Trong Căn Bếp Chật Chội.
Hạ Đình Thâm cũng chen vào rồi.
Anh cởi chiếc áo sơ mi màu xanh quân đội ra, chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ.
“Thanh Hòa. Để tôi rửa cho. Cô mệt rồi đi nghỉ ngơi đi.” Giọng nói trầm thấp phối hợp với khuôn mặt lạnh lùng vô cùng mê người.
Tô Thanh Hòa quay đầu nhìn thấy đôi môi hơi mỏng của Hạ Đình Thâm, đôi mắt rủ xuống bớt đi vẻ sắc bén. Cả khuôn mặt đều dịu dàng hơn rất nhiều.
“Cảm ơn anh hôm nay đã tin tưởng tôi.”
“Tôi biết cô sẽ không ăn trộm tiền, cô có rất nhiều khuyết điểm nhỏ, nhưng cũng là người có giới hạn.”
Tô Thanh Hòa đặt bát đũa vào bồn rửa, xoay người quay lưng về phía bồn rửa. Cắn môi hừ lạnh một tiếng, “Hạ Đình Thâm, anh khen tôi một câu thì thế nào?”
Hạ Đình Thâm cười khẽ.
Cánh tay dài vòng qua Tô Thanh Hòa, “Cô đi đ.á.n.h răng rửa mặt nghỉ ngơi đi, tôi dọn dẹp phòng bếp và phòng khách. Ngày mai không phải còn đi thành phố sao?”
Hơi thở ấm áp ngay bên tai Tô Thanh Hòa, điều này khiến Tô Thanh Hòa không nhịn được oán thán người đàn ông này đang cố ý dụ dỗ cô phạm tội sao?
Tô Thanh Hòa mặt dày vươn tay véo phần thịt mềm bên hông Hạ Đình Thâm, tiện tay sờ một cái rồi mới cúi người chui ra ngoài.
Nín một hơi đi đến nhà vệ sinh.
Cô dùng nước vỗ vỗ lên đôi má hơi ửng hồng để bản thân bình tĩnh lại.
“Tô Thanh Hòa. Đừng ở một nơi xa lạ, bị sự thiện ý thỉnh thoảng của một người xa lạ làm cảm động bản thân.”
Tô Thanh Hòa đối diện với gương nói 3 lần mới bắt đầu đ.á.n.h răng rửa mặt.
“Anh ta và Phương Hiểu Vân mới là một đôi.”
Hạ Đình Thâm nhìn Tô Thanh Hòa vào nhà vệ sinh, ánh mắt sâu thẳm dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Đợi anh trở về phòng.
Tô Thanh Hòa đang cầm cuốn sách anh đọc để xem. “Cái này thâm ảo quá.”
“Cái này xem không hiểu.”
Đây đều là sách chuyên ngành, bên trong có rất nhiều danh từ chuyên môn khiến Tô Thanh Hòa - một tiến sĩ bằng kép cũng phải lắc đầu.
Hạ Đình Thâm chỉ mặc một chiếc quần đùi to, một chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội. Lúc lên giường, có thể nhìn rõ lông măng trên bắp chân.
Tô Thanh Hòa xuyên qua cuốn sách thâm ảo, đang nhắm vào đôi chân dài của Hạ Đình Thâm, còn có cả vòng eo ch.ó đực kia nữa.
Nhìn thấy đôi chân đó, rất muốn thổi một hơi.
Xem anh có phản ứng gì?
“Nhìn đủ chưa?”
“Chưa.” Kiếp trước Tô Thanh Hòa lướt Douyin lướt đến mức nhất định phải dừng lại lâu một chút, còn phải thả tim chỉ sợ dữ liệu lớn tưởng cô không thích sẽ không đẩy video nữa.
Lòng yêu cái đẹp ai cũng có, điều này không liên quan đến mê trai và thích một người.
“Vậy nhìn kỹ thêm chút nữa?” Hạ Đình Thâm hơi kỳ lạ không biết trong đầu người phụ nữ này đều nghĩ cái gì.
Mỗi ngày một suy nghĩ, mỗi ngày một tính khí.
Trong lúc nói chuyện, Hạ Đình Thâm lấy cuốn sách trong tay Tô Thanh Hòa qua. “Đây là sách của tôi, cô muốn đọc sách ngày mai tìm 2 cuốn sách của học sinh cấp hai cho cô đọc.”
Tô Thanh Hòa kéo chăn của mình lên che kín mặt. “Hạ Đình Thâm. Anh tìm mấy cuốn sách cấp ba cho tôi đọc đi. Tôi muốn đi học rồi, tương lai thi một trường đại học cũng được.”
“Cô mới học hết tiểu học.” Hạ Đình Thâm chần chừ một chút.
“Học hết tiểu học thì sao. Lão tiên sinh nói học sinh cấp hai bình thường đều không bằng tôi, tôi theo ông ấy học được rất nhiều. Ông ấy khuyên tôi thi vào trường y của Đại học Bắc Kinh.”
Tô Thanh Hòa là một thể mâu thuẫn.
Muốn sống những ngày tháng buông thả, lại muốn tiếp tục làm nghề y.
“Bỏ đi, không thi nữa.” Cô nghĩ đến việc còn trẻ mà đã c.h.ế.t vì làm việc quá sức, vẫn là sống một cuộc đời buông thả thì hơn.
Hạ Đình Thâm không nói gì nằm xuống tắt đèn.
Nửa đêm, Tô Thanh Hòa lại tìm kiếm chiếc gối ôm trị giá hơn 3000 tệ của mình. Hạ Đình Thâm dường như đã quen với tư thế ngủ của cô, mặc cho Tô Thanh Hòa ôm thế nào anh cũng không nhúc nhích.
Sáng sớm Tô Thanh Hòa thức dậy. Trong bếp để lại một bát cháo, còn có một cái bánh bao nhân rau cải nấm hương đậu phụ khô.
Hôm qua Tô Thanh Hòa làm món dưa cải xào ớt vẫn còn thừa một chút.
Dùng để ăn kèm với cháo là vừa vặn.
Tô Thanh Hòa ăn xong dọn dẹp sạch sẽ rồi ra khỏi cửa.
Chưa đi được mấy bước đã thấy mấy người ở dãy trước của Gia thuộc viện đang nói chuyện, thấy Tô Thanh Hòa đi tới liền không nói nữa.
Giả vờ tìm việc để làm.
Dùng mắt lén nhìn Tô Thanh Hòa, lấy tay che miệng thì thầm vài câu.
Tô Thanh Hòa buồn bực.
Ngày nào cũng vậy sao ai cũng muốn xem kịch hay của mình thế.
Ra cửa đợi xe buýt, hôm nay ngược lại không gặp người của Gia thuộc viện.
Tô Thanh Hòa hôm nay muốn đi xem thử khu vực gần Bệnh viện Trung y trên thành phố.
“Đại nương, bác có biết Bệnh viện Trung y đi đường nào không?” Tô Thanh Hòa đi vòng mấy vòng cũng không tìm thấy chỗ, thấy mấy bà lão đang hóng mát dưới gốc cây hòe liền qua hỏi đường.
Đại nương đang khâu đế giày dùng kim cọ cọ lên da đầu một cái, chỉ vào con đường phía trước nhiệt tình nói cho Tô Thanh Hòa biết đi thế nào.
“Đại nương, bác nói rẽ trái hay rẽ phải? Cháu không phân biệt được đông tây nam bắc.”
Đại nương cắm kim lên đế giày, đứng dậy chỉ vào con đường phía trước nhiệt tình nói cho Tô Thanh Hòa: “Đến chỗ cây ngô đồng phía trước rẽ trái qua đó. Nếu không biết đường, trên đường kéo một người lại hỏi một chút là biết.”
“Vâng, cảm ơn đại nương.” Tô Thanh Hòa nói một tiếng cảm ơn, men theo hướng đại nương chỉ để tìm kiếm.
Dọc theo cây ngô đồng rẽ trái đi chưa được mấy trăm mét, Tô Thanh Hòa nhìn thấy một ông lão cuộn tròn trên mặt đất.
Nhìn trước ngó sau một chút chắc không phải là ăn vạ đâu nhỉ?