Hạ Nãi Nãi Qua Đời

Đạp xe được nửa đường, n.g.ự.c Tô Thanh Hòa bỗng thắt lại khó chịu. Cô c.ắ.n một miếng bánh mè nhân đậu đỏ thật to, trên mặt không biết từ lúc nào đã có nước mắt lăn dài.

“Hạ Đình Thâm, anh đạp nhanh lên!”

Cả Hạ Đình Thâm và Tô Thanh Hòa đều có dự cảm không lành. Đôi chân anh đạp như bay trên đường. Tô Thanh Hòa nắm c.h.ặ.t áo anh, hai người vừa vào đến đầu làng đã nghe thấy có người hét lớn:

“Hạ nãi nãi ở cuối làng đi rồi!”

Hạ Đình Thâm khựng lại, hơi mờ mịt quay đầu hỏi Tô Thanh Hòa: “Thanh Hòa, bọn họ nói gì cơ?”

Thấy bộ dạng trống rỗng như con rối gỗ của Hạ Đình Thâm, ánh mắt Tô Thanh Hòa rơi vào những chiếc bánh mè trong giỏ xách. “Hạ Đình Thâm, bọn họ nói Hạ nãi nãi ở cuối làng đi rồi.”

Hạ Đình Thâm cười gượng gạo: “Không thể nào, bà nội còn chưa ăn bánh mè mà.”

Anh từ từ đạp xe, sắc mặt ngày càng khó coi. Bàn tay nắm ghi đông không ngừng run rẩy: “Thanh Hòa, em nói với bà nội là một ngày chỉ được ăn 2 cái bánh mè thôi nhé?”

Tô Thanh Hòa thấy lưng anh cũng đang run rẩy: “Được. Em sẽ nói với bà là anh không cho bà ăn nhiều.”

Cô không giục anh đạp nhanh, chỉ mặc cho anh thong thả đạp xe qua đó. Cô hiểu rõ Hạ Đình Thâm đang không muốn chấp nhận sự thật, anh đang sợ hãi và muốn trốn tránh. Con đường trong làng vốn không dài, dù chậm đến mấy thì cũng rất nhanh đã đến nơi.

Vừa nhìn thấy hàng hoa hồng nở rộ, họ đã nghe thấy tiếng khóc than của Hạ Đại Sơn và Hạ Nhị Sơn truyền ra từ trong sân. Hạ Đình Thâm bỗng chốc đạp xe như điên. Đến cổng, anh vội vã dừng lại, quay người nhìn Tô Thanh Hòa, ôm chầm lấy cô một cái rồi vội vàng buông ra, nói năng lộn xộn:

“Thanh Hòa, em nắm tay tôi đi vào đi. Tôi sợ bà nội thực sự…”

Nghĩ đến những lời dặn dò của Hạ nãi nãi, Tô Thanh Hòa quay mặt đi, chủ động nắm lấy tay Hạ Đình Thâm: “Đừng sợ. Em cùng anh vào thăm bà.”

Sau khi vào trong, họ thấy Hạ nãi nãi đã được mặc quần áo chỉnh tề nằm trên giường, trên đầu cài bông hoa hồng đỏ tươi mà bà thích nhất. Trên mặt Tô Thanh Hòa lạnh buốt:

“Bà nội, cháu mang bánh mè bà thích về rồi đây.”

Hạ Đình Tắc quỳ trên mặt đất tự tát mình 2 cái, xé ruột xé gan hét lên: “Bà nội đã muốn ăn bánh mè từ lâu rồi, nhưng cháu quá khốn nạn nên đã không mua cho bà ăn! Lúc nãy bà bảo cháu đi gọi bác cả và cha qua, cháu vừa đi khỏi một lát thì bà đã…”

Hạ Đình Thâm quỳ rạp xuống đất. Vẻ mặt anh đờ đẫn, không rơi một giọt nước mắt nào. Chỉ nghe thấy bên ngoài Chu Tiểu Anh đang ồn ào khóc lóc:

“Nương của tôi ơi! Sao nương lại nghĩ quẩn như vậy? Nếu không phải thằng tạp chủng đó về thì nương cũng không đến mức mất mạng đâu! Nó chính là đồ đòi nợ! Nương đi thế này để con dâu biết làm sao đây? Con dâu muốn hiếu kính nương cũng không tìm được người nữa rồi! Nương ơi, nương có biết con không nỡ để nương đi không!”

Không thể không nói, công phu khóc lóc kể lể của Chu Tiểu Anh đúng là hạng nhất. Nếu là người không quen biết, chắc chắn sẽ tưởng bà ta là người hiếu thuận nhất thiên hạ. Chỉ là mọi người xung quanh đều nhìn màn biểu diễn này với vẻ mỉa mai.

“Chu Tiểu Anh đúng là biết mở mắt nói mò. Rõ ràng là bà ta ép c.h.ế.t bà cụ, cuối cùng lại đổ vấy cho Hạ Đình Thâm.”

Tô Thanh Hòa nhìn tất cả những chuyện trước mắt, cô không ngờ Hạ nãi nãi lại chọn cách này để ra đi. Nhớ lại bà từng nói không thể tự kết liễu vì sẽ đọa vào địa ngục, vậy mà nay…

Vợ Hạ Nhị Sơn quỳ trên đất khóc không thành tiếng, không thể nào diễn kịch trầm bổng du dương như Chu Tiểu Anh được. Có người trong làng đến mặc áo tang cho họ, nói Tô Thanh Hòa là cháu dâu trưởng nên mọi việc phải làm theo phận sự.

Chu Tiểu Anh ngừng khóc, lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại: “Sao có thể để hai vợ chồng nó mặc? Dù sao cũng phải là vợ chồng Đình Hải mới đúng chứ.”

Hạ Đại Sơn mở to đôi mắt đỏ ngầu trừng Chu Tiểu Anh: “Chu Tiểu Anh! Nếu bà còn dám gây chuyện, tôi sẽ đưa bà đi cùng nương luôn! Tôi liều mạng xuống địa ngục cùng bà!” Ông gầm lên, gân xanh nổi rõ trên mặt khiến Chu Tiểu Anh sợ hãi không dám ho he gì nữa.

Vốn dĩ bà ta định dựa vào tiếng khóc lóc để chuyển áp lực dư luận sang Hạ Đình Thâm, từ đó lợi dụng để khống chế anh, bắt anh giao hết tiền trợ cấp ra để làm trâu làm ngựa cho cái nhà này. Không ngờ mọi chuyện lại không như mong muốn, chẳng ai thèm nghe bà ta lải nhải.

Suốt cả quá trình, Hạ Đình Thâm không nói lời nào. Anh không ăn, không ngủ, tối đến cứ ngồi thẫn thờ trước quan tài của bà nội. Hạ Đình Thù và Hạ Đình Mộc cũng đã về. Hai người chị em của Hạ Đại Sơn là Hạ Đại Vân và Hạ Nhị Vân cũng có mặt.

Tô Thanh Hòa thực sự rất mệt, với tư cách cháu dâu trưởng có rất nhiều việc phải lo. May mà luôn có các thím bên cạnh nhắc nhở những quy củ cô chưa hiểu. Mãi cho đến khi hạ táng Hạ nãi nãi xong, Hạ Đình Thâm vẫn không muốn rời đi. Mọi người đều lo lắng nhưng không ai khuyên nổi anh.

Hạ Đại Sơn dường như già đi 20 tuổi, dáng người vốn cao ngất nay bỗng chốc còng xuống. Ông đứng trước mặt Tô Thanh Hòa với khuôn mặt đầy tang thương:

“Thanh Hòa à, con giúp cha khuyên Đình Thâm có được không?”

Tô Thanh Hòa thở dài: “Cha, mọi người về trước đi.”

“Ừ.” Hạ Đại Sơn quay đầu rời đi.

Hạ Đình Thù rơm rớm nước mắt nhìn Tô Thanh Hòa, lần này về cô bé còn chưa kịp nói chuyện t.ử tế với chị dâu.

Chương 129 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia