Từ sau ngày ấy.
Ta thường xuyên nằm mơ.
Trong mộng luôn có tuyết.
Có một căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa núi.
Có một người mặc áo trắng đứng trước cửa, trên tay cầm một chiếc ô giấy đã cũ.
Mỗi lần ta định nhìn rõ mặt hắn…
Sương trắng lại phủ kín.
Ta chỉ nghe thấy một giọng nói dịu dàng.
“Thanh Dao.”
“Đừng luyện kiếm nữa.”
“Ăn cơm thôi.”
Rồi ta tỉnh giấc.
Lòng bàn tay trống rỗng.
Nhưng nơi l.ồ.ng n.g.ự.c lại đau âm ỉ.
Ta vốn tưởng chỉ là tâm cảnh d.a.o động sau khi hạ giới lịch kiếp.
Cho đến hôm đó.
Nam Thiên Môn vẫn đông đúc như mọi ngày.
Tiên quan, thần tướng, linh thú, tiên đồng nối nhau ra vào.
Ta cầm trường thương, lười biếng dựa vào cột đá.
“Người kế tiếp.”
Một tiên nhân đưa ngọc bài.
“Qua.”
“Người kế tiếp.”
“Lệnh bài.”
“Qua.”
…
Đang kiểm tra đến người thứ ba mươi sáu.
Bỗng nhiên.
Một cơn gió lạnh thổi qua.
Khác với tiên khí thanh khiết của thiên giới.
Luồng gió ấy mang theo mùi m.á.u nhàn nhạt.
Còn có…
Mùi Bỉ Ngạn nở ven bờ Vong Xuyên.
Ta khẽ cau mày.
Thiên giới…
Sao lại có quỷ khí?
Ngay lúc ấy.
Chiếc chuông trấn thủ treo trên Nam Thiên Môn.
“Keng…”
“Keng…”
“Keng…”
Tiếng chuông vốn trong trẻo.
Lần này lại dồn dập như tiếng cảnh báo.
Sắc mặt tất cả thiên binh lập tức thay đổi.
“Quỷ khí!”
“Có quỷ xông vào thiên giới!”
Tiểu Ngọc theo bản năng đứng chắn trước mặt ta.
“Tiền bối.”
“Nàng lùi lại.”
Ta buồn cười.
“Ngươi chắn nổi sao?”
“…”
Thiếu niên c.ắ.n răng.
“Dù không chắn nổi…”
“Ta cũng phải thử.”
Ta nhìn bóng lưng gầy gò ấy.
Không hiểu sao lại nhớ đến một bóng người khác.
Rất lâu trước kia.
Dường như…
Cũng từng có người đứng chắn trước mặt ta như thế.
Một cơn đau nhói bỗng xuyên qua đầu.
Ta đưa tay day huyệt thái dương.
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Mây trắng trên bầu trời bị xé làm đôi.
Một khe nứt đen ngòm xuất hiện giữa không trung.
Quỷ khí cuồn cuộn như sóng biển tràn ra.
Vô số thiên binh đồng loạt rút kiếm.
“Chuẩn bị nghênh địch!”
Tiếng hô vừa dứt.
Một bóng người từ trong khe nứt chậm rãi bước ra.
Áo đỏ như m.á.u.
Tóc dài đến thắt lưng.
Nửa gương mặt bị mặt nạ bạc che kín.
Khí tức trên người lạnh đến tận xương.
Hắn chỉ đứng đó.
Uy áp đã ép mấy trăm thiên binh phải lùi lại mấy bước.
Có người thậm chí không cầm nổi v.ũ k.h.í.
Một vị thần tướng nhận ra thân phận đối phương.
Đồng t.ử co rút.
“Diễm…”
“Diễm Quỷ!”
Tên tuổi ấy vừa vang lên.
Khắp Nam Thiên Môn lập tức náo loạn.
“Quỷ Chủ Quỷ vực?”
“Hắn sao dám xông lên thiên giới?”
“Mau bẩm báo Thiên Đế!”
…
Diễm Quỷ lại chẳng buồn nhìn bất kỳ ai.
Ánh mắt đỏ thẫm của hắn xuyên qua đám đông.
Rơi thẳng lên người ta.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau.
Thời gian như ngừng lại.
Ta chưa từng gặp người này.
Nhưng không hiểu vì sao…
Trái tim lại đập dữ dội.
Đau.
Đau đến nghẹt thở.
Mà trong đôi mắt hắn.
Lại hiện lên vô số cảm xúc ta không thể hiểu.
Nhớ nhung.
Đau khổ.
Mừng rỡ.
Rồi cuối cùng…
Đều hóa thành dịu dàng.
Giống như người lữ khách đã tìm kiếm hàng trăm năm.
Cuối cùng cũng tìm thấy báu vật thất lạc.
Hắn khẽ cười.
Đôi môi mỏng run lên.
Mất rất lâu.
Mới gọi được một tiếng.
“…Thanh Dao.”
Giọng nói ấy quá khẽ.
Nhưng lại như một chiếc b.úa nện thẳng vào thần hồn ta.
Ầm!
Trong đầu ta bỗng hiện lên vô số mảnh ký ức vụn vỡ.
Một căn nhà gỗ.
Một bát canh nóng.
Một cành đào nở giữa mùa xuân.
Một bàn tay đầy vết chai đang cẩn thận cài chiếc trâm gỗ lên tóc ta.
Ta ôm đầu.
Đau đến mức quỳ xuống đất.
“Tiền bối!”
Tiểu Ngọc hốt hoảng đỡ lấy ta.
Ta lại không nghe thấy gì nữa.
Trong đầu chỉ còn vang vọng một giọng nói.
“Thanh Dao.”
“Lần sau…”
“Đừng luyện kiếm đến quên ăn.”
…
Ta…
Đã từng quen người này sao?
Đúng lúc ấy.
Một tiếng quát giận dữ từ phía sau truyền đến.
“Lớn mật!”
Kim quang ch.ói mắt phủ kín cả bầu trời.
Mấy chục thần tướng mặc kim giáp đồng loạt đáp xuống.
Dẫn đầu…
Chính là Thiên Đế.
Ông nhìn Diễm Quỷ, ánh mắt lạnh như băng.
“Yêu nghiệt.”
“Ngươi còn dám bước lên thiên giới.”
Diễm Quỷ chậm rãi thu hồi ánh mắt khỏi ta.
Lần đầu tiên nhìn về phía Thiên Đế.
Nụ cười nơi khóe môi dần biến mất.
Đôi mắt đỏ như m.á.u chỉ còn lại hàn ý vô tận.
Hắn khẽ nghiêng đầu.
Giọng nói ôn hòa đến kỳ lạ.
“Ta đến.”
“Đòi người.”
Cả Nam Thiên Môn bỗng chìm vào tĩnh lặng.
Không ai dám tin.
Quỷ Chủ Quỷ vực…
Lại dám đứng trước mặt Thiên Đế.
Công khai…
Đòi người.