“Người Trẻ Tuổi Đừng Có Nói Khoác.” Viện Trưởng Sắp Khóc Đến Nơi, Mắt Liếc Về Phía Chủ Nhiệm Trương.
Ông thầm nghĩ trong lòng:
*Bình thường cậu ghét nhất là thói giả dối sáo rỗng cơ mà, mau phản bác đi chứ.*
Chủ nhiệm Trương cố ý ho 1 tiếng: “Viện trưởng, cứ để sự thật lên tiếng. Nói không chừng bệnh viện chúng ta lại nhờ ca phẫu thuật này mà nổi tiếng.”
“Đúng đúng. Viện trưởng, ông đừng đợi ở đây nữa. Bác sĩ Chu, cậu đưa Viện trưởng đi uống chén trà đi.”
Hoàng Kiến Quốc sớm đã không nhịn được, anh ta rất muốn tận mắt chứng kiến những điều Tô Thanh Hòa nói biến thành sự thật.
Viện trưởng biết lúc này có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.
Muốn dặn dò thêm vài câu nhưng cuối cùng vẫn nuốt trở lại vào bụng.
Cùng lắm thì viết kiểm điểm, viết báo cáo nộp cho lãnh đạo Cục Y tế, ai bảo ông là Viện trưởng Bệnh viện Nhân dân chứ?
Tô Thanh Hòa cùng Chủ nhiệm Trương bước vào phòng phẫu thuật.
Đàm Quyên đứng ở cửa phòng phẫu thuật, ánh mắt hơi hoảng hốt.
Sao cô lại cảm thấy vị bác sĩ vừa đi vào trông hơi quen mắt nhỉ?
Cô ấy không nghĩ nhiều, làm sao biết được người đó chính là Tô Thanh Hòa.
Ca phẫu thuật kéo dài ròng rã 6 tiếng đồng hồ.
Tô Thanh Hòa vừa cầm d.a.o mổ vừa giảng giải cho Chủ nhiệm Trương nghe. Dáng vẻ sắc bén, nghiêm khắc đó đâu giống 1 cô gái mới ngoài 20 tuổi, rõ ràng là 1 bác sĩ phẫu thuật lão luyện.
Chủ nhiệm Trương, bác sĩ Hoàng cùng mấy bác sĩ khoa não bên cạnh đều vểnh tai lên nghe. Ánh mắt không bỏ lỡ bất kỳ thao tác nào. Lần này Tô Thanh Hòa là bác sĩ mổ chính, Chủ nhiệm Trương làm phụ mổ 1, bác sĩ Hoàng làm phụ mổ 2.
“Phẫu thuật thành công. Mấy ngày hậu phẫu phải chăm sóc thật cẩn thận. Tốt nhất là sắp xếp cho bệnh nhân 1 phòng bệnh đơn.”
“Nhất định phải sắp xếp 1 phòng bệnh đơn. Phẫu thuật đã thành công, không thể để xảy ra sai sót ở khâu chăm sóc phía sau được.” Chủ nhiệm Trương lập tức phân phó xuống.
Đợi đến khi nhóm người Tô Thanh Hòa bước ra.
Đàm Quyên liền ngồi phịch xuống đất: “Tô, Tô Thanh Hòa… Là, là cô chữa bệnh cho anh trai tôi sao?”
Trong đầu cô ấy rối bời, Tô Thanh Hòa không phải là mụ Dạ Xoa người ghét quỷ hờn trong Gia thuộc viện sao?
Sao thoắt cái đã cùng bác sĩ vào phòng phẫu thuật rồi?
Người quen mắt vừa nãy chính là cô ấy?
“Là Chủ nhiệm Trương phẫu thuật cho anh trai chị, tôi chỉ phụ việc cho Chủ nhiệm Trương thôi.”
Tô Thanh Hòa tự động nhường công lao cho Chủ nhiệm Trương, ca phẫu thuật này từ đầu đến cuối Chủ nhiệm Trương đều nắm rõ.
Đàm Quyên thừa biết chính Tô Thanh Hòa đã cứu anh trai mình.
Trước đó bệnh viện đã bảo bọn họ đưa người về nhà chờ c.h.ế.t, là nhờ Tô Thanh Hòa lên tiếng nên mới có ca phẫu thuật này.
Cô ấy kéo chị gái quỳ sụp xuống trước mặt Tô Thanh Hòa và Chủ nhiệm Trương.
“Đừng quỳ, đừng quỳ.” Tô Thanh Hòa vội vàng nhảy tránh ra, thời đại nào rồi sao còn hơi tí là quỳ lạy thế này.
Nói thế nào nhỉ, quá thật thà chất phác cũng không tốt.
“Hai người đợi ở đây đi. Lát nữa y tá sẽ đưa bệnh nhân đến phòng bệnh mới, mấy ngày đầu này rất quan trọng, phải chăm sóc cẩn thận đấy.”
Chủ nhiệm Trương đỡ Đàm Quyên và chị gái cô ấy dậy, dặn dò thêm vài câu.
“Cảm ơn. Cảm ơn ân nhân.”
“À này Đàm Quyên, chuyện trong nhà chị cứ yên tâm nhé. Sáng nay tôi đã qua đưa cho Phương Phương chút đồ ăn rồi.” Tô Thanh Hòa đứng cách xa tít tắp, chỉ sợ hành động hở ra là quỳ của Đàm Quyên.
“Vâng, cảm ơn cô nhé Thanh Hòa.” Đàm Quyên đã hạ quyết tâm.
Sau này ai dám nói xấu Tô Thanh Hòa nửa lời, cô ấy sẽ liều mạng với kẻ đó.
Tô Thanh Hòa phớt lờ ánh mắt cảm kích của Đàm Quyên, cùng Chủ nhiệm Trương đến văn phòng.
Cô lại dặn dò thêm cho Chủ nhiệm Trương một số điều cần lưu ý.
“Tô Thanh Hòa, có một số vấn đề chuyên môn tôi muốn thỉnh giáo cô.”
“Ông cứ nói đi, y học quý ở chỗ giao lưu học hỏi mà.” Tô Thanh Hòa không cảm thấy có gì phải giấu giếm.
Cô trò chuyện trong văn phòng Chủ nhiệm Trương một lúc, mãi đến khi nghe thấy tiếng đồng hồ treo tường vang lên mới giật mình nhận ra thời gian không còn sớm nữa.
Cô chỉ nói lên thành phố chứ không nói đi làm gì.
Buổi trưa lại không có nhà, người đàn ông mặt lạnh kia không chừng đang nhảy dựng lên rồi.
“Chủ nhiệm Trương, tôi về trước đây, chỗ Đàm Đại Ngưu đành làm phiền mọi người vất vả rồi.”
“Cảm ơn cô đã dạy cho tôi 1 bài học, những kiến thức này ở trường y cũng không học được. Xem ra trình độ y khoa ở Bắc Kinh quả nhiên cao hơn nơi nhỏ bé Lâm Thị chúng ta rất nhiều.”
Chủ nhiệm Trương trong lòng vô cùng hướng tới trường y Bắc Kinh.
Tô Thanh Hòa xua tay rời đi.
Cô ra khỏi bệnh viện, đi thẳng đến trạm xe buýt bắt xe về nhà. Trên xe, cô gặp 1 người phụ nữ đội khăn trùm đầu hoa, dẫn theo 1 cô bé.
Cô bé đó cứ ríu rít nói không ngừng:
“Mẹ ơi, chú lâu lắm rồi không đến thăm chúng ta. Con nhớ chú rồi.”
“Doanh Doanh nhớ nói với chú, cái này là tặng cho chú, biết không?”
“Vâng ạ. Mẹ ơi, chú cũng sẽ nhớ Doanh Doanh và mẹ chứ?”
Hai mẹ con ngồi ngay bên cạnh Tô Thanh Hòa, nói chuyện giọng không lớn nhưng vừa vặn lọt vào tai cô.
Trong lòng cô thầm lầm bầm: *Người nào mà có quan hệ tốt với chú như vậy?*
Xuống xe, cô muốn tìm 1 chỗ hẻo lánh.
Ngặt nỗi 2 mẹ con kia cũng đi theo cùng đường, làm Tô Thanh Hòa căn bản không có cách nào lấy đồ trong không gian ra.
Cô đành bước nhanh về nhà.
“Thanh Hòa à, cô sống những ngày tháng này thật thoải mái, ngày nào cũng chạy lên thành phố. Chút tiền trợ cấp đó của Hạ liên trưởng căn bản không đủ cho cô tiêu xài đâu nhỉ?”
Mẹ già của Trương Sơn từ sau lần trước để Trương Tiểu Đào làm trò cười, bây giờ cứ nhìn thấy Tô Thanh Hòa là hận không thể lao vào vặt 1 nắm tóc.
“Thím à, tiền trợ cấp của Hạ liên trưởng nhà cháu không cho cháu tiêu thì cho ai tiêu chứ?” Tô Thanh Hòa cười cười rồi bỏ đi.
Phía sau, mẹ già Trương Sơn nhổ toẹt 1 bãi nước bọt.
Bà ta quay người lại định mắng tiếp, đột nhiên nhìn thấy 2 mẹ con đang đi theo sau Tô Thanh Hòa.