3.

Ánh bình minh chiếu rọi vào ngự thư phòng, mang theo hơi sương lạnh ngắt.

Thống lĩnh Cẩm y vệ bước nhanh vào điện, quỳ sụp xuống, giọng nói lộ rõ vẻ khẩn trương:

"Khởi bẩm bệ hạ, có biến! Chúng thần đã tìm được một cung nữ còn sống sót sau vụ cháy Đông Cung năm xưa!"

Tiêu Cảnh Hành đang phê tấu chương, nghe vậy thì đột ngột dừng b.út, ngước lên:

"Người ở đâu?"

"Nàng ta trốn chạy suốt ba năm qua, nay bất ngờ xuất hiện ở một biên thành hẻo lánh, lập tức bị mật thám của ta phát hiện."

Tiêu Cảnh Hành đứng bật dậy, ánh mắt sắc lẹm:

"Truyền lệnh của trẫm, lập tức áp giải về kinh! Tuyệt đối không được để xảy ra sai sót!"

Đứng bên cạnh giá sách, Diệp Thanh Hoan đang vuốt ve những cuộn giấy cuốn, sắc mặt khẽ thay đổi.

Nàng buông tay, nhẹ giọng nói một câu:

"Đường xá xa xôi, đừng làm khó nàng ấy."

Gió xuân thổi qua ngự hoa viên, mang theo hương hoa dìu dịu.

Tiêu Cảnh Hành dắt tay Diệp Thanh Hoan đi dạo trên con đường nhỏ, tâm trạng hắn tốt hơn rất nhiều.

Nhìn bóng dáng nàng bên cạnh, hắn chợt nhớ lại những chuỗi ngày tăm tối tìm kiếm vô vọng, khẽ hỏi:

"Thanh Hoan, ba năm qua, có bao giờ nàng nghĩ trẫm sẽ bỏ cuộc không?"

Diệp Thanh Hoan quay sang nhìn hắn, nụ cười trên môi vẫn dịu dàng như trước:

"Thiếp chưa từng nghi ngờ chàng."

Tiêu Cảnh Hành siết nhẹ tay nàng, lòng tràn ngập cảm xúc ấm áp.

Nàng khẽ nghiêng đầu nhìn sang khóm hoa mẫu đơn bên cạnh, thanh âm rất nhỏ:

"Có những người... chỉ cần còn được đối phương nhớ đến sâu sắc, thế là đủ rồi."

Tiêu Cảnh Hành khẽ mỉm cười, chỉ nghĩ rằng nàng đang dùng lời dịu dàng để an ủi những năm tháng mong nhớ của hắn.

Trong đại lao của Cẩm y vệ, không khí ẩm thấp và nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Một cung nữ quần áo tả tơi, tóc tai bù xù bị trói c.h.ặ.t trên cọc gỗ, chính là A Mộc.

Tiêu Cảnh Hành bước vào, theo sau là Diệp Thanh Hoan mặc váy xanh thướt tha.

Vừa nhìn thấy bóng hình phía sau Hoàng đế, cung nữ A Mộc đột nhiên trợn trừng hai mắt, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Nàng ta như phát điên, giãy giụa khiến xích sắt kêu loảng xoảng, liên tục lùi về phía sau cho đến khi lưng đập mạnh vào cọc gỗ.

Nàng ta khóc nức nở, giọng run rẩy đầy sợ hãi:

"Nô tỳ không cố ý... Diệp cô nương... xin người tha cho nô tỳ..."

"Đừng g.i.ế.c nô tỳ..."

Cơn hoảng loạn tột độ khiến nàng ta quỳ sụp xuống đất, không ngừng dập đầu.

Tiêu Cảnh Hành đứng chắn trước mặt Diệp Thanh Hoan, cho rằng cung nữ này sợ hãi vì năm xưa từng phản bội chủ t.ử.

Tiêu Cảnh Hành bước lên một bước, giọng trầm xuống đầy uy áp:

"Nói! Khai rõ mọi chuyện năm đó, trẫm sẽ tha c.h.ế.t!"

Cung nữ A Mộc run rẩy như cầy sấy, khóc lóc kể lại:

"Đêm đó... có người cố tình phóng hỏa... Cửa chính Đông Cung bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài..."

"Khói bốc lên rất nhanh, lửa thiêu ngùn ngụt khắp nơi..."

Nói đến đây, A Mộc lén nhìn bóng váy xanh rồi vội cúi đầu, lắp bắp:

"Lúc ấy... Diệp cô nương rõ ràng đã chạy được đến cửa hông sắp thoát ra ngoài..."

"Nhưng không hiểu vì sao... người lại quay ngược trở vào biển lửa..."

Tiêu Cảnh Hành sững sờ, tim như thắt lại.

Hắn quay sang nhìn Diệp Thanh Hoan, trong lòng tràn ngập sự kinh ngạc và đau đớn.

Trở lại ngự thư phòng, ánh nến lung linh hắt bóng hai người lên vách tường.

Tiêu Cảnh Hành không nhịn được nữa, bước đến nắm lấy đôi vai gầy của Diệp Thanh Hoan, giọng khản đặc:

"Thanh Hoan, lời nàng ta nói có thật không?"

"Vì sao? Vì sao lúc đó nàng đã chạy thoát rồi, còn quay lại biển lửa làm gì?"

Diệp Thanh Hoan im lặng, đôi mắt nàng phẳng lặng nhìn vào khoảng không trước mặt.

Căn phòng rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nến nổ lép bép.

Một lúc lâu sau, nàng mới ngước lên nhìn hắn, khẽ khàng đáp:

"Bởi vì ở bên trong... có thứ còn quan trọng hơn cả mạng sống của thiếp."

Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng, lòng trào dâng một cảm giác nghẹn ngào, rõ ràng nàng đang giấu hắn một bí mật cực kỳ lớn.

Cùng lúc đó, tại phủ Thừa tướng, bầu không khí cũng âm u không kém.

Thừa tướng ngồi ở ghế chủ vị, sắc mặt sa sầm khi nghe thủ hạ báo cáo tin tức từ đại lao Cẩm y vệ.

Mấy tên đồng đảng đứng bên cạnh, trán lấm tấm mồ hôi, giọng đầy hoảng sợ:

"Tể tướng đại nhân, Tiêu Cảnh Hành đã lật lại vụ án, còn tìm được kẻ sống sót năm đó!"

"Nếu để ả cung nữ kia khai ra tất cả, chúng ta đều sẽ mất đầu!"

Thừa tướng đập mạnh tách trà xuống bàn, các mảnh sứ vỡ tan tành, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn:

"Một lũ ăn hại!"

"Đã ba năm rồi, tuyệt đối không thể để chuyện năm ấy lộ ra ngoài."

Lão đứng dậy, ra lệnh bằng giọng lạnh lùng:

"Truyền lệnh đi, diệt khẩu, nhân chứng phải c.h.ế.t ngay trong đêm nay!"

Đêm đã khuya, tẩm điện chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối.

Tiêu Cảnh Hành nằm trên giường ngủ rất say, nhưng đôi mày hắn vẫn khẽ nhíu lại, như thể đang gặp ác mộng.

Hắn vươn tay ra, ôm c.h.ặ.t lấy Diệp Thanh Hoan vào lòng, lẩm bẩm trong giấc ngủ:

"May mà nàng còn sống... Thanh Hoan... đừng đi..."

Diệp Thanh Hoan để mặc cho hắn ôm, nàng không hề cử động, chỉ lặng lẽ nhìn gương mặt hắn rất lâu dưới ánh trăng.

Khóe môi nàng khẽ cong lên, nở một nụ cười dịu dàng nhưng đầy vẻ xót xa.

Nàng khẽ đáp lời hắn bằng một tiếng cực nhỏ:

"Ừ."

Nàng không nói câu "Thiếp còn sống", nàng chỉ khẽ ừ một tiếng, tựa như một lời hứa hẹn xa xôi.

Ngày hôm sau, Tiêu Cảnh Hành đích thân dẫn theo một đội Cẩm y vệ tinh nhuệ tiến vào phế tích Đông Cung cũ.

Nơi này tường đổ ngói vỡ, cỏ dại mọc um tùm, khắp nơi đều là dấu vết cháy sém của trận hỏa hoạn ba năm trước.

Cẩm y vệ tiến hành khám nghiệm tỉ mỉ từng ngóc ngách, rốt cuộc tìm thấy một lối vào mật thất ngầm dưới lòng đất.

Tuy nhiên, khi Tiêu Cảnh Hành bước xuống, bên trong trống trơn, mọi thứ đã bị dọn dẹp sạch sẽ.

Chỉ còn sót lại vài vệt đen của lửa đốt trên sàn đá.

Thống lĩnh Cẩm y vệ kiểm tra các bức tường, khẽ bẩm báo:

"Bệ hạ, hung thủ chắc chắn đã quay lại đây sau vụ cháy để xóa sạch dấu vết."

Tiêu Cảnh Hành nhìn chằm chằm vào một khoảng tường bị đập phá loang lổ, trong lòng dâng lên sự căm phẫn tột cùng.

Màn đêm lại buông xuống, Đào Uyển chìm trong không gian tịch mịch.

Diệp Thanh Hoan mặc một chiếc váy xanh, đứng cô độc dưới gốc cây đào cổ thụ.

Nàng giơ bàn tay thanh mảnh ra, khẽ chạm vào lớp vỏ cây sần sùi, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Gió đêm thổi qua, làm những cánh hoa đào cuối mùa rơi lả tả trên vai nàng.

Nàng nhìn vào khoảng không vô định, thì thầm bằng giọng nói chỉ mình mình nghe thấy:

"Sắp rồi..."

"Ta sắp giữ được lời hứa với chàng rồi..."

Nàng đứng đó rất lâu, không hề giải thích lời nói đó có ý nghĩa gì, ánh mắt nhìn về phía đại điện xa xôi.

Nửa đêm, tại đại lao Cẩm y vệ bỗng nhiên xảy ra bạo động.

Một bóng đen võ công cao cường lẻn vào, đường kiếm tàn nhẫn hạ gục lính canh, lao thẳng về phía phòng giam của A Mộc.

"Phập!"

Tiếng kiếm sắc bén đ.â.m xuyên da thịt vang lên trong đêm tối cung cấm.

Cung nữ A Mộc trợn trừng mắt, nhìn hắc y nhân rút kiếm bỏ chạy.

Trước khi trút hơi thở cuối cùng, nàng ta dùng hết chút sức tàn, nhúng ngón tay vào vũng m.á.u tươi, run rẩy viết lên nền đá lạnh lẽo.

Nàng ta cố gắng viết được hai chữ: "Mật... Chỉ...", rồi đổ gục, tắt thở.

Khi Tiêu Cảnh Hành nhận được tin dữ và lao đến nơi, hắn chỉ kịp nhìn thấy xác của nhân chứng và hai chữ đỏ tươi như m.á.u trên nền đất.

Hắn nhìn hai chữ "Mật chỉ" viết bằng m.á.u, đầu óc ong lên, ngón tay siết c.h.ặ.t.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, Diệp Thanh Hoan bước đến phía sau hắn.

Tiêu Cảnh Hành quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe, giọng khản đặc hỏi:

"Thanh Hoan... nàng có biết mật chỉ đó là gì không?"

Diệp Thanh Hoan nhìn hai chữ bằng m.á.u trên mặt đất, lặng người trong giây lát.

Rồi nàng chỉ nhìn hắn mỉm cười, nụ cười rất khẽ:

"Bệ hạ, có những bí mật... biết quá sớm sẽ không phải chuyện tốt."

3 - Quy Lai Mộnng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia