Rời Khỏi Hạ Gia Trang

Cô bé nói nhỏ: “Chị dâu, đại ca sẽ không bị ngốc đi chứ?”

Tô Thanh Hòa: … “Theo lý mà nói thì không đâu.”

Đợi đến khi tất cả mọi người đã rời đi, Tô Thanh Hòa đến bên cạnh Hạ Đình Thâm, lặng lẽ ngồi xuống bầu bạn với anh. Cô không nói chuyện, cũng không khuyên anh rời đi. Đợi tròn 1 tiếng đồng hồ, Hạ Đình Thâm mới chuyển mắt nhìn về phía cô, mấp máy môi.

Mấy ngày không nói chuyện, lúc này giọng anh khàn đặc, không phát ra tiếng. Anh ho 2 tiếng rồi mới khàn giọng nói: “Thanh Hòa, chúng ta về thôi.”

Tô Thanh Hòa biết chữ “về” mà anh nói là quay về Lâm Thị. “Được.”

Cô đứng dậy, đưa tay đỡ Hạ Đình Thâm một cái. Mấy ngày không ăn không uống cũng không ngủ, đôi mắt anh đỏ ngầu như con báo. Hai người dìu nhau xuống núi về đến nhà Hạ nãi nãi.

Tô Thanh Hòa đẩy Hạ Đình Thâm: “Anh đi tắm trước đi, rồi nằm trên giường đợi em một lát. Cha nói sẽ mang đồ qua.” Cô không nói lý lẽ với anh nữa, chỉ đề nghị anh ăn cơm ngủ nghỉ trước rồi ngày mai mới về Lâm Thị.

Hạ Đình Thâm gật đầu, ra bên giếng múc nước tắm. Trong lúc đó, Tô Thanh Hòa pha một bát sữa mạch nha, lấy từ trong không gian ra 2 cái bánh bao. Khi Hạ Đình Thâm tắm rửa xong vào phòng, thấy đồ ăn trên bàn thì cô nói:

“Anh ăn đi. Anh không ăn thì lấy đâu ra sức xách hành lý đi đường? Em không xách nổi đâu, anh biết em đi xe là hay bị say mà.”

Câu nói định từ chối vì không có cảm giác thèm ăn của Hạ Đình Thâm lập tức bị nuốt ngược trở lại. Anh ngồi xuống, uống cạn bát sữa mạch nha trong vài ngụm. Bánh bao ăn được một cái thì không thể ăn thêm được nữa, anh khàn giọng giải thích: “Thanh Hòa, tôi thực sự nuốt không trôi.”

“Không nuốt trôi thì thôi vậy. Anh lên giường nằm một lát đi, em ra đầu ngõ xem cha chắc sắp đến rồi.” Tô Thanh Hòa không khuyên nhủ thêm. “Hành lý em sẽ thu dọn nhanh thôi.”

Hạ Đình Thâm nghe lời cô, về phòng nằm xuống. Tô Thanh Hòa mang bánh bao vào bếp rửa bát. Lúc quay lại phòng, cô đã nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ của anh. Cô bĩu môi, cởi giày tất rồi nhấc chân anh lên giường, đóng cửa sổ lại. Cô biết giấc này anh nhất định phải ngủ đến tận ngày mai mới tỉnh.

Trong lúc rảnh rỗi, Tô Thanh Hòa thu dọn hành lý của hai người, dọn dẹp sạch sẽ căn nhà, ngay cả những bông hoa hồng bên hàng rào cũng được tưới nước cắt tỉa cẩn thận.

“Chị dâu!” Hạ Đình Thù chạy tới, trên mũi lấm tấm vài giọt mồ hôi sáng lấp lánh. Cô bé ôm cánh tay Tô Thanh Hòa làm nũng: “Chị dâu, sao em vừa đi nhà nhị di về mà chị và đại ca đã sắp đi rồi?”

Tô Thanh Hòa kéo cô bé ngồi xuống ghế đẩu: “Em chưa nghe chuyện của chị ở Hạ gia trang sao?”

Hạ Đình Thù nhún vai: “Chuyện chị đ.á.n.h nương em một trận chứ gì? Em không nói hai người ai đúng ai sai, vì làm phận con gái em không thể đ.á.n.h giá những chuyện này.” Thở dài một hơi, cô bé hái một bông hoa hồng cầm trên tay. “Bà nội mất cũng là vì nương em ép uổng. Chị dâu, em sẽ học hành chăm chỉ để sau này rời khỏi nơi này. Lên Lâm Thị em mới biết hóa ra con người có rất nhiều cách sống. Không thể chọn xuất thân, nhưng em có thể chọn con đường mình đi. Em tin lời chị, học hành mới có lối thoát.”

Tô Thanh Hòa gật đầu: “Em cứ học cho tốt. Sau này thi vào ngôi trường mình thích, làm những việc mình yêu.”

Hạ Đình Thù ôm cánh tay cô, gối đầu lên vai chị dâu, lo lắng thở dài: “Chuyện của bà nội đả kích đại ca lớn quá. Chị dâu, vất vả cho chị rồi.”

Tô Thanh Hòa không nói chuyện họ lên Lâm Thị sẽ sống riêng, chỉ mỉm cười không giải thích gì thêm.

Giấc ngủ này của Hạ Đình Thâm đúng như Tô Thanh Hòa dự đoán, anh ngủ một mạch đến sáng hôm sau. Vừa tỉnh dậy, anh ngồi trên giường ngẩn ngơ. Tô Thanh Hòa bước vào quơ quơ ngón tay trước mặt anh: “Hạ Đình Thâm, hôm nay chúng ta về.”

Hoảng hốt một chút anh mới nhận ra đã là ngày hôm sau. “Được.”

Hai người dậy ăn sáng. Hạ Đại Sơn và Hạ Nhị Sơn cũng vừa đi tới.

“Thanh Hòa, Đình Thâm. Hai đứa về bây giờ à?”

“Cha, chúng con cũng nên về rồi.”

Trong lòng Hạ Đại Sơn rất đau đớn, đối với đứa con nuôi này ông cảm thấy vô cùng áy náy. “Đình Thâm à…”

Hạ Đình Thâm nhìn dáng người còng xuống và mái tóc hoa râm của Hạ Đại Sơn. Lưng ông trước nay luôn thẳng tắp, vậy mà mấy ngày nay chưa từng thẳng lên được. “Cha, cha mãi mãi là cha của con.”

Nghe được câu này, Hạ Đại Sơn mới thở phào nhẹ nhõm. “Có việc gì thì cứ đ.á.n.h điện báo về nhà nhé.”

Hạ Nhị Sơn đứng bên cạnh không nói gì, chỉ nhét những thứ vợ mình chuẩn bị vào tay Tô Thanh Hòa: “Thanh Hòa, đây là tấm lòng của nhị thẩm cháu. Có giày vải thím ấy làm cho hai đứa, còn có áo len thím ấy đan nữa. Không đẹp bằng đồ mua nhưng là tâm ý của bậc trưởng bối.”

Tô Thanh Hòa nhìn vào bao tải, thấy giày vải nam nữ mỗi loại 2 đôi, còn có 2 đôi dép lê. Mỗi người còn có một chiếc áo len, màu hồng cho cô và màu xám cho anh. “Nhị thúc, cảm ơn chú và nhị thẩm nhiều ạ.”

“Người một nhà đừng khách sáo. Nhị Hổ đang lái máy kéo đợi bên đường để đưa hai đứa lên huyện bắt xe đấy.” Hạ Nhị Sơn đi theo sau anh cả, người cũng tiều tụy hẳn đi.

Chương 130 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia