Mì dương xuân
Mùi mồ hôi nồng nặc của những người lâu ngày không tắm, hòa quyện với mùi phân gà và đủ thứ mùi khó tả trên xe khiến Tô Thanh Hòa mệt lử, nước chua cứ trào lên cổ họng. Đặc biệt là khi xe chạy, không ít người bị say xe nôn mửa. Cô đành phải mở cửa sổ to hơn một chút, thầm may mắn vì mình chọn ngồi hàng ghế đầu, ít ra tài xế không nôn ra xe.
Có người thò đầu ra cửa sổ nôn, bãi nôn bị gió thổi ngược vào người ngồi sau khiến trên xe nổ ra một trận cãi vã ầm ĩ. Nhân viên bán vé phải luôn miệng can ngăn.
Chiếc xe vốn đã quá tải nhưng dọc đường gặp khách vẫy xe vẫn dừng lại đón. Thùng xe chật ních nhưng dưới sự sắp xếp của nhân viên bán vé, vẫn có thể nhét thêm được một hai người nữa.
Hạ Đình Thâm thấy dáng vẻ ỉu xìu của vợ, anh lấy bình tông nước quân dụng mở nắp đưa cho cô: “Tôi có pha trà đây, em uống vài ngụm cho tỉnh. Ăn thêm cái bánh bao nhé?”
Tô Thanh Hòa lắc đầu: “Tôi không nuốt nổi bánh bao đâu.” Cô nhận bình nước uống vài ngụm trà.
“Vậy em cầm quả táo này để sát mũi cho dễ chịu.”
Cô lấy quả táo trong túi ra đặt sát mũi, Hạ Đình Thâm cất bình nước đi rồi nhận lấy quả táo của cô. Anh một tay ôm vai cô, để đầu cô tựa vào vai mình: “Em ngủ một lát đi.”
Tô Thanh Hòa cũng chẳng còn sức mà làm kiêu, cái mùi trên xe thực sự khiến cô ch.óng mặt buồn nôn. Cô ngoan ngoãn tựa vào vai anh, Hạ Đình Thâm một tay giữ vai cô, tay kia cầm quả táo đặt cạnh mũi cô. Ngửi thấy mùi thơm thanh mát của táo, cô mới thấy dễ chịu hơn đôi chút rồi chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Suốt hơn 6 tiếng đồng hồ, cô cứ nửa tỉnh nửa mê chịu đựng. Cô chẳng ăn được miếng nào, chỉ uống hết nửa bình trà. Cô thầm khâm phục sự nhìn xa trông rộng của anh, đồ cô mang theo chẳng động đến thứ gì, còn anh chỉ mang đúng một bình trà.
Lúc xuống xe, Tô Thanh Hòa từ một “nữ chiến thần” tranh chỗ lúc nãy giờ biến thành một con sâu mềm nhũn, ngay cả túi hành lý cũng chẳng buồn xách.
Vừa xuống xe, cô hít hà thật sâu mấy ngụm không khí trong lành để xua đi luồng khí vẩn đục trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đầu óc mới tỉnh táo lại đôi chút.
“Hạ Đình Thâm, chúng ta còn phải ngồi xe mấy tiếng nữa mới về đến công xã?”
Hạ Đình Thâm tay xách nách mang đủ thứ hành lý, một tay vẫn đỡ lấy cô. Nghĩ đến mấy cái bánh bao đã nguội ngắt, anh không muốn để cô ăn nữa. Anh nhìn bảng giờ xe chạy ở bến, khẽ đề nghị: “Chúng ta đi ăn bát mì nóng trước đã nhé.”
“Có kịp chuyến xe về Vĩnh Hòa không anh?”
“Kịp mà, chuyến cuối còn hơn một tiếng rưỡi nữa mới chạy, chúng ta chỉ cần kịp chuyến đó là được.”
“Để tôi tự xách túi của mình cho.” Tô Thanh Hòa thấy ngại khi để anh xách hết, dù sao anh vẫn là bệnh nhân đang dưỡng thương.
“Em đi cho vững là được rồi, chút sức nặng này với chân tôi không là gì đâu.” Anh biết cô đang lo lắng điều gì.
Chân cô quả thực vẫn còn hơi bủn rủn nên không kiên trì nữa, lẳng lặng đi theo anh ra khỏi bến xe.
Anh rất thông thuộc huyện thành này. Ra khỏi bến, anh dẫn cô vào một con hẻm nhỏ đối diện, rẽ trái rẽ phải vài vòng rồi ra một con đường nhỏ vắng vẻ. Tô Thanh Hòa vừa định phàn nàn thì thấy một tấm biển đề chữ “Mì”. Cô nuốt lại lời định nói, đây là một quán mì nhỏ đơn sơ.
Bên trong chỉ có ba chiếc bàn dài và vài chiếc ghế băng.
Hai người ngồi đối diện nhau, Hạ Đình Thâm hỏi cô muốn ăn mì gì.
“Cho tôi bát mì chay đi.”
“Được. Phía sau có nhà vệ sinh đấy, em vào rửa mặt cho tỉnh táo.”
Tô Thanh Hòa đứng dậy đi ra phía sau. Cô vốc nước rửa mặt thật sạch, dùng bàn tay ướt vuốt lại mái tóc cho gọn gàng, lắc lắc cái đầu vẫn còn hơi choáng váng.
Khi cô quay lại, mì đã được bưng lên. Đó là hai bát mì dương xuân thơm phức.
Hạ Đình Thâm thêm chút giấm vào bát mì. Thấy cô ngồi xuống, anh dịu dàng hỏi: “Ăn được không em?”
“Cho tôi thêm chút giấm nữa.”
Anh làm theo lời cô. Húp một ngụm nước dùng chua chua thanh thanh, cô mới thấy dạ dày dễ chịu hẳn, không nhịn được khen: “Hạ Đình Thâm, mì này ngon thật đấy!”
“Em ăn nhiều vào. Hai ngày nữa về đến Vĩnh Hòa, tôi sẽ đưa em đi ăn quẩy.” Anh húp một ngụm nước lớn rồi bắt đầu ăn mì.
Nghĩ đến món quẩy ở công xã Vĩnh Hòa mà anh nói, lòng cô bỗng dâng lên một nỗi mất mát khó tả.
Hai người im lặng ăn mì. Phần mì ở đây rất đầy đặn, cô uống hết nước dùng nhưng mì thì chỉ ăn được một nửa đã thấy no căng, đành đặt đũa xuống.
Hạ Đình Thâm ngẩng đầu hỏi: “Sao không ăn nữa em?”
“Nhiều quá, tôi ăn không hết.”
Anh không nói gì, bưng bát của cô đổ nốt phần mì thừa vào bát mình.
“Hạ Đình Thâm, đó là mì tôi ăn dở mà.” Cô ngẩn người nhìn hành động của anh.
Anh gật đầu thản nhiên: “Ừ, tôi biết. Em ăn không hết thì để tôi ăn, bỏ phí thì tội.”
Nghĩ đến thời đại này mọi người đều coi trọng sự tiết kiệm, cô đành im lặng, nuốt lại những lời định nói.
Đợi anh ăn xong, anh đứng dậy cầm bình tông ra bếp sau xin ít nước trà mang theo.
“Thanh Hòa, chúng ta đi thôi.”
Hai người rời quán mì, quay lại bến xe. Lần này xe chạy rất nhanh, chỉ hơn một tiếng là đã về đến Vĩnh Hòa.
Đến nơi thì trời cũng đã xế chiều. Hạ Đình Thâm nhìn cô có vẻ mệt mỏi, khẽ vỗ vào túi hành lý.