“Ông biết rồi.”

Hạ Kiến Quân nghe vậy thì giật thót mình, vội vàng bước tới lo lắng hỏi: “Cha, cha sao vậy ạ?”

“Tôi còn không phải bị cô con dâu quý hóa của anh chọc tức sao? Anh mau cút đi cho khuất mắt tôi, cút càng xa càng tốt!”

Hạ Kiến Quân vẫn chưa hiểu chuyện gì: “Rốt cuộc là có chuyện gì thế ạ? Con vẫn còn đang mù mờ đây, cha cũng phải nói rõ cho con biết chứ.”

Hạ lão gia t.ử tức giận vươn tay tát cho ông một cái: “Dẫn theo con dâu của cái thằng khốn kiếp kia tới đây diễu võ dương oai, bọn họ tính là cái thá gì? Cháu trai cháu dâu của tôi là để cho bọn họ bắt nạt chắc? Hạ Kiến Quân, anh mau cút đi cho tôi! Lão già này chưa từng thấy đôi cha mẹ nào như các người!”

Hạ Kiến Quân ăn trọn cái tát của cha, ông quay sang nhìn Tô Thanh Hòa với vẻ áy náy: “Thanh Hòa, chú xin lỗi cháu.”

“Đừng nói xin lỗi nữa ạ. Sau này mọi người đừng đến đây là được. Hết lần này đến lần khác nói xin lỗi nhưng chẳng bao giờ sửa đổi, cháu thật sự không biết mọi người có ý gì? Thấy chúng cháu ở Kinh Thị chướng mắt quá nên muốn trăm phương ngàn kế đuổi chúng cháu đi sao?” Lời nói của Tô Thanh Hòa vô cùng sắc bén, không chút nể nang.

Hạ Kiến Quân dù trong lòng khó chịu nhưng cũng chỉ biết im lặng lắng nghe. Bị Hạ lão gia t.ử mắng cho một trận tơi bời, ông đành lủi thủi đi ra ngoài, dẫn theo Mạc Vân rời đi. Mạc Vân vẫn không muốn đi, bà luôn cho rằng giữa mình và Hạ Đình Thâm có hiểu lầm, bà muốn được giải thích rõ ràng.

Đợi họ đi rồi, Tô Thanh Hòa bất đắc dĩ nhìn chồng: “Ôi dào, anh thật là...”

Tâm trạng nặng nề của Hạ Đình Thâm bỗng chốc tan biến, anh nắm lấy tay vợ, mỉm cười nhạt: “Thanh Hòa, may mà có em, nếu không anh đúng là kẻ đáng thương nhất trần đời.”

Hạ lão gia t.ử trở mình, lầm bầm: “Hai đứa cũng ra ngoài cho ta nhờ.”

Nụ cười trên môi Hạ Đình Thâm càng sâu hơn. Tô Thanh Hòa đỏ mặt: “Ông nội, cháu đi nấu cơm tối đây ạ.”

Sáng hôm sau, Hạ Đình Thâm dậy từ sớm nấu bữa sáng, rồi ra ngoài mua thêm quẩy, bánh bò và bánh bao. Khi anh về thì Tô Thanh Hòa mới vừa ngủ dậy.

Cô ngáp một cái: “Em cứ tưởng anh đi làm rồi chứ.”

“Bây giờ anh đi đây. Có việc gì em cứ bảo Hạ Đình Vũ hoặc Đình Tranh lo, không thì đợi anh về, biết chưa?” Hạ Đình Thâm đặt quẩy lên bàn, rồi đi múc nước rửa mặt cho vợ.

Tô Thanh Hòa súc miệng xong, đáp: “Vâng, em biết rồi.”

Hai người ăn sáng xong, Vãn Vãn chạy tới đòi ba mẹ đưa đi nhà trẻ. Hằng Hằng tuy không nói gì nhưng ánh mắt mong chờ đã bán đứng cậu bé.

Hạ Đình Thâm nhìn đồng hồ: “Được rồi, ba mẹ đưa hai anh em đi.”

“Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, anh đừng để muộn đấy nhé.” Tô Thanh Hòa dặn dò.

“Không sao đâu.”

Hạ Đình Thâm chào ông nội một tiếng rồi đạp xe chở vợ con đi. Tô Thanh Hòa bế Vãn Vãn ngồi sau, còn Hằng Hằng ngồi trên thanh ngang phía trước. Cả gia đình bốn người cùng nhau đến nhà trẻ.

Dọc đường đi Hằng Hằng rất hưng phấn, kể đủ thứ chuyện ở trường. Gặp bạn nhỏ nào cậu bé cũng tự hào khoe: “Ba mẹ tớ đưa tớ đi học đấy! Đúng rồi, ba tớ đẹp trai nhất, mẹ tớ xinh đẹp nhất!”

Bất kể ai hỏi gì, câu trả lời của cậu bé cũng chỉ xoay quanh hai câu đó. Tô Thanh Hòa thật sự không còn mặt mũi nào nhìn con trai mình nữa.

“Hằng Hằng, con có thể nghe kỹ người ta hỏi gì rồi hãy trả lời không?”

Hằng Hằng cười hì hì, cậu bé chỉ đơn giản là thích cảm giác được ba mẹ đưa đi học. Đáng tiếc là lúc ở Lâm Thị không có cơ hội khoe khoang thế này.

Đưa hai đứa nhỏ vào trường xong, Hạ Đình Thâm lại chở vợ đến trạm xe buýt. Lúc cô xuống xe, anh dặn: “Thanh Hòa, tối nay em ngồi nhờ xe của Đình Vũ về nhé.”

“Biết rồi, anh lải nhải quá đấy.” Tô Thanh Hòa lườm anh một cái rồi bước lên chiếc xe buýt vừa tới.

Nhìn theo bóng xe của vợ, Hạ Đình Thâm mới đạp xe đi báo danh nhận việc.

Trên xe buýt, Tô Thanh Hòa chọn một chỗ ở hàng ghế cuối. Bên cạnh cô là một chàng trai khoảng 20 tuổi, làn da ngăm đen, trông như người lao động chân tay. Cậu ta cứ nhìn cô chằm chằm như muốn nói điều gì đó nhưng lại e ngại vì thấy cô ăn mặc sang trọng.

“Cậu có việc gì sao?” Tô Thanh Hòa nghi hoặc hỏi.

Chàng trai lúng túng xoa tay, cười ngượng ngùng: “Chị... chị có biết công xã Vĩnh Hòa ở Lâm Thị không?”

Tô Thanh Hòa lục tìm trong trí nhớ nhưng không thấy ai giống cậu ta, cô gật đầu: “Biết chứ.”

Chàng trai nghe vậy thì mừng rỡ: “Người ở Hạ gia trang, chị dâu của Hạ Đình Thù, Tô Thanh Hòa?”

Nghe đến cái tên Hạ Đình Thù, Tô Thanh Hòa bừng tỉnh. Mấy năm qua cô vẫn âm thầm gửi tiền cho Hạ Đại Sơn, tính ra thì Hạ Đình Thù chắc cũng đã thi đại học rồi. Cô bé học rất giỏi, từng nói nếu không đỗ sẽ học lại bằng được.

“Tôi là Tô Thanh Hòa đây. Cậu quen Đình Thù nhà tôi sao?”

Chàng trai kéo cái bao tải dưới chân vào một chút, gãi đầu: “Tôi và Đình Thù làm cùng một công trường. Tôi làm thợ nề, còn cô ấy làm thợ phụ.”

“Cái gì? Cậu nói Đình Thù làm ở công trường sao?” Tô Thanh Hòa không kìm được mà thốt lên kinh ngạc. Cô không thể ngờ nổi Hạ Đình Thù lại đi làm công việc nặng nhọc như vậy.

Chương 251 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia