Đãi khách

“Đương nhiên là được rồi, các cháu mau rửa tay rồi qua đây.” Tô Thanh Hòa mỉm cười nhìn đám trẻ xếp hàng rửa tay bên bồn nước.

Cô vào bếp lấy mấy cái đĩa không. Đừng coi thường sức ăn của đám trẻ đang tuổi lớn này, Tô Thanh Hòa gắp mỗi món một ít vào đĩa, lại lấy thêm bánh bao đặt lên bàn trà để bọn trẻ vây quanh đó ăn cơm.

Tạ Chí Quốc và Lê Linh Nhất cũng vào giúp một tay.

“Tiểu Tạ, trong tủ có chai rượu trắng, cậu lấy ra cho mọi người uống đi.” Tô Thanh Hòa lại lấy đĩa gắp mấy món phù hợp cho Hạ Đình Thâm.

“Chị dâu, Chỉ đạo viên Lư cũng nói là lát nữa qua ăn cơm ạ.”

“Được thôi, tối nay Đình Thâm không uống rượu được, mấy cậu tiếp ông ấy nhé.” Tô Thanh Hòa không thấy phiền khi nhà đông người, cứ coi như đây là lần đãi khách cuối cùng vậy.

Cô xới nửa bát cơm, bưng đĩa thức ăn vào phòng: “Anh ăn cơm trước đi, lát nữa Chỉ đạo viên Lư cũng qua đấy.” Cô đặt bát đĩa lên tủ rồi cầm bát canh không trên tay: “Tôi múc thêm bát canh nữa nhé?”

“Em đi ăn cơm trước đi, bảo Tiểu Tạ đi gọi Tiểu đoàn trưởng Phó qua tiếp rượu Chỉ đạo viên Lư.”

“Ừ.”

Tô Thanh Hòa ra ngoài nhắn lại lời Hạ Đình Thâm, Tạ Chí Quốc liền chạy đi gọi Tiểu đoàn trưởng Phó.

Mọi người bắt đầu nhập tiệc vui vẻ. Dưới sự khuyên nhủ của Tiểu đoàn trưởng Phó và Chỉ đạo viên Lư, Tô Thanh Hòa cũng uống 2 bát rượu gạo, những người còn lại uống rượu trắng. Một chai rượu không đủ, Tiểu đoàn trưởng Phó và Chỉ đạo viên Lư mỗi người còn mang theo một chai nữa.

Đang ăn được một nửa thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Mọi người đang ồn ào nên không nghe thấy, chỉ có Hạ Đình Thâm nằm trong phòng là nghe rõ.

“Tiểu Tạ, có người gõ cửa, cậu ra xem sao.” Hạ Đình Thâm trầm giọng gọi vọng ra.

Tạ Chí Quốc vội đứng dậy chạy ra mở cửa rồi quay vào báo: “Là Phó trung đoàn trưởng Đàm ạ.”

Hạ Đình Thâm thấy hơi lạ, vì bình thường anh và Phó trung đoàn trưởng Đàm không có giao tình sâu đậm. Chẳng phải ông ấy đang đi học ở trường quân đội sao? Sao giờ lại qua đây?

Tô Thanh Hòa không quen biết ông ấy, tưởng ông ấy tìm Hạ Đình Thâm nên đứng dậy chào hỏi: “Hạ Đình Thâm đang ở trong phòng ạ. Phó trung đoàn trưởng Đàm đã ăn cơm chưa? Hay là vào dùng bữa với chúng tôi.”

Phó trung đoàn trưởng Đàm cười ha hả: “Em dâu, tôi đặc biệt đến để cảm ơn cô đấy. Nghe vợ tôi nói cô đã cứu anh vợ tôi.”

“Cứu anh vợ ông?” Tô Thanh Hòa hơi ngẩn người, cô không nhớ mình có quen biết anh vợ của ông ấy.

“Vợ tôi là Đàm Quyên, hai chúng tôi cùng làng lại cùng họ Đàm.” Phó trung đoàn trưởng Đàm giải thích.

Trên tay ông ấy xách theo quà cáp: đào đóng hộp, sữa mạch nha và 2 gói bánh quy.

Mọi người trong nhà đều ngơ ngác nhìn nhau, họ không biết chuyện của Tô Thanh Hòa ở bệnh viện quân khu, càng không biết cô đã phẫu thuật cho Đàm Đại Ngưu ở bệnh viện nhân dân.

“Mọi người sống cùng khu gia thuộc, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm mà.” Tô Thanh Hòa không định nhận quà: “Tấm lòng của ông tôi xin nhận, quà này ông mang về cho bé Phương Phương và Nhị Cẩu ăn đi ạ.”

“Để tôi vào thăm Hạ đại đội trưởng trước đã.” Phó trung đoàn trưởng Đàm đặt quà lên bàn, chào hỏi nhóm Tiểu đoàn trưởng Phó.

“Lão Đàm, ngồi xuống làm vài ly chứ?” Chỉ đạo viên Lư có quan hệ khá tốt với ông ấy.

“Được thôi, vậy làm phiền em dâu rồi.” Phó trung đoàn trưởng Đàm bước vào phòng.

Hạ Đình Thâm ngồi dậy, ông ấy vội ngồi xuống mép giường hỏi thăm sức khỏe rồi kể lại chuyện Tô Thanh Hòa đã cứu Đàm Đại Ngưu như thế nào.

“Cậu xem, em dâu không chỉ cứu một mạng người đâu, mà là cứu cả gia đình bố vợ tôi đấy.” Ông ấy vỗ vai Hạ Đình Thâm: “Hạ đại đội trưởng, cậu thật có phúc mới lấy được người vợ tốt như vậy.”

Nghĩ đến “người vợ tốt” đang nằng nặc đòi ly hôn, lòng Hạ Đình Thâm đắng chát vô cùng. Bên ngoài anh vẫn thản nhiên trò chuyện rồi mời ông ấy ra ngoài ăn cơm, nhưng trong lòng thì khổ sở như nuốt phải hoàng liên.

Phó trung đoàn trưởng Đàm bị Chỉ đạo viên Lư gọi ra uống rượu. Tô Thanh Hòa canh giờ, đưa Lê Linh Nhất ra cổng khu gia thuộc để cô bé về.

Lê Linh Nhất trước khi lên xe còn tinh nghịch cười nói: “Chị dâu, em sẽ tặng chị một món quà bất ngờ.”

“Thôi đi cô nương, hôm nay ông nội Lê tặng đủ nhiều rồi, em đừng tặng thêm gì nữa nhé.” Tô Thanh Hòa day day thái dương.

Lê Linh Nhất nhảy lên xe, từ cửa sổ hét lớn: “Quà của em không giống bình thường đâu nhé!”

Tô Thanh Hòa cũng không để tâm, chỉ coi đó là lời nói đùa của cô gái nhỏ.

Trở về nhà, cô không ngồi vào bàn nữa mà nhường chỗ cho khách, tự mình vào bếp chiên đĩa lạc, trộn với tỏi băm, rau mùi, xì dầu, giấm, đường và rưới thêm chút dầu nóng.

“Làm thêm đĩa lạc chiên cho mọi người nhắm rượu đây.”

“Hạ đại đội trưởng đúng là có phúc, tay nghề của Thanh Hòa thật không chê vào đâu được.” Chỉ đạo viên Lư chân thành khen ngợi: “Thanh Hòa à, sau này cháu cứ chờ hưởng phúc đi. Hạ đại đội trưởng tuổi trẻ tài cao, sau này còn lập công nhiều nữa đấy.”

Những người khác cũng đồng thanh hùa theo.

Chương 88 - Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia