“Em Cứ Ngồi Nói Chuyện Với Cha Và Anh Trai Đi, Chị Về Nhà Một Chuyến Đây.”
Tô Thanh Hòa đứng dậy, không quên dặn dò Hạ Đình Thù đợi đến hơn ba giờ chiều thì mang canh cá trong nồi đất xuống bếp nhà ăn hâm nóng lại cho Hạ Đình Thâm ăn.
Tạ Chí Quốc ngỏ ý muốn đưa cô đi, nhưng Tô Thanh Hòa khéo léo từ chối.
Vừa ra khỏi cổng bệnh viện, Tô Thanh Hòa rảo bước đi tìm bến xe buýt.
Chuyển một chuyến xe, xuống trạm rồi đi bộ thêm vài phút, cô đã đứng trước khu nhà của Lê gia gia.
Chú bảo vệ trực ở cổng nhận ra Tô Thanh Hòa, cười tươi chào hỏi một tiếng rồi mở cổng cho cô vào.
Tô Thanh Hòa gõ cửa, đứng đợi người nhà họ Lê ra mở.
Lê Linh Nhất vừa mở cửa đã nhào tới ôm chầm lấy Tô Thanh Hòa.
“Chị ơi! Chị làm em sợ c.h.ế.t khiếp, em đang định đi tìm chị đây này. Gia gia cứ bảo đợi chị thêm hai ngày, sợ chị đang bận việc gì đó không dứt ra được.”
Lê Linh Nhất vừa liến thoắng vừa kéo tay Tô Thanh Hòa vào nhà.
“Lê gia gia, Lê nãi nãi. Cháu xin lỗi ạ, nhà cháu có chút chuyện đột xuất nên hôm nay mới đến được.” Tô Thanh Hòa đi rửa tay sạch sẽ trước, sau đó mới tiến lại bắt mạch cho Lê gia gia.
“Thanh Hòa à. Sao ta thấy sắc mặt cháu tiều tụy, người cũng gầy đi vậy? Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì không?” Lê gia gia đưa tay ra cho cô bắt mạch, ân cần hỏi han.
“Để cháu châm cứu cho ông trước đã ạ.” Tô Thanh Hòa bắt mạch xong liền mở túi y tế mang theo bên người, lấy bộ kim châm cứu ra.
“Chồng cháu bị thương nên phải nhập viện rồi ạ.”
“Nằm ở bệnh viện nào thế?”
“Bệnh viện Quân khu ạ.”
Mắt Lê gia gia sáng lên: “Chồng cháu là quân nhân à?”
Tô Thanh Hòa mỉm cười gật đầu, khóe mắt không bỏ sót biểu cảm nháy mắt ra hiệu đầy ẩn ý của Lê Linh Nhất.
“Lê gia gia, vâng ạ. Cháu là người nhà đi theo diện tùy quân, nhưng vì không có bằng cấp chính quy nên không thể xin vào làm ở bệnh viện được.”
Tô Thanh Hòa dường như đoán được Lê gia gia định nói gì, liền rào trước đón sau.
“Ây da. Đông y chú trọng nhất là vọng - văn - vấn - thiết, không có công lực mài giũa mười mấy năm thì sao hành nghề được? Ở trường học thì học được mấy năm cơ chứ?”
Lê gia gia thở dài thườn thượt, tiếc nuối cho một mầm non y học xuất chúng.
“Thanh Hòa à. Cháu có muốn lên Kinh Thị học không? Ta sẽ nhờ người bật đèn xanh cho cháu tham gia kỳ thi tuyển sinh của Học viện Y khoa, cháu thấy sao?”
“Lê gia gia, cháu thấy cuộc sống hiện tại rất tốt rồi ạ. Sau này cháu dự định sẽ mở một phòng khám nhỏ ở Lâm Thị.”
Tô Thanh Hòa tạm thời chưa có ý định đến Kinh Thị.
“Như vậy cũng được, ông sẽ sai người tìm mặt bằng cho cháu.”
Lê gia gia nghĩ một đằng làm một nẻo, quay sang bảo Lê nãi nãi gọi điện thoại cho con trai của một người bạn thân.
“Bà gọi bảo Tiểu Viêm tìm giúp một mặt bằng, chọn ngay cái ngã tư sầm uất gần khu chúng ta đang ở đây này.”
“Tiền thuê ở đó đắt lắm, e là mặt bằng cũng không dễ tìm đâu ạ.” Tô Thanh Hòa nhẩm tính vị trí ngã tư gần đây, chẳng phải đó chính là khu vực sầm uất bậc nhất của Lâm Thị ở đời sau sao?
“Chuyện tiền thuê dễ nói thôi. Lão già này hiếm khi mở miệng nhờ vả, bọn chúng chắc chắn rất sẵn lòng chạy việc giúp.” Lê nãi nãi vui vẻ đeo kính lão vào, đi vào phòng tìm cuốn sổ danh bạ điện thoại.
Bà ngồi xuống sô pha, lật tìm từng trang một.
Tìm thấy số rồi, bà liền nhích lại gần chiếc điện thoại bàn, quay số gọi cho đối phương.
Tô Thanh Hòa không nghe rõ đầu dây bên kia nói gì, nhưng nghe giọng điệu hồ hởi của Lê nãi nãi thì biết đối phương đã nhận lời giúp đỡ.
Cô âm thầm tính toán lại số vốn liếng hiện tại của mình, quả thực là quá ít ỏi.
Hay là lợi dụng vật tư tích trữ trong không gian, đem đổi lấy chút tiền mặt để xoay vòng vốn nhỉ?
Buổi châm cứu kết thúc, Lê gia gia nháy mắt ra hiệu với Lê nãi nãi.
Lê nãi nãi cầm một xấp tiền nhét vào tay Tô Thanh Hòa, chỉ nhìn màu sắc và độ dày cũng đủ biết trong đó có ít nhất mười mấy tờ đại đoàn kết.
“Lê nãi nãi. Cháu không thể nhận số tiền này đâu ạ, lần trước cháu nhận của Lê gia gia 20 đồng cứ coi như là phí khám chữa bệnh rồi.” Tô Thanh Hòa kiên quyết từ chối.
“Thế còn tiền t.h.u.ố.c men thì sao?”
“Mấy viên t.h.u.ố.c đó là do cháu tự tay bào chế, đâu có đáng giá mấy đồng? Cháu cũng không dùng d.ư.ợ.c liệu quý hiếm gì cả.”
“Thanh Hòa à. Cháu lại lừa hai thân già này rồi, trong viên t.h.u.ố.c này có mấy vị t.h.u.ố.c đắt đỏ lắm đấy. Sau này sức khỏe của lão già này và bà đều trông cậy cả vào cháu, nếu cháu không nhận tiền thì chúng ta làm sao dám mặt dày tìm cháu chữa bệnh nữa?”
“Đúng đấy đúng đấy. Thanh Hòa tỷ tỷ, tiền của ông bà nội em tiêu không hết đâu. Tỷ cứ nhận lấy đi cho ông bà vui.”
Lê Linh Nhất lém lỉnh giật lấy xấp tiền, nhét thẳng vào chiếc túi vải đeo trên vai Tô Thanh Hòa.
“Có việc gì khó khăn cứ gọi điện thoại cho ông. Lão già này ở Lâm Thị vẫn còn chút thể diện đấy.” Lê gia gia cử động cánh tay cho giãn gân cốt rồi đứng lên.
Tinh thần ông hôm nay đã phấn chấn hơn nhiều, phải ra ngoài tìm mấy ông bạn già đ.á.n.h cờ tướng, c.h.é.m gió một trận mới được.
Nhân tiện quảng cáo luôn y thuật thần sầu của Tô Thanh Hòa.
“Vậy... cháu xin nhận ạ. Lê nãi nãi, số tiền này cứ coi như cháu mượn tạm của ông bà, sau này cháu sẽ trừ dần vào tiền khám bệnh nhé.”
“Cái con bé này, cháu nói sao thì cứ làm vậy đi.” Lê nãi nãi hết cách với Tô Thanh Hòa, nhưng càng nhìn nha đầu này bà lại càng thấy ưng mắt.
Người khác hễ quen biết gia đình bà đều tìm đủ mọi cách để nịnh bợ, bòn rút.
Còn Tô Thanh Hòa lại rất biết giữ chừng mực, ranh giới rõ ràng.
Cô chỉ kiếm những đồng tiền xứng đáng với công sức và nằm trong phạm vi nhận thức của mình.
Nghĩ đến việc con gái mình rất thích những cô gái hiểu chuyện thế này, bà bỗng nảy sinh ý định bảo con gái nhận Tô Thanh Hòa làm con nuôi.
Đợi Tô Thanh Hòa về rồi, bà phải gọi điện thoại bàn bạc chuyện này với con gái mới được.
Biết nhà Tô Thanh Hòa đang có việc bận, Lê gia gia bảo Lê Linh Nhất gọi tài xế đưa cô về tận nhà.
“Nhất Nhất, chị còn phải tạt qua Gia thuộc viện một chuyến nữa.”
“Không sao đâu. Em đưa chị qua đó, em và tài xế sẽ đợi ở ngoài, không vào trong đâu.” Lê Linh Nhất không nói hai lời, kéo tuột Tô Thanh Hòa ra xe.
Tô Thanh Hòa nghĩ đến việc phải quay lại bệnh viện sớm nên cũng gật đầu đồng ý với sự sắp xếp của Lê Linh Nhất.
Về Gia thuộc viện một chuyến.
Đầu tiên, cô ghé qua nhà Diệp Phân Phương, trả lại số tiền lần trước đã mượn.
Sau đó về nhà mở rương đồ của Hạ Đình Thâm, tìm thấy một bọc vải được cuộn cẩn thận bằng khăn tay. Mở ra đếm thử, bên trong có đúng 180 đồng. Hạ Đình Thâm từng nói số tiền này là để cho một người đồng đội mượn.
Lát nữa lên viện, cô vẫn nên đưa số tiền này cho Hạ Đình Thâm để anh lo việc của mình.