Chị Dâu Nhà Bên Cạnh Kiễng Chân Nhìn Sang. “Nhân Thịt À?”
“Thịt lợn cải thảo và thịt lợn hẹ.”
Bụng Phương Phương rất phối hợp kêu lên ùng ục, cô bé ngại ngùng.
Tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Cháu cảm ơn thím.”
“Mẹ cháu 2 ngày nay bận, sáng mai thím lại mang bữa sáng qua cho cháu.”
Tô Thanh Hòa hoàn toàn không có sức đề kháng với những đứa trẻ có đôi mắt trong veo như giọt sương đọng trên hoa sen đầu hạ thế này.
“Cháu cảm ơn thím.”
Phương Phương mang hộp cơm vào trút sủi cảo ra đĩa, rửa sạch rồi đưa lại cho Tô Thanh Hòa. Bên trong hộp có mấy quả dại đỏ ch.ót, “Nhị Cẩu ra núi phía sau hái quả dại, ngọt lắm ạ. Cháu biếu thím nếm thử.”
“Cảm ơn Phương Phương và Nhị Cẩu nhé.”
Nhận lấy hộp cơm đi được 2 bước, Tô Thanh Hòa quay đầu dặn dò cô bé: “Tối đi ngủ cháu đừng tắt đèn, như vậy sẽ không sợ nữa.”
Nhìn thấy trên mặt Phương Phương nở nụ cười ngọt ngào, Tô Thanh Hòa xua tay rời đi.
Mấy chị dâu mở cửa đều mở to 2 mắt, nhìn Tô Thanh Hòa rời đi như một cơn gió.
Đây là người đàn bà hung dữ chống nạnh c.h.ử.i bới khắp Gia thuộc viện không thèm thở trong truyền thuyết ở dãy nhà sau sao?
Không phải nói là ích kỷ, thô lỗ không chịu nổi sao?
Lời đồn thật đáng sợ.
Tin đồn chưa chắc đã là thật.
Mấy người phụ nữ giống như phát hiện ra đại lục mới, vội đóng cửa chia sẻ phát hiện này với chồng mình.
Tô Thanh Hòa không ngờ tặng 1 đĩa sủi cảo lại khiến không ít người trong Gia thuộc viện thay đổi cách nhìn về cô.
Về đến nhà, Hạ Đình Thâm đã dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Thời tiết ngày càng nóng. Trước khi ngủ, Tô Thanh Hòa vẫn đang nghĩ 2 ngày nay phải lấy ruột chăn bông mỏng ra phơi, trên giường phải đổi thành chăn mùa hè.
Chăn của Hạ Đình Thâm đã cất đi, anh chỉ lấy 1 chiếc chăn lông mỏng đắp lên người.
Tắt đèn, trong không khí tràn ngập hơi thở của người đàn ông.
Hạ Đình Thâm chưa bao giờ cảm thấy mùi thơm của phụ nữ lại dễ ngửi như vậy.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, người vẫn là người đó nhưng tính nết đã hoàn toàn thay đổi.
Bản thân anh dường như không còn bài xích cô nữa.
Nghĩ đến đêm điên cuồng đó, yết hầu Hạ Đình Thâm khẽ lăn lộn. Cánh tay vươn về phía Tô Thanh Hòa, phản ứng dị thường trên cơ thể khiến anh cảm thấy bức bối.
Tô Thanh Hòa đang nghĩ đến ca phẫu thuật ngày mai, bất thình lình cánh tay Hạ Đình Thâm vắt ngang qua làm cô giật mình.
Mở mắt ra, khuôn mặt đẹp trai khiến người ta thần hồn điên đảo đó đã ở ngay trước mặt.
“Anh muốn làm gì?”
“Chúng ta là vợ chồng.” Hạ Đình Thâm véo ch.óp mũi tròn trịa của Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa thầm oán thán, rất nhanh sẽ không phải nữa rồi.
Không đợi cô lên tiếng, Hạ Đình Thâm đã phủ kín môi cô. Sự cọ xát nhẹ nhàng khiến Tô Thanh Hòa thở không nổi.
Cô đưa tay muốn đẩy anh ra, lại bị Hạ Đình Thâm nắm c.h.ặ.t t.a.y áp xuống cơ bụng.
Cảm giác này thật sự rất tuyệt.
……
“Thanh Hòa, em không muốn sao?” Hạ Đình Thâm cảm nhận được người phụ nữ nhỏ bé dưới thân dường như đang giằng co.
Tô Thanh Hòa đưa tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh, cô thậm chí có thể nghe thấy tim mình đang đập thình thịch như nhảy disco.
Tai và mặt cô ửng hồng: “Hạ Đình Thâm, giữa chúng ta không có tình cảm.”
“Nói bậy bạ. Tình cảm vợ chồng là tích lũy ngày qua ngày trong cuộc sống, làm gì có nhiều nhất kiến chung tình như vậy. Chẳng qua đều là cái cớ của việc thấy sắc nảy lòng tham mà thôi.”
Hạ Đình Thâm tùy miệng 2 câu đã phản bác lại lời Tô Thanh Hòa.
Tô Thanh Hòa: ……
Quên mất người thời đại này đều như vậy, kết hôn là ngủ cùng nhau.
Ngủ 1 lần hay nhiều lần cũng chẳng khác gì nhau.
Sờ vòng eo săn chắc của Hạ Đình Thâm, cho dù ly hôn mình cũng không thiệt. Tô Thanh Hòa to gan ôm lấy Hạ Đình Thâm, vùi mặt vào n.g.ự.c anh.
Trong mắt Hạ Đình Thâm hiện lên ý cười: “Anh không thể nói yêu em nhiều bao nhiêu. Nhưng bây giờ anh thích em, thích em của hiện tại, không phải em của trước kia.”
Đáy lòng Tô Thanh Hòa cũng không bài xích người đàn ông này. Không biết là do đã trao cho anh lần đầu tiên, hay là bản thân cô cũng thấy sắc nảy lòng tham.
……
Tô Thanh Hòa nhớ ngày mai phải làm phẫu thuật, không dám để Hạ Đình Thâm quá phóng túng. Cô lúng b.úng nói với anh ngày mai phải dậy sớm lên thành phố.
“Anh đi lấy nước lau người cho em.” Hạ Đình Thâm cũng không hỏi Tô Thanh Hòa lên thành phố làm gì, trực tiếp đứng dậy đi lấy nước.
Anh muốn ra tay giúp đỡ nhưng bị Tô Thanh Hòa từ chối.
Lần đầu tiên 2 người ôm c.h.ặ.t nhau ngủ.
Tô Thanh Hòa phát hiện mình một chút cũng không bài xích Hạ Đình Thâm. Theo lý mà nói, kiếp trước xem mắt thất bại nhiều lần, cô không nên tiếp nhận đàn ông nhanh như vậy mới phải.
Chăn của cô đã hoàn toàn trôi xuống chân, 2 người cùng đắp chung chiếc chăn lông của Hạ Đình Thâm.
Bệnh viện Nhân dân Lâm Thị.
Ca phẫu thuật hôm nay khiến Viện trưởng và Phó viện trưởng của bệnh viện đều căng thẳng. Chủ nhiệm Trương và Hoàng Kiến Quốc đã làm xong toàn bộ công tác chuẩn bị trước phẫu thuật.
Tô Thanh Hòa cũng đến từ sớm.
Chưa đợi Chủ nhiệm Trương hướng dẫn, Tô Thanh Hòa đã tự mặc quần áo vô trùng, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng rồi đội mũ phẫu thuật, không để lộ ra 1 sợi tóc nào.
Tất cả các quy trình khử trùng tiêu độc cô làm còn chuẩn xác hơn cả 2 người bọn họ.
Tô Thanh Hòa kiểm tra lại các dụng cụ đã chuẩn bị trong phòng phẫu thuật.
“Được rồi, Chủ nhiệm Trương.”
“Bác sĩ Tô à, cô nếu đổi ý vẫn còn kịp.” Trái tim Viện trưởng thót lên tận cổ họng, từ tối qua ông đã ăn không ngon ngủ không yên.
Nếu không phải mấy người Chủ nhiệm Trương kiên trì, ông chắc chắn không muốn nhận ca phẫu thuật này.
“Viện trưởng, đây chỉ là 1 ca phẫu thuật nhỏ bình thường thôi.” Phẫu thuật khó hơn nữa cô cũng đã làm rồi, mức độ này trong mắt Tô Thanh Hòa thực sự chỉ là phẫu thuật cơ bản.