Muốn sống thọ thì phải tránh xa Hạ Đình Thâm

Tô Thanh Hòa có một khoảnh khắc ngẩn ngơ, chẳng lẽ những người này đã quên sạch danh tiếng trước đây của cô ở khu gia thuộc rồi sao? Hạ Đình Thâm chẳng phải đã lập công rồi à? Sao còn có thể liên tiếp lập công được nữa?

Có mấy người họ ở đây, Tô Thanh Hòa cũng không tiện ra ngoài, đành đẩy cửa vào phòng.

“Cơm tối có đủ ăn không anh?”

Không hiểu sao, giờ đây khi ở riêng với Hạ Đình Thâm, Tô Thanh Hòa luôn cảm thấy có chút gượng gạo.

“Đủ rồi. Thanh Hòa, em uống rượu à?”

Tô Thanh Hòa sờ gò má hơi nóng, nhìn mình trong gương thấy mặt ửng hồng, cô véo má mình rồi ngồi xuống mép giường khẽ cười: “Uống 2 bát rượu gạo. Lúc tiễn Nhất Nhất ra cổng hóng chút gió, giờ thấy hơi choáng váng.”

“Vậy em nằm nghỉ một lát đi.” Trong giọng điệu của Hạ Đình Thâm mang theo sự cưng chiều mà chính anh cũng không nhận ra.

Tô Thanh Hòa lắc đầu: “Lát nữa còn phải rửa bát dọn dẹp nữa.”

“Cứ nằm nghỉ đi, đợi họ về rồi hẵng dậy.”

Tô Thanh Hòa cũng thấy mình nên nằm một lát, cô nhanh ch.óng bò xuống cuối giường, cuộn tròn ở đó để cách xa Hạ Đình Thâm.

“Thanh Hòa, sao em lại nằm tít đằng đó?”

Tô Thanh Hòa lầm bầm nhỏ giọng: “Muốn sống thọ thì phải tránh xa Hạ Đình Thâm.”

Nói xong câu đó cô đã chìm vào giấc ngủ, Hạ Đình Thâm nghe không rõ cô nói gì. Đợi anh cầm gối qua thì cô đã ngủ say, anh nghĩ ngợi một hồi rồi vẫn quyết định đổi chỗ cho cô nằm thoải mái hơn.

Nhóm Chỉ đạo viên Lư đã uống cạn rượu. Hạ Đình Thâm chống nạng đi ra, thấy họ đang ăn cơm tẻ liền ngồi xuống cạnh Tạ Chí Quốc, trầm giọng nói: “Thanh Hòa uống 2 bát rượu gạo nên ngủ thiếp đi rồi. Chí Quốc, lát nữa cậu ở lại giúp dọn dẹp nhé.”

“Đại đội trưởng yên tâm, có bọn em lo.”

Hạ Đình Thâm vừa ra ngoài chưa đầy 2 phút đã bị Tiểu đoàn trưởng Phó đuổi vào.

“Hạ đại đội trưởng, vợ tôi đã kể chuyện của hai người rồi. Cô ấy nói vợ cậu không phải hạng người đó, bảo cậu phải giữ cái đầu tỉnh táo, đừng để người ta lừa.”

Ánh mắt Chỉ đạo viên Lư khẽ động, ông bưng ly rượu lên che giấu sự bối rối, cố tình không nhìn thẳng vào Hạ Đình Thâm.

Bàn tiệc bỗng trở nên yên tĩnh. Phó trung đoàn trưởng Đàm nghe mà như lọt vào sương mù, ông đưa mắt dò hỏi Kim Ô nhưng cậu ta cúi đầu không dám nói bậy.

Thấy Chỉ đạo viên Lư im lặng, Hạ Đình Thâm thở dài: “Tiểu đoàn trưởng Phó, tôi hiểu chứ. Chỉ là... đó là đứa con duy nhất của lão Bùi.” Anh cay đắng nói tiếp: “Năm xưa lão Bùi cưng chiều cô con gái này biết bao.”

“Haiz, tiếc là cô ta chẳng thừa hưởng được chút ưu điểm nào của lão Bùi cả. Nghĩ đến mà đau lòng.” Tiểu đoàn trưởng Phó cạn sạch ly rượu.

Mọi người vốn rất chiếu cố mẹ con Trương Lộ Lộ. Lúc sự việc mới xảy ra, ai cũng hận không thể mắng Tô Thanh Hòa một trận. Nhưng sau này bình tĩnh xem xét lại, họ thấy chuyện này có quá nhiều điểm đáng ngờ.

Hạ Đình Thâm không nói thêm gì nữa, chỉ dặn họ ăn uống tự nhiên. Trở về phòng, thấy Tô Thanh Hòa lúc ngủ khi thì nhíu mày khi thì mỉm cười, anh không kìm được đưa tay vuốt tóc cô.

“Thanh Hòa, bất kể sau này xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ kiên định đứng về phía em.” Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng: “Đợi chuyện này kết thúc, tôi còn cơ hội không?”

Sáng hôm sau Tô Thanh Hòa tỉnh dậy, phát hiện mình đã từ cuối giường chuyển lên đầu giường, lập tức sa sầm mặt lườm Hạ Đình Thâm.

“Hạ Đình Thâm, khi nào anh nộp báo cáo ly hôn?”

“Đợi chân tôi khỏi đã.”

“Tôi thấy giờ anh khỏi rồi đấy, còn có sức mà giở trò mờ ám nữa cơ mà.” Tô Thanh Hòa chỉ vào vị trí cuối giường: “Thu lại mấy cái tâm tư nhỏ nhặt đó đi, đừng tưởng làm vậy là tôi sẽ phối hợp diễn kịch với anh. Nếu là đàn ông thì dứt khoát một chút đi.”

“Thanh Hòa, chúng ta có nên bình tĩnh lại để nói chuyện không?”

“Tôi rất bình tĩnh, người không bình tĩnh là anh đấy. Mẹ con Trương Lộ Lộ cần anh, còn tôi thì không cần anh nữa.” Vẻ mặt Tô Thanh Hòa lạnh tanh: “Hạ Đình Thâm, tôi không cần anh nữa.”

Không còn phẫn nộ hay đau lòng như trước, cô nói như thể đang kể chuyện của người khác vậy.

Hạ Đình Thâm đau nhói trong lòng, anh lặng lẽ quay mặt đi, cuối cùng c.ắ.n răng nói: “Hôm nay tôi sẽ viết báo cáo nộp lên.”

“Được. Đến lúc đó tôi sẽ dọn ra ngoài.” Cô ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Những ngày này tôi sẽ chăm sóc anh, coi như trả tiền thuê nhà. Còn về phía cha mẹ tôi, tôi sẽ nói là do lỗi của tôi.”

Dù sao danh tiếng của cô cũng chẳng ra gì, cô không quan tâm người khác nghĩ sao nữa.

Hạ Đình Thâm cay đắng nhắm mắt, anh biết mình đã làm tổn thương cô quá sâu.

Nấu xong bữa sáng, Tô Thanh Hòa xới bát cháo kê lớn, chiên bánh trứng và làm dưa chuột trộn. Đĩa lạc chiên tối qua cũng được bưng ra.

Vào phòng, thấy Hạ Đình Thâm vẫn nằm im nhắm mắt, nhưng nhìn hàng mi run rẩy cô biết anh đã tỉnh: “Dậy rửa mặt ăn sáng đi.”

Hạ Đình Thâm mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua nhưng khi thấy cô liền dịu lại: “Cảm ơn em.”

Anh định xuống giường nhưng cô ngăn lại: “Anh đừng động đậy, để tôi lấy đồ vệ sinh qua cho.” Cô đã chuẩn bị sẵn bàn chải, kem đ.á.n.h răng và cả nước ấm.

Cô nặn sẵn kem đ.á.n.h răng đưa cho anh, rồi bưng chậu nước qua: “Anh cứ nhổ nước vào đây, lát tôi đổ đi rồi lấy nước cho anh rửa mặt.”

Hạ Đình Thâm im lặng làm theo lời cô.