Nam Thiên Môn chìm trong tĩnh lặng. Không khí đặc quánh như bị đông cứng.

Mấy vạn thiên binh giương giáo, kết thành Thiên La Trận, bao vây Diễm Quỷ từ bốn phương tám hướng.

Chỉ cần Thiên Đế ra lệnh. Hàng vạn mũi thương sẽ đồng loạt xuyên qua thân thể hắn.

Thế nhưng…Diễm Quỷ từ đầu đến cuối vẫn không hề liếc nhìn đám thiên binh lấy một lần.

Trong mắt hắn. Chỉ có hai người.

Một là ta.

Hai là Thiên Đế.

Thiên Đế bước từng bước xuống khỏi long liễn. Long bào màu vàng nhạt không hề lay động trước quỷ phong ngập trời.

Ông nhìn Diễm Quỷ, vẻ mặt không chút d.a.o động.

“Ngươi nói… đòi người?”

“Đúng.”

“Người nào?”

Diễm Quỷ khẽ nâng cằm về phía ta.

“Nàng.”

Ánh mắt Thiên Đế lạnh đi.

“Thanh Dao là tiên quan của thiên giới.”

“Liên quan gì đến ngươi?”

Diễm Quỷ khẽ cười.

“Nàng là thê t.ử của ta.”

Bốn chữ ấy vừa dứt. Khắp Nam Thiên Môn như nổ tung.

“Thê t.ử?”

“Quỷ Chủ thành thân với Thanh Dao tiên quân?”

“Điên rồi sao?”

“Thanh Dao tiên quân tu Vô Tình đạo, làm sao có thể kết làm đạo lữ?”

Ngay cả các thần tướng đứng gần cũng lộ vẻ không thể tin.

Ta càng ngẩn người.

Ta… thành thân? Với hắn?

Điều này sao có thể? Nếu thật sự từng có chuyện như vậy…Vì sao ta không nhớ nổi?

Thiên Đế bỗng bật cười.

Tiếng cười đầy vẻ chế giễu.

“Quỷ vật quả nhiên chỉ biết nói mê sảng.”

“Thanh Dao từ nhỏ lớn lên ở Vô Tình tông, một lòng hướng đạo.”

“Nàng chưa từng thành thân.”

“Cũng chưa từng gặp ngươi.”

Ông quay sang nhìn ta.

“Thanh Dao, có đúng không?”

Ta mấp máy môi.

“…Đúng.”

Ít nhất…Trong ký ức của ta là như vậy.

Nghe câu trả lời ấy.

Diễm Quỷ không hề nổi giận. Cũng không thất vọng.Hắn chỉ khẽ nhắm mắt.

Giống như…Đã sớm đoán được.

Một lát sau. Hắn mở mắt. Ánh mắt nhìn ta vẫn dịu dàng như cũ.

“Không trách nàng.”

“Là lỗi của ta.”

Ta hơi sững sờ. Lỗi của hắn?

Hắn cười rất khẽ.

“Nếu ngày ấy…”

“Ta mạnh hơn một chút.”

“Thì đã không để bọn họ ép nàng uống nước Vong Tình.”

Ầm!

Đầu óc ta như bị sét đ.á.n.h.

Nước…Vong Tình?

Ba chữ ấy khiến tim ta đập mạnh.

Một vài hình ảnh vụn vỡ lại hiện lên.

Một chiếc bát ngọc.

Một người mặc đạo bào.

Một giọng nói già nua.

“…Một phàm nhân.”

“…Không đáng.”

Ta ôm lấy đầu.

Sắc mặt trắng bệch.

Thiên Đế chợt quát lớn.

“Yêu nghiệt!”

“Dám dùng yêu ngôn mê hoặc tiên quan!”

Ông phất tay.

Một đạo thần quang vàng óng đ.á.n.h thẳng về phía Diễm Quỷ.

Ầm!

Khoảng không trước mặt Diễm Quỷ vỡ vụn.

Nhưng hắn chỉ giơ một tay. Năm ngón tay khép lại.

Ầm!

Đạo thần quang mạnh mẽ đủ để đ.á.n.h trọng thương một vị Kim Tiên…

Bị hắn bóp nát. Ánh sáng vàng hóa thành vô số điểm sáng rơi xuống.

Mọi người hít sâu một hơi. Ngay cả mấy vị thần tướng cũng biến sắc.

Sức mạnh của Quỷ Chủ…Lại đáng sợ đến vậy.

Diễm Quỷ chậm rãi buông tay.

“Thiên Đế.”

“Lần này ta đến.”

“Không phải để đ.á.n.h nhau.”

“Ta chỉ hỏi ngươi một câu.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Thiên Đế.

“Tại sao?”

“Tại sao phải xóa ký ức của nàng?”

Ánh mắt Thiên Đế không hề gợn sóng.

“Bản đế không hiểu ngươi đang nói gì.”

“Không hiểu?”

Diễm Quỷ bật cười.

Tiếng cười trầm thấp vang vọng giữa trời.

“Bảy trăm hai mươi ba năm trước.”

“Ngày mười ba tháng chín.”

“Vô Tình tông.”

“Ngươi sai người ban xuống một bát nước Vong Tình.”

“Bảo nàng…Quên ta.”

Nụ cười trên mặt Thiên Đế cuối cùng cũng biến mất.

Chỉ trong thoáng chốc. Ta nhận ra… Ánh mắt ông ta đã thay đổi.

Đó không phải sự bình tĩnh mà là…chột dạ.

Một cảm giác rất kỳ lạ dâng lên trong lòng ta.

Thiên Đế đang nói dối?

Đúng lúc ấy.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

“Đủ rồi.”

Mây lành tách ra.

Một nữ t.ử mặc phượng bào chậm rãi bước xuống.

Dung nhan bà dịu dàng. Khí chất ôn hòa. Chính là Thiên Hậu.

Nhìn thấy bà. Diễm Quỷ khẽ nheo mắt.

Thiên Hậu nhìn hắn rất lâu. Cuối cùng khẽ thở dài.

“…Ngươi vẫn còn sống.”

Diễm Quỷ không đáp.

Thiên Hậu lại quay sang nhìn ta.

Ánh mắt bà đầy vẻ thương xót.

“Thanh Dao.”

“Bấy lâu nay…”

“Con có từng mơ thấy một người không?”

Ta ngẩn ra.

“…Có.”

“Có phải mỗi lần tỉnh dậy…”

“Tim đều rất đau?”

“…Đúng.”

“Bà biết vì sao sao?”

Thiên Hậu mấp máy môi nhưng còn chưa kịp lên tiếng.

Thiên Đế đã lạnh lùng ngắt lời.

“ Thiên hậu!”

Bà quay đầu.

Ánh mắt hai người giao nhau.

Một người lạnh lẽo. Một người thất vọng.

Cuối cùng.

Thiên Hậu khẽ nhắm mắt.

Nhẹ giọng nói.

“Xin lỗi.”

Không biết bà đang xin lỗi ai.

Xin lỗi ta.

Hay xin lỗi Diễm Quỷ.

Diễm Quỷ nhìn tất cả. Đáy mắt cuối cùng cũng hiện lên một tia mệt mỏi.

Hắn vốn nghĩ. Chỉ cần gặp được Thanh Dao. Chỉ cần nàng còn sống.

Thì mọi chuyện đều đáng giá.

Nhưng hắn đã quên. Người đáng sợ nhất trên đời…

Không phải quỷ. Mà là lòng người.

Hắn chậm rãi lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc khăn tay đã cũ.

Chiếc khăn trắng được thêu một cành mai đỏ.

Đường kim mũi chỉ xiêu vẹo.

Rõ ràng người thêu chưa từng học nữ công.

Hắn cẩn thận phủi đi hạt bụi không tồn tại trên đó.

Rồi nhìn ta.

“Thanh Dao.”

“Ta hỏi nàng một câu cuối cùng.”

“Nàng…”

“Có còn nhớ…”

“Chiếc khăn này không?”

Ta nhìn chiếc khăn. Đầu óc bỗng đau như muốn nổ tung.

Một đoạn ký ức bị phong ấn suốt bảy trăm năm…

Cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt đầu tiên.

7 - Quỷ Phu Vong Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia