Chuyến xe bão táp

Tô Thanh Hòa thầm nghĩ sau này chắc chẳng còn cơ hội ăn chực nữa đâu, nhưng miệng vẫn nói: “Vậy thì tôi cảm ơn nhé. Khi nào làm món gì ngon tôi sẽ gọi cậu.”

Hạ Đình Thâm ngồi bên cạnh không chen vào được lời nào, nhịn không được lên tiếng: “Được rồi, cậu mau về đi.”

“Vâng! Đại đội trưởng, anh đừng quên giờ xe chạy nhé.” Tạ Chí Quốc đáp một tiếng rồi mới rời đi.

Tô Thanh Hòa cầm vé xe lên xem kỹ. Nhìn mãi mà chẳng thấy số ghế đâu, cô lật qua lật lại vẫn không tìm thấy.

Cô nghi hoặc dùng cùi chỏ huých vào người anh: “Hạ Đình Thâm, số ghế của chúng ta đâu?”

Hạ Đình Thâm nhếch môi: “Không có số ghế đâu em.”

“Vậy làm sao biết ngồi chỗ nào?”

“Ai lên trước thì ngồi trước. Người lên sau thì ngồi ghế đẩu ở lối đi giữa, nếu hết ghế đẩu thì ngồi lên túi hành lý.” Hạ Đình Thâm vỗ vỗ vào cái túi hành lý mang theo.

Cái gì cơ? Không dựa vào vé để tìm chỗ à? Lại còn phải tranh giành nữa sao?

Nghĩ đến việc phải ngồi co quắp trên cái ghế đẩu nhỏ hay túi hành lý suốt 5-6 tiếng đồng hồ, Tô Thanh Hòa cảm thấy không ổn chút nào.

“Lát nữa anh cứ đi thong thả, để tôi lên trước giành hai chỗ ngồi.” Cô nhìn cái chân đau của anh, lại nghĩ anh mặc quân phục thế này chắc chắn sẽ không đi tranh giành chỗ với dân, nhưng cô thì không muốn chịu khổ ngồi ghế đẩu đâu.

Hạ Đình Thâm liếc nhìn thân hình mảnh mai của cô, an ủi: “Không cần vội đâu, ngồi ghế đẩu cũng được mà.”

Tô Thanh Hòa nghĩ đến cái ghế đẩu thấp tịt sát đất, đầu lắc như trống bỏi: “Ngồi ghế đẩu thì chân duỗi làm sao được? Tôi không ngồi đâu, tôi phải đi giành chỗ.”

Hạ Đình Thâm bất đắc dĩ nhận lấy gói giấy dầu từ tay cô: “Sẽ có chỗ ngồi thôi mà, thực sự không cần tranh giành đâu.”

“Anh im miệng đi!” Cô sợ nhất là cái tinh thần “phục vụ nhân dân” đã ngấm vào m.á.u của anh.

Bị cô quát, Hạ Đình Thâm ngoan ngoãn im lặng, nhưng trong lòng không tin cô có thể giành được chỗ. Với cái vóc dáng nhỏ bé kia, người ta đẩy nhẹ một cái là văng ra xa rồi. Anh lo cô bị ngã nên thầm tính lát nữa phải giữ cô lại, không để cô chạy lung tung.

Nửa tiếng sau, có tiếng thông báo chuyến xe của họ sắp khởi hành.

Tô Thanh Hòa chẳng thèm nhìn anh lấy một cái, xách hành lý lao nhanh như một con sóc vào đám đông đang ùa lên xe. Cô nhắm thẳng hướng chiếc xe còn chưa dừng hẳn mà lao tới.

Hạ Đình Thâm còn chưa kịp phản ứng đã thấy vợ mình như một quả pháo nhỏ vọt đi mất. Anh vội vàng kẹp túi hành lý và bao tải dứa vào nách đuổi theo, nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu nữa.

Vì một chỗ ngồi thoải mái, Tô Thanh Hòa chẳng màng đến hình tượng hay tố chất gì nữa.

Cửa xe vừa mở, cô dùng hết sức bình sinh chen lên phía trước.

Rõ ràng, cô đã đ.á.n.h giá thấp sức mạnh của con người thời đại này. Những người này còn khỏe hơn cả đám chen tàu điện ngầm đời sau nhiều, cô suýt chút nữa thì bị đẩy văng ra ngoài.

Cô nảy ra một kế, hét lớn: “Tiền của ai rơi này! 2 đồng với tờ tem phiếu lương thực 10 cân của ai rơi đây?”

Đám đông đang chen lấn lập tức khựng lại. Ai nấy đều cúi đầu nhìn xuống đất tìm tiền và tem phiếu. 2 đồng lận đó, lại còn 10 cân tem phiếu lương thực, dù không phải của mình thì nhặt được cũng là món hời lớn.

Tô Thanh Hòa nhân cơ hội đó dùng sức trèo lên xe, tìm ngay một hàng ghế đôi ở phía trước rồi ngồi xuống. Cô đặt hành lý sát cửa sổ để giữ chỗ, rồi vẫy tay gọi Hạ Đình Thâm đang đứng ngơ ngác bên ngoài.

Hạ Đình Thâm không ngờ cô lại láu cá đến thế, cái chiêu này mà cũng nghĩ ra được.

Đám người tìm mãi không thấy tiền đâu, nhưng cũng chẳng ai nghĩ là do cô lừa, chỉ tặc lưỡi chắc có kẻ nhanh tay nhặt mất rồi, lòng thầm tiếc hùi hụi.

Khi Hạ Đình Thâm lên được xe thì bên trong đã kín chỗ.

Có người định ngồi vào chỗ cạnh cô, cô chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Anh tìm chỗ khác đi, chỗ này có người rồi.”

Người đó cằn nhằn: “Phía sau cũng hết chỗ rồi.”

Tô Thanh Hòa nhập gia tùy tục, vui vẻ chỉ vào cái ghế đẩu ở lối đi: “Ghế đẩu vẫn còn trống kìa anh.”

Đối phương hậm hực lầm bầm vài câu nhưng cũng chẳng làm gì được cô.

Hạ Đình Thâm bước tới, cô xách hành lý sang chỗ sát cửa sổ để anh ngồi ở phía ngoài cho thoáng, hành lý thì đặt dưới chân. Cô trao cho anh một cái nhìn đắc ý, như muốn nói: *Thấy chưa? Không có tôi thì anh có mà ngồi ghế đẩu nhé!*

Hạ Đình Thâm buồn cười nhìn đôi mắt linh động như hồ ly nhỏ của cô. Nếu không phải trên xe quá đông, lại toàn đàn ông lao động chân tay, anh không muốn để cô ngồi cạnh người lạ thì chắc chắn anh đã nhường chỗ này cho người khác rồi.

Nhưng Tô Thanh Hòa chẳng vui vẻ được lâu. Hai người khách lên cuối cùng xách theo mấy con gà bị trói chân. Đám gà không ngừng đập cánh phản đối, thậm chí còn ị ra mấy bãi phân gà loãng hôi thối nồng nặc.

Cô ủ rũ mở cửa sổ xe cho gió lùa vào xua bớt mùi hôi. Một ông lão ngồi phía sau không chịu được gió to, nằng nặc bắt cô đóng cửa lại. Nhìn ông lão cũng tầm 60-70 tuổi, cô không nói hai lời, đóng cửa lại chỉ để lại một khe hở nhỏ.

Chương 102 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia