Từ Căn Nhà Này Đi Ra, Mọi Người Lại Sẽ Chụp Cho Cô Cái Mũ Ăn Trộm.
Trương Sơn không ngờ Tô Thanh Hòa là một kẻ cứng đầu, anh nể tình hai nhà là hàng xóm bản thân lại cùng một tiểu đoàn với Hạ Đình Thâm nên mới không để mẹ tính toán.
“Liên trưởng Hạ, anh xem lời Tô Thanh Hòa nói kìa. Chúng tôi cũng không định truy cứu trách nhiệm của cô ấy.” Trương Sơn dời ánh mắt sang Hạ Đình Thâm.
Hạ Đình Thâm dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tô Thanh Hòa, sau đó mặt không cảm xúc dời đi. “Việc công giải quyết theo việc công, báo cảnh sát đi.”
Tô Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm.
“Liên trưởng Hạ, hàng xóm láng giềng làm lớn chuyện không hay đâu.” Triệu Hải cũng mở miệng khuyên nhủ. “Cứ coi như chưa có chuyện này xảy ra, giải quyết riêng không sứt mẻ hòa khí.”
Mọi người dường như đều vì muốn tốt cho Tô Thanh Hòa.
Có người còn đang khuyên nhủ: “Thanh Hòa à. Cô cứ lấy tiền ra đi. Chúng ta làm người nhà đừng để Liên trưởng Hạ khó xử.”
“Làm lớn chuyện đều không đẹp mặt. Nể mặt Liên trưởng Hạ, Thanh Hòa à cô phải lương thiện.”
“Thanh Hòa à. Làm người không thể không lương thiện.”
Tô Thanh Hòa: ……
Hạ Đình Thâm đi đến bên cạnh Tô Thanh Hòa nắm lấy tay cô, vẻ mặt nghiêm túc khiến những người xung quanh kinh hô lên.
“Liên trưởng Hạ, có gì từ từ nói. Tuyệt đối đừng đ.á.n.h người.”
“Không được động thủ.”
“Tôi tin Thanh Hòa nhà tôi sẽ không ăn trộm tiền. Chúng ta vẫn nên báo cảnh sát đi.” Hạ Đình Thâm nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa lần đầu tiên bị anh nắm c.h.ặ.t, trong lòng bàn tay thậm chí còn hơi ướt mồ hôi và có vết chai. Lòng bàn tay ấm áp áp vào lòng bàn tay Tô Thanh Hòa, một dòng nước ấm dâng lên trong lòng.
Cô độc đối mặt với những chuyện tồi tệ này không sợ, trong tiềm thức Tô Thanh Hòa cũng hy vọng có người tin tưởng cô.
Tô Thanh Hòa chưa từng nghĩ tới Hạ Đình Thâm sẽ kiên định đứng về phía cô. Đây là lần đầu tiên không chút do dự đứng về phía cô tin tưởng cô, cho dù mọi người đều cho rằng cô là kẻ trộm tiền.
Triệu Hải: ……
Trương Sơn: ……
Dương Đồng Tâm: …… Hồ ly tinh, nhanh như vậy đã hạ gục được Hạ Đình Thâm rồi.
Đám đông hiếu kỳ: …… Đây còn là Hạ Đình Thâm đó sao?
“Tiểu Triệu, cậu gọi một cuộc điện thoại đến đồn cảnh sát. Cứ nói Gia thuộc viện chúng ta xảy ra vụ trộm cắp, bảo đồn cảnh sát cử người đến lập án điều tra.”
Giọng Hạ Đình Thâm rất lạnh, mang theo sức mạnh không thể nghi ngờ. Thấy Tiểu Triệu còn đang lề mề, liền quát lớn: “Mau đi.”
“Rõ. Liên trưởng Hạ.” Tiểu Triệu vội vàng co cẳng chạy ra ngoài.
Có một cậu nhóc thò đầu thò cổ chui vào, rụt rè nói: “Cháu biết là ai lấy tiền của bà nội Trương Tiểu Đản.”
“Tiểu Dạng, con đừng nói bậy.” Vương Phương thấy con trai mình đi ra, vội vàng quát mắng cậu bé.
Muốn đuổi cậu bé ra ngoài chơi.
Tiểu Triệu bên ngoài nghe thấy lời Tiểu Dạng liền dừng bước, vểnh tai lên nghiêm túc nghe.
“Tiểu Dạng, đừng sợ. Nói cho chú Trương biết, là ai lấy đi tiền.” Trương Sơn lúc nói chuyện liếc nhìn Tô Thanh Hòa, thầm nghĩ Liên trưởng Hạ lần này lấy cái gì để đảm bảo thay cho Tô Thanh Hòa đây.
Vương Phương không sợ Tô Thanh Hòa nhưng lại không muốn đắc tội Hạ Đình Thâm, cô ta sợ Tiểu Dạng nói ra làm Hạ Đình Thâm mất mặt. “Tiểu Dạng, con xem mẹ có đ.á.n.h con không?”
“Là Trương Tiểu Đào.” Tiểu Dạng lớn tiếng hét lên một câu. “Trương Tiểu Đào còn chạy đến cửa hàng nhỏ mua rất nhiều đồ ăn, cho Chu Tiểu Mao bọn họ rất nhiều kẹo hồ lô và kẹo.”
“Không cho cháu với Trương Tiểu Đản.” Nói đến đoạn sau Tiểu Dạng rất tức giận. “Cháu không chơi với Trương Tiểu Đào nữa, cũng không giúp nó giữ bí mật nữa.”
“Thằng ranh con mày nói bậy. Tiểu Đào nhà tao là đứa trẻ ngoan sao có thể ăn trộm tiền?” Đại nương nhà Trương Sơn cởi chiếc giày ở chân phải ra chạy tới muốn phang Tiểu Dạng.
“Này, cháu bà ăn trộm tiền của bà. Bà đ.á.n.h con trai tôi làm gì?” Vương Phương giơ cánh tay lên chặn Đại nương nhà Trương Sơn lại, trong miệng còn cao giọng kêu lên:
“Phó liên trưởng Trương. Trương Tiểu Đào có lấy tiền hay không anh qua đó một chuyến chẳng phải là biết sao.”
Đám đông hiếu kỳ tại hiện trường không ngờ lại có một cú lật ngược tình thế lớn như vậy, còn muốn xem Tô Thanh Hòa bị vả mặt cơ.
“Tiểu Đào nhà tôi sẽ không ăn trộm tiền đâu. Không phải Tiểu Đào lấy, đừng đi tìm nó.”
Đại nương nhà Phó liên trưởng Trương một mực phủ nhận.
Tô Thanh Hòa vùng khỏi tay Hạ Đình Thâm, cầm lấy cây chổi ở góc tường bổ thẳng vào mặt đ.á.n.h tới.
“Người nhà bà sẽ không ăn trộm tiền thì đổ thừa lên đầu tôi đúng không? Muốn tìm tôi làm kẻ c.h.ế.t thay, các người nghĩ hay lắm. Cả nhà tâm thuật bất chính.”
Tô Thanh Hòa bổ thẳng vào mặt phang tới.
Dọa mọi người đều chạy ra ngoài.
“Liên trưởng Hạ, anh không quản người đàn bà nhà anh đi.”
“Người đàn bà hung dữ.”
“Thanh Hòa nhà tôi đ.á.n.h hay lắm.” Hạ Đình Thâm lạnh lùng quét mắt nhìn hai người Trương Sơn và Triệu Hải.
Trương Sơn muốn nói lại thôi nhìn Hạ Đình Thâm, trong miệng muốn nói gì đó cuối cùng ủ rũ đi ra ngoài. “Liên trưởng Hạ, xin lỗi nhé.”
“Sơn t.ử. Con không được đi tìm Tiểu Đào đâu đấy. Chắc chắn là Tiểu Dạng nói bậy, chính là Tô Thanh Hòa tay chân không sạch sẽ lấy. Vu oan cho Tiểu Đào nhà chúng ta.”
Đại nương nhà Phó liên trưởng Trương vẫn còn đang lải nhải.
“Mẹ. Sau này mẹ đừng có lôi kéo người khác lung tung nữa, có phải Tiểu Đào lấy hay không con hỏi một tiếng là biết. Mẹ bảo con sau này làm sao gặp mặt Liên trưởng Hạ đây?”
“Tiểu Đào vẫn còn là một đứa trẻ.”
……
Tô Thanh Hòa không để ý đến âm thanh bên ngoài. Thở ra một ngụm trọc khí, thu dọn bát đũa trên bàn vào trong bếp.