Nhìn bóng lưng Hạ Đình Thâm, Mạc Vân không kìm được mà khóc rống lên: “Tiểu Thâm! Cho mẹ một cơ hội được không? Mẹ biết những năm qua mẹ đã sai rồi!”

Hạ Đình Thâm không hề ngoảnh lại, bước chân cũng chẳng chút khựng lại. Anh bước vào nhà, vừa lúc Vãn Vãn từ trên lầu chạy xuống như bay.

“Ba ơi, bế con với!”

Nhìn thấy con gái nhào tới, chút thất vọng cuối cùng trong lòng Hạ Đình Thâm lập tức được lấp đầy. Anh ngồi xuống ôm chầm lấy Vãn Vãn, dùng râu dưới cằm khẽ cọ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé. Cảm giác nhồn nhột khiến Vãn Vãn vừa cười vừa né tránh, nhưng rồi lại rúc sâu vào lòng ba. Hai cha con đùa nghịch khe khẽ trong phòng khách.

Hằng Hằng thò đầu ra từ cầu thang, liếc nhìn Mạc Vân vẫn đang ngồi thụp ngoài sân. Cậu bé bĩu môi chạy tới, kéo kéo ống quần Hạ Đình Thâm.

“Ba, con cũng muốn bế!”

Hạ Đình Thâm cúi xuống bế cả Hằng Hằng lên ghế sô pha, cọ cằm vào má cậu bé: “Cụ nội đang mệt, chúng ta không được làm phiền mẹ, biết chưa?”

Hằng Hằng: “...” Rốt cuộc là ai đang làm phiền mẹ đây? Cậu bé thật sự không còn lời nào để nói với ông bố này.

Tô Thanh Hòa vừa thu kim châm cứu xong, tai nghe thấy tiếng Hạ Đình Thâm và các con đang thì thầm đùa giỡn bên ngoài. Dù không nghe rõ họ nói gì, nhưng cô biết ba cha con đang rất vui vẻ.

“Đình Thâm, vào đây em bảo.”

Hạ Đình Thâm đáp một tiếng rồi đứng dậy. Lúc đi ngang qua cửa sổ, anh thấy Mạc Vân vẫn còn ngồi ngoài sân, nhưng chỉ liếc qua một cái rồi thu hồi ánh mắt ngay lập tức.

Anh bước vào phòng: “Thanh Hòa, khi nào thì ông nội tỉnh lại?”

“Không sao rồi, cứ để ông nghỉ ngơi một lát. Nhưng thời gian này tốt nhất là phải có người túc trực bên cạnh.” Tô Thanh Hòa nhớ lại vụ t.a.i n.ạ.n của bà nội Hạ khi không có ai ở bên, cô không muốn ông nội lại gặp chuyện tương tự.

Lý lão nghe vậy liền lên tiếng: “Thanh Hòa à, để bác. Sáng nào bác cũng qua đây, dù sao nghỉ hưu ở nhà bác cũng chẳng có việc gì làm. Đám bạn già của bác giờ chẳng còn mấy người để đ.á.n.h cờ cùng, thôi thì để bác bầu bạn với lão Hạ vậy.” Lý lão thở dài: “Lão già này mà đi trước bác thì bác cũng buồn lắm.”

Hạ Đình Thâm và Tô Thanh Hòa nhìn nhau, thấy phương án này cũng ổn. Tuy nhiên, vì cần người nấu nướng chăm sóc, hai người vẫn định bàn với Hạ Đình Vũ để sớm tìm một người giúp việc.

“Bác Lý, vậy thì vất vả cho bác quá ạ.” Hạ Đình Thâm cảm kích nói.

“Ôi dào, hai nhà chúng ta duyên nợ thế nào cháu còn lạ gì. Cháu lại còn đang làm ăn với thằng Đông Thăng nhà bác, tình nghĩa sau này còn sâu đậm hơn nhiều.” Lý lão xua tay: “Thôi bác về đây, 7 giờ sáng mai bác sẽ có mặt.”

Lý lão quay người ra về, Tô Thanh Hòa vội gọi với theo: “Bác Lý, sáng mai bác sang đây ăn sáng luôn nhé!”

Lý lão xua tay: “Ăn sáng thì thôi, cháu cứ chuẩn bị cho bác ấm trà ngon là được rồi.”

“Vâng ạ!” Tô Thanh Hòa sảng khoái đồng ý.

Lý lão ra đến sân, thấy Mạc Vân vẫn đang ngồi bệt dưới đất. Ông định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, chỉ thở dài lắc đầu bước đi.

Lý lão đi không lâu thì Hạ Kiến Quân mồ hôi nhễ nhại chạy tới. Thấy vợ ngồi đó, ông vội vàng đỡ bà dậy, ngồi xuống chiếc ghế dưới gốc cây táo.

“A Vân, rốt cuộc là có chuyện gì thế này?”

“Kiến Quân, Tiểu Thâm không cần em nữa rồi. Nó không cần người mẹ này nữa. Anh xem, em làm mẹ kiểu gì mà thất bại đến mức này?” Mạc Vân ôm vai chồng khóc nức nở.

Hạ Kiến Quân im lặng, chỉ nhẹ nhàng vỗ về vai vợ. Đợi bà bình tĩnh lại một chút, ông mới hỏi: “Rốt cuộc là sao? Sao em lại đến đây? Lúc nãy Tiểu Thâm gọi điện bảo anh qua đón em về, nó nói sau này đừng đến quấy rầy cuộc sống của chúng nó nữa.”

Nghĩ đến điều gì đó, giọng Hạ Kiến Quân trở nên khó chịu: “Có phải em lại hỏi chuyện của Mạc Chí Cương không?”

Thấy chồng bực mình, Mạc Vân ngập ngừng giải thích: “Lưu Hân và ông bà thông gia đến tìm em, nói có chuyện muốn hỏi Tô Thanh Hòa. Anh cũng biết đấy, Tiểu Thâm chuyện gì cũng nghe theo cô ta.”

Bà ngước nhìn gương mặt đã sa sầm của chồng, vội nói tiếp: “Em chỉ là không nỡ từ chối lời cầu xin của Lưu Hân thôi. Mấy hôm trước họ đã xảy ra chuyện ở bệnh viện rồi.”

“A Vân, anh đã bảo em đừng xen vào chuyện của chúng nó nữa mà. Chúng ta đang muốn Tiểu Thâm tha thứ, chính chúng ta là người có lỗi trước.”

“Em biết chứ, nhưng chúng nó chẳng cho em cơ hội nào cả.” Mạc Vân ôm mặt: “Anh chỉ biết quát em thôi, trước đây anh đâu có thế.”

Hạ Kiến Quân buông vợ ra: “Để anh vào xem sao.”

Ông nhận ra có điều không ổn, vì theo lẽ thường, ông nội đã sớm cầm đế giày ra đuổi đ.á.n.h ông rồi. Thế mà từ lúc ông đến chẳng thấy bóng dáng ai. Hạ Kiến Quân bước vào nhà, thấy trong phòng ông nội có người, ông vội đẩy cửa bước vào.

Hạ lão gia t.ử nằm trên giường, giọng nói yếu ớt: “Thanh Hòa à, khổ cho cháu và Tiểu Thâm quá. Sao lại có đôi cha mẹ khốn nạn đến thế cơ chứ?”

Hạ Đình Thâm im lặng không nói gì.

Tô Thanh Hòa mỉm cười dịu dàng: “Ông nội, chúng cháu còn có ông mà, ông đừng giận nữa. Lúc nãy ông ngất xỉu làm chúng cháu sợ muốn c.h.ế.t. Tim ông có chút vấn đề, phải nghe lời cháu điều trị cho tốt, biết chưa ạ?”

Chương 250 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia