“Đồng Chí Mua Thêm Mấy Cái Bánh Bao Nhé, Tôi Phần Lại Cho Cậu Một Bát Cá Hầm Đấy.”

“Biết rồi, tôi đứng từ xa đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi rồi.”

“Đình Thâm, con ăn cá trong bát của cha đi.” Hạ Đại Sơn vốn là người ít nói, đối với đứa con nuôi này ông không có điểm nào để chê trách. Thậm chí còn thương hơn cả con ruột.

Ngoài bà vợ ở nhà luôn chướng mắt Hạ Đình Thâm, còn có đứa con trai thứ hai tính tình giống hệt mẹ cũng không ưa gì anh.

Mấy đứa con còn lại đối xử với Hạ Đình Thâm thì không có gì để chê.

“Cha. Cha cứ ăn phần của cha đi, để Đình Thâm uống canh cá trước đã. Canh cá này rất tốt cho việc phục hồi vết thương của anh ấy.”

Tô Thanh Hòa bưng một bát lớn canh cá màu trắng sữa đến, bên trong còn có hai khúc cá mập ch.ó đã được lột da sạch sẽ.

Hạ Đình Thâm cũng không vội ăn, chỉ chống tay ngồi dậy bảo Hạ Đại Sơn và Hạ Đình Thù mau ch.óng dùng bữa.

“Cha, Đình Thù. Hai người mau ăn đi, sáng nay đi vội chắc lại tiếc tiền không nỡ ăn gì lót dạ phải không.” Hạ Đình Thâm nhíu mày, lên tiếng thúc giục hai người cầm đũa.

“Ừ. Cha ăn ngay đây.” Thấy tinh thần Hạ Đình Thâm vẫn tốt, tảng đá đè nặng trong lòng Hạ Đại Sơn cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Hạ Đình Thù cũng thở phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ cô bé còn lo sợ nếu anh trai có mệnh hệ gì, Tô Thanh Hòa chắc chắn sẽ cuốn gói bỏ chạy nhanh hơn thỏ.

Anh chị em trong nhà có thể chăm sóc cơ thể anh, nhưng làm sao xoa dịu được nỗi đau trong lòng anh.

Bây giờ xem ra, anh trai hồi phục khá tốt.

Tô Thanh Hòa bưng bát canh đưa đến tận miệng Hạ Đình Thâm, giọng điệu mềm mỏng: “Anh uống vài ngụm canh trước đi, lát nữa em gỡ thịt cá cho anh ăn.”

Hạ Đình Thâm ngoan ngoãn cúi đầu, uống một hơi cạn sạch nửa bát canh.

Cảnh tượng này khiến hai cha con ngồi bên cạnh sợ đến mức suýt rơi cả đũa.

Tô Thanh Hòa đang diễn kịch cho ai xem vậy?

Nhưng nghĩ lại thì không đúng, cô ta từng tuyên bố thẳng thừng là không cần mặt mũi, không sợ người đời chê cười cơ mà.

Một người phụ nữ dám vứt bỏ cả thể diện để quậy phá tung trời.

Làm gì có chuyện chịu hạ mình diễn kịch chỉ để tranh cái danh hão?

Hạ Đình Thù bưng bát cơm, ngồi cứng đờ trên chiếc giường bên cạnh, cứ có cảm giác mình đang nằm mơ. Cô bé lén đưa tay véo mạnh vào đùi mình một cái, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Bồng bột quá rồi.

Véo mạnh tay quá, đau đến mức da thịt cũng phải gào thét phản kháng.

Tô Thanh Hòa đút cho Hạ Đình Thâm ăn cá xong, vừa đưa tay định lấy bánh ngô thì thấy hai cha con Hạ Đại Sơn đang mang vẻ mặt như vừa gặp ma.

“Cha. Cá nấu không hợp khẩu vị của cha ạ?”

“Không, ngon lắm, rất ngon.” Hạ Đại Sơn vừa c.ắ.n miếng bánh bột ngô vừa vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, ông đoán có lẽ sau khi lên đây theo quân, được ở gần Hạ Đình Thâm, tâm trạng Tô Thanh Hòa tốt lên nên tính tình cũng thay đổi theo.

Dù sao gia đình họ Tô cũng toàn người đàng hoàng, không có lý do gì cô con gái độc nhất lại vô lý, ngang ngược mãi được.

Nghĩ thông suốt điểm này, tâm trạng Hạ Đại Sơn càng thêm phấn chấn.

Hạ Đình Thâm tay cầm bánh bột ngô, vừa ăn vừa thản nhiên tận hưởng sự chăm sóc tỉ mỉ của Tô Thanh Hòa. Anh vẫn thích một Tô Thanh Hòa như thế này hơn, mang lại cho anh cảm giác ấm áp của một gia đình thực sự.

“Thanh Hòa. Anh muốn ăn đậu phụ hầm cá trắng.”

“Được. Anh uống nốt bát canh này trước đã.” Tô Thanh Hòa dịu dàng dỗ dành.

Sau khi Tạ Chí Quốc xách bánh bao quay lại, không khí trong phòng bệnh càng thêm náo nhiệt. Cậu ta và Hạ Đại Sơn rất hợp rơ, thỉnh thoảng lại chêm vào vài câu hài hước khiến bầu không khí không bị gượng gạo.

Tô Thanh Hòa ăn cơm xong, sực nhớ ra mấy ngày nay bận rộn ở bệnh viện nên chưa ghé qua nhà Lê gia gia.

Nhân lúc buổi chiều mọi người đều có mặt ở đây chăm sóc anh, cô tranh thủ đi một chuyến vậy.

“Đình Thâm. Cha và em gái ở đây với anh nhé, buổi chiều em có việc phải ra ngoài một chuyến.” Tô Thanh Hòa cũng không giải thích rõ mình ra ngoài làm gì.

Hạ Đại Sơn nghe vậy liền nhíu mày không vui.

“Ừm. Em cứ đi đi, trong tủ của anh còn cất ít tiền vốn định cho một đồng đội mượn, em cứ lấy ra mà dùng. Mấy ngày nay chắc em cũng tiêu sạch tiền rồi phải không?”

Hạ Đình Thâm rất muốn hỏi Tô Thanh Hòa lấy đâu ra tiền mua đồ ăn ngon như vậy, anh nhớ rõ trên người cô làm gì còn đồng nào.

Người phụ nữ này tiêu tiền như nước, số tiền trước đây anh đưa chắc chỉ đủ cho cô vung tay trong ba ngày đầu.

“Chị Phân Phương trên lầu cho em mượn rồi.”

“Thanh Hòa à. Sao lại đi vay mượn người ta thế? Cha có mang theo số tiền trợ cấp còn lại mà tháng này Đình Thâm gửi về đây, con mau cầm lấy đi trả cho người ta đi.”

Hạ Đại Sơn sống cả đời người, sợ nhất là nợ tiền và nợ ân tình của người khác.

Ông vội vàng thò tay vào túi quần, lôi ra một xấp tiền được gói ghém cẩn thận trong nhiều lớp giấy vệ sinh màu hồng. Mở từng lớp giấy ra, ông đưa ngón tay chấm chút nước bọt rồi cẩn thận đếm, tổng cộng được 21 đồng 6 hào 2 xu.

“Thanh Hòa. Chừng này đã đủ trả chưa con? Nếu không đủ để cha về nhà gom góp thêm.”

“Anh cả, sau này anh không cần gửi tiền về nhà nữa đâu. Em nghỉ học rồi, từ nay em sẽ đi làm kiếm tiền lo cho ba đứa nhỏ đi học.”

Hạ Đình Thù do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói thật chuyện của mình cho Hạ Đình Thâm biết.

“Em gái. Em không phải mới lên lớp 10 sao? Sao tự nhiên lại đòi nghỉ học?” Không đợi Hạ Đình Thâm lên tiếng, Tô Thanh Hòa đã nhíu mày nghiêm giọng hỏi.

Trong ký ức của nguyên chủ, đứa con thứ ba và cô em gái út nhà họ Hạ học hành rất sáng dạ.

“Em không định thi đại học, có học tiếp cũng chẳng giải quyết được gì.” Hạ Đình Thù giấu nhẹm chuyện mình muốn đi làm kiếm tiền.

Cô bé không muốn Hạ Đình Thâm phải oằn lưng gánh vác học phí cho cả nhà nữa.

“Dù sao em cũng lên đây rồi, chuyện này cứ tạm thời gác lại đã. Nếu có cơ hội đi học thì tuyệt đối đừng từ bỏ, cùng lắm thì chị vay tiền anh trai em lo cho em đi học.”

Tô Thanh Hòa chân thành khuyên nhủ: “Người nông thôn chúng ta chỉ có con đường học hành mới ngóc đầu lên được, em là con gái lại càng không nên từ bỏ việc học.”

“Chị dâu. Nhưng chẳng phải chính chị từng c.h.ử.i mắng chúng em là lũ đỉa hút m.á.u, chỉ biết bám lấy hút m.á.u một mình anh trai em sao?” Hạ Đình Thù có chút bối rối, buột miệng nói thẳng ra.

“Chẳng phải chị bảo chúng em có chuyện gì cũng đừng vác mặt đi tìm anh trai em sao?”

Hạ Đình Thâm im lặng không nói gì, nhưng sắc mặt đã trầm xuống.

Tô Thanh Hòa không ngờ nguyên chủ lại từng thốt ra những lời cay nghiệt đến vậy.

Đã lỡ mượn xác hoàn hồn, cô chỉ đành c.ắ.n răng nhận lỗi thay nguyên chủ.

“Lúc đó chị đang giận dỗi với anh trai em, lúc nóng giận thì lời khó nghe nào chẳng tuôn ra được. Nhưng chị thật lòng mong em tiếp tục đi học, nghe lời chị dâu không thiệt đâu em.”

“Em gái. Nghe lời chị dâu em đi, cùng lắm sau này em kiếm được tiền thì trả lại cho chị dâu.” Hạ Đình Thâm lên tiếng chốt hạ, giọng điệu kiên quyết: “Anh cả vẫn sẽ gửi học phí về cho các em.”

Chương 43 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia