻ mặt đầy sự thiếu kiên nhẫn:
“Bà ta thì nghi ngờ được cái gì?
Bà ta mà nghi ngờ thì còn tổ chức tiệc nhận thân làm gì.
Mẹ cứ ngậm cái miệng mẹ lại đi, đừng có nói lung tung thì sẽ không ai nghi ngờ gì hết!"
Tô Nhan Nhan nói xong liền sải bước đi về phía nhà họ Nhậm.
Trần Quế Anh ngẩn ra tại chỗ một lúc rồi mới vội vàng đuổi theo.
Nhà họ Nhậm.
Tô Nhan Nhan vừa vào cửa, Nhậm Xuân Lâm liền bảo Tô Kiến Quốc đóng c.h.ặ.t cửa lại.
Tô Nhan Nhan nhìn nụ cười giả tạo của Nhậm Xuân Lâm thì lòng chùng xuống.
Nhậm Xuân Lâm mỉm cười nhìn Tô Nhan Nhan và Trần Quế Anh chào hỏi:
“Nhan Nhan và bà thông gia tới rồi.
Thế nào?
Chuyện đã thu xếp xong chưa?"
Chương 260 Thân phận khó khăn lắm mới có được lại chính là điểm yếu lớn nhất
Trần Quế Anh rõ ràng có chút căng thẳng nắm lấy ống quần, khúm núm ngồi xuống bên cạnh Tô Đại Vĩ, rụt rè nhìn Nhậm Xuân Lâm:
“Thông gia à, thực sự là ngại quá.
Con nhỏ Tô Kiều đó đúng là cứng đầu, nói thế nào cũng không chịu qua nhà họ Kỷ ăn cơm.
Chu Quân cũng là hạng người nhu nhược, cứ để mặc nó, tôi và Nhan Nhan thật sự đã cố hết sức rồi."
Nhậm Xuân Lâm cười như không cười rót hai chén trà, lần lượt đưa tới trước mặt Tô Đại Vĩ và Trần Quế Anh:
“Thông gia này, tôi đã mạo hiểm lớn như vậy mới lo xong vụ giám định quan hệ huyết thống.
Nếu mọi người không thể đưa cho tôi thứ mà tôi muốn..."
Giọng điệu đầy ẩn ý của Nhậm Xuân Lâm mang theo ý tứ đe dọa.
Những người có mặt ở đó không chỉ Trần Quế Anh và Tô Đại Vĩ mà sắc mặt của Tô Kiến Quốc và Tô Nhan Nhan cũng thay đổi.
Tô Nhan Nhan siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.