“Những cách khác, cứ chờ chúng ta tìm được manh mối rồi hãy thong thả phân tích.”
“Nhưng hãy nhớ kỹ, cứ cẩn thận với tất cả những gã đầu bếp đeo tạp dề xanh dương không đứng ở các ô cửa bán đồ ăn từ số 1 đến số 9 là chắc chắn không sai.”
Lâm Dị nghe vậy, không khỏi nghiêm nghị gật đầu: “Tôi hiểu rồi, việc gì không quyết được thì cứ lờ đi.”
“Lờ không xong thì tiêu diệt luôn.” Vĩ Sơn trầm giọng bổ sung.
Khoái Hồng Cơ nở nụ cười âm hiểm, nhưng lại khoanh hai tay trước n.g.ự.c, hiếm khi không phản bác lại Vĩ Sơn.
Ngụy Lượng bịt tai lẳng lặng đi theo họ, suốt dọc đường không hề nói lời nào, cũng không bày ra trò trống gì, ngoan ngoãn như một con ch.ó Chihuahua đi nhờ xe không chút tồn tại.
Khi bước ra khỏi lối đi dành cho sinh viên, Lâm Dị cúi đầu nhìn đồng hồ.
7 giờ 20 phút.
「Mọi thứ vẫn bình thường.」
Hắn nhanh ch.óng đi ngang qua nơi gã đầu bếp tạp dề xanh dương đang đứng.
Rõ ràng gã không nằm trong tầm mắt, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ rệt cảm giác “lướt qua nhau” — cái cảm giác bị ánh nhìn lạnh lẽo chọc sau lưng như kim châm.
Khi họ lần lượt đi qua, gã đầu bếp tạp dề xanh dương vẫn giữ nguyên tư thế đứng hướng chân về phía lối đi sinh viên như lần trước, nhưng nửa thân trên của gã bắt đầu xoay chậm lại như một con rối dây.
Gã đưa mắt nhìn chằm chằm từng người Lâm Dị, Điền Bất Phàm đi ngang qua trước mặt mình.
Đột nhiên, khi Khoái Hồng Cơ lướt qua, trong đôi mắt vốn trống rỗng của gã bỗng bùng lên những tia lửa vàng.
Ngay sau đó, từ trong vạt áo đầu bếp trắng muốt thò ra một bàn tay trắng bệch gầy guộc, nhanh như chớp chộp lấy Khoái Hồng Cơ.
Trong mắt Khoái Hồng Cơ thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng hắn bất ngờ bị Vĩ Sơn nắm c.h.ặ.t cánh tay, giật mạnh một cái khỏi phạm vi tấn công của gã đầu bếp.
“Đồ thâm hiểm, mày chưa ăn cơm à mà đi chậm thế?” Vĩ Sơn giễu cợt.
Khoái Hồng Cơ hất tay Vĩ Sơn ra: “Vẽ rắn thêm chân.”
“Xì!” Vĩ Sơn hừ một tiếng, vén tấm rèm nhựa bước vào nhà ăn sinh viên.
Khoái Hồng Cơ không nói gì thêm, cũng bước vào theo.
Ngụy Lượng là người cuối cùng bước vào nhà ăn, cậu ta giữ im lặng suốt quá trình, mãi đến khi vào trong mới buông tay khỏi tai.
Lúc hạ tấm rèm nhựa xuống, cậu ta liếc nhìn ra bên ngoài nhà ăn, chỉ thấy nụ cười đặc trưng trên khuôn mặt gã đầu bếp tạp dề xanh không biết từ lúc nào đã nhếch cao thêm một chút, tay vẫn giữ nguyên động tác vồ ra, cả người toát ra một cảm giác quái dị và tà ác khiến người ta không khỏi rùng mình.
Ngụy Lượng nuốt nước bọt, lẳng lặng thu hồi ánh mắt.
Vừa quay đầu lại, cậu ta bỗng thấy một khuôn mặt gần như dán sát ngay trước mắt mình.
Ngụy Lượng giật b.ắ.n mình, đồng t.ử co rụt, cơ thể đột ngột căng cứng. Chỉ thấy một gã đầu bếp đeo tạp dề xanh lá, vẻ mặt đờ đẫn, ánh mắt rã rời, không biết đã di chuyển đến sau lưng cậu ta như một bóng ma từ bao giờ.
Nó xuất hiện quá đột ngột, ngay trong khoảnh khắc Ngụy Lượng hạ rèm nhựa, quay đầu nhìn ra ngoài rồi ngoảnh lại.
Giây phút đó không khí như đông đặc, mũi Ngụy Lượng suýt chút nữa đã chạm vào mũi nó. Thậm chí cậu ta còn cảm nhận được hơi thở đục ngầu, hôi tanh mùi m.á.u thoát ra từ kẽ răng gã đầu bếp xanh lá kia...
Nhưng dù đối mặt sát sạt như vậy, ánh mắt Ngụy Lượng lại như thể không hề nhìn thấy nó. Tầm mắt cậu ta dường như xuyên qua khuôn mặt gã đầu bếp, tập trung vào nhóm người Lâm Dị phía sau.
Lúc này, chỉ cần cậu ta bước thêm một bước nữa thôi là sẽ đ.â.m sầm vào gã đầu bếp xanh lá này.
Nhưng nếu không bước tiếp mà chọn cách đi vòng qua, điều đó đồng nghĩa với việc cậu ta đã "nhìn thấy" nó.
Dù chỉ cần lờ đi là được, nhưng việc cố ý né tránh cũng có nghĩa là không thể hoàn toàn phớt lờ...
Cậu ta dường như đã rơi vào một ngõ cụt.
Khóe miệng gã đầu bếp xanh lá hơi nhếch lên, nở nụ cười quái dị đặc trưng ngay trước mặt Ngụy Lượng.
Đúng lúc này, Ngụy Lượng vẫn bước chân về phía trước...
“Ái chà, sao dây giày mình lại tuột thế này?”
Cậu ta đột ngột dừng bước, cúi người xuống thấp để buộc lại dây giày.
Gã đầu bếp xanh lá hơi ngẩn ra, ngay sau đó, nó vặn vẹo cơ thể mình như một chiếc quẩy theo một cách phi lý, để sau gáy dán c.h.ặ.t xuống sàn gạch, rồi từ từ thò mặt đến trước mặt Ngụy Lượng...
Nhưng ngay lúc đó, Ngụy Lượng đã buộc xong dây giày và đứng phắt dậy.
“Đệch, lão Lâm, mấy người đi chậm lại chút coi! Đợi tao với!”
Cậu ta thản nhiên bước đi, dễ dàng bước qua gã đầu bếp xanh lá đang xoắn quẩy dưới đất định thu hút sự chú ý, rồi chạy về phía Lâm Dị.
Gã đầu bếp xanh lá đứng sững ra đó, hoàn toàn không hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
Lâm Dị nghe thấy tiếng gọi của Ngụy Lượng, từ hàng chờ ở cửa số 3 ngoái đầu nhìn lại. Cái nhìn này khiến cả nhóm ngay lập tức nhận ra sự hiện diện của gã đầu bếp xanh lá, tim ai nấy đều vọt lên tận cổ họng.
“Lượng t.ử, cậu...?!”
“Mẹ nó, dây giày bị lỏng, buộc lại tí mà suýt lạc mất đoàn!” Ngụy Lượng miệng nói vậy nhưng bắp thịt toàn thân bắt đầu thả lỏng, mồ hôi hột trên trán chảy ròng ròng, bộ dạng như vừa thoát c.h.ế.t trở về.
Cậu ta liên tục xua tay, ám chỉ với Lâm Dị rằng mình vừa gặp phải sự ngăn trở của gã đầu bếp xanh lá: “Đừng nhắc nữa, gì cũng đừng nhắc... Lão phu hành tẩu giang hồ, cũng có chút tài mọn, chỉ là ba cái trò vặt vãnh thôi, không đáng để người ngoài biết.”
Lâm Dị cũng thở phào nhẹ nhõm thay cho cậu bạn, không nhịn được mà hích một cái, cười mắng: “Dùng lắm thành ngữ thế, định thi cao học đấy à?”
「Mẹ nó, Lượng t.ử cũng giấu nghề sâu thật, trong tình thế bắt buộc cuối cùng cũng lộ ra mấy pha xử lý xuất thần rồi!」
「Nhưng mà gã "nón xanh" kia là sao nhỉ? Tại sao lại xuất hiện không một dấu hiệu báo trước, mình chẳng có chút linh cảm nào?」
「Mục tiêu của nó là Lượng t.ử? Hay là... Lượng t.ử đã kích hoạt cơ chế nào đó của nó?」
Lâm Dị vừa bắt đầu suy nghĩ về những câu hỏi này, một cảm giác bị dõi theo như mầm non từ đáy lòng mọc lên.
Cảm giác này đối với hắn đã hơi xa lạ, nhưng dù vậy, vẫn vô cùng quen thuộc.
「Thế là bị chú ý rồi à?」
「Hừ, có hơi hướm cơ chế của đám sinh viên phi nhân rồi đây.」
Không nghi ngờ gì nữa, gã đầu bếp xanh lá vừa nhìn chằm chằm Ngụy Lượng, ngay khi Lâm Dị nghĩ đến nó, đã chuyển sự chú ý sang Lâm Dị.
Theo ánh nhìn của gã đầu bếp, Lâm Dị dần cảm nhận được cảm giác lạnh lẽo, thèm khát và độc ác, nhưng hắn không biểu hiện ra chút bất thường nào. Hắn chỉ đơn giản hình dung trong đầu cảnh tượng Đại ca tung cú đá bay, liền chuyển dời được sự chú ý đó ra ngoài.
Trong quá trình gọi món, gã đầu bếp xanh lá cứ lảng vảng quanh nhóm họ như một hồn ma, nhưng sau khi bị phớt lờ một hồi, nó lẳng lặng bỏ đi và bắt đầu tìm kiếm mục tiêu khác.
Bữa sáng ở căng tin Đại học S có cháo trắng, bánh bao, quẩy, sữa đậu nành... Lâm Dị vì không chắc chắn thành phần của bánh bao thịt nên đã chọn một chiếc quẩy, một quả trứng, một bát cháo loãng và một cốc sữa đậu nành.
Điều vô lý là trong phần trái cây tráng miệng của căng tin lại có cà chua bi.
Nhóm Lâm Dị lẳng lặng tránh xa chỗ cà chua bi, chọn cho mình một hũ sữa chua.
Trong lúc đó, gã đầu bếp tạp dề xanh dương chuyên rình rập để tráo sữa chua lấy cà chua lại xuất hiện, chỉ có điều trên tay gã cầm một quả cà chua độc lập, chứ không dùng cà chua bi để đ.á.n.h tráo sữa chua của họ.
Lúc này người xếp hàng không đông, nên họ chỉ mất 5 phút đã mua xong đồ ăn. Khi họ bưng khay ngồi xuống, đồng hồ đã chỉ 7 giờ 27 phút.
Lâm Dị liếc nhìn ra phía ngoài nhà ăn, đến tận bây giờ vẫn có những người mang dáng vẻ sinh viên lục tục kéo vào xếp hàng.
“Đám sinh viên thể d.ụ.c khi vào nhà ăn dường như đều cởi bỏ bộ đồ vận động.” Lâm Dị c.ắ.n một miếng quẩy, “Không biết có phải quy tắc của sinh viên thể d.ụ.c yêu cầu thế không.”
“Đa phần là vậy.” Điền Bất Phàm thong thả bóc vỏ trứng, “Phàm là những thứ mang tính cộng đồng thì hầu như đều là một phần của quy luật.”
Lâm Dị gật đầu: “Nói mới nhớ, chúng ta có nên có một hướng khám phá sơ bộ không? Ví dụ như bắt đầu từ cái gì trước?”
Điền Bất Phàm hớp một ngụm sữa đậu nành: “Tôi có một kế hoạch sơ bộ, nhưng không áp dụng cho cậu. Với cậu, tôi có một đề xuất về hướng đi lớn.”
Lâm Dị đặt cái quẩy xuống: “Nói mau xem nào.”
“Cậu không phải đã mơ thấy Mao T.ử và quá trình anh ta đến tòa nhà nghệ thuật sao? Vậy cậu hãy lấy lộ trình đi lại trên bảng quy tắc sinh viên nghệ thuật trong giấc mơ làm manh mối, để đi tìm những thứ liên quan đến nó.”
“Mảnh ghép chỉ cần đủ nhiều, dù không ghép được một bức tranh hoàn chỉnh thì cũng có thể thấy được hình thù đại khái.”
“Sau đó, chúng ta đợi đến lúc gặp lại rồi thống nhất thông tin sau.”
“Thời gian trải nghiệm tổng cộng là bảy ngày, tôi đoán bảy ngày chính là số ngày trung bình để một người bắt đầu từ con số không bị ô nhiễm cho đến khi vượt qua ngưỡng chịu đựng.”
“Bởi vì đối với những người không bị ô nhiễm, về lý thuyết trải nghiệm bao nhiêu ngày cũng không vấn đề, nên kỳ hạn bảy ngày này rất đáng suy ngẫm, rất có khả năng đúng như tôi dự đoán.”
“Nói cách khác, về lý thuyết Mao T.ử có bảy ngày an toàn. Tất nhiên, thời gian này có thể là một giá trị thận trọng, một khi sự ô nhiễm của anh ta tăng nhanh, có thể sẽ không trụ được đến bảy ngày.”
Điền Bất Phàm nói đến đây thì dừng lại húp một ngụm cháo.
Lâm Dị trầm tư, vốn dĩ trong lòng hắn đã có một kế hoạch mờ nhạt, nhưng sau khi nghe Điền Bất Phàm nói, suy nghĩ lập tức trở nên rõ ràng: “Được, cứ quyết định vậy đi.”
“Phải nhớ kỹ, tiền đề của việc khám phá là tuân thủ quy tắc.” Điền Bất Phàm dặn đi dặn lại, “Đối với những thứ được viết trong quy tắc, khi chưa làm rõ được logic cốt lõi đằng sau việc đặt ra quy tắc đó, hãy cố gắng tuân thủ theo đúng ‘nghĩa đen’.”
“Đối với những ý kiến mang tính chất tương tự quy tắc do người khác đưa ra, nhất định phải giữ lại suy đoán và phán đoán của riêng mình.”
“Còn nếu là những nội dung mà cả quy tắc lẫn người khác đều không nhắc tới, hãy cố gắng suy nghĩ theo hướng bảo thủ nhất để duy trì trạng thái an toàn của bản thân.”
“Được.” Lâm Dị gật đầu.
“Còn điểm cuối cùng... hãy nhớ, quy tắc là c.h.ế.t, người là sống, đừng để quy tắc dồn mình vào ngõ cụt.”
“Hửm?”
“Dù sao thì, ‘sống sót’ mới là cái lõi căn bản nhất.” Điền Bất Phàm ngửa cổ uống cạn ngụm sữa đậu nành cuối cùng, “Sữa đậu này vị cũng được, tôi đi lấy thêm bát nữa, mấy ông có lấy không?”
“Tôi thôi.” Lâm Dị làm gì còn tâm trí thưởng thức bữa sáng, trong lòng lo cho Mao Phi Dương nên chỉ muốn ăn qua loa cho xong bữa, lấp đầy bụng là được.
Vĩ Sơn và Khoái Hồng Cơ cũng lầm lũi ăn phần mình.
Bữa sáng của Khoái Hồng Cơ còn thanh đạm hơn cả Lâm Dị, nhưng riêng Vĩ Sơn thì một mình xơi tận sáu cái bánh bao thịt.
Ngụy Lượng thì ngồi bên cạnh im hơi lặng tiếng tự ăn, khi Lâm Dị và Điền Bất Phàm trò chuyện, cậu ta như thể tự cô lập mình vậy.
Nhưng trước khi Điền Bất Phàm quay lại, có một người chẳng hỏi chẳng han, thản nhiên ngồi vào chỗ trống của Điền Bất Phàm.
Lâm Dị và Điền Bất Phàm ngồi đối diện nhau, thấy vậy không nhịn được ngẩng đầu nhìn qua. Chỉ là khi tầm mắt hắn vừa dời lên, rơi vào khay thức ăn của đối phương, cả người hắn liền sững lại.
Chỉ thấy trong khay của đối phương đầy ắp cà chua bi.
Da đầu Lâm Dị tê rần, từ đỉnh đầu như có luồng khí lạnh bốc ra.
Hắn không tiếp tục nhìn lên mà từ từ hạ tầm mắt xuống. Đối phương ăn cà chua bi làm thức ăn, chắc chắn không phải là sinh viên trải nghiệm, thêm một việc không bằng bớt một việc, tốt nhất đừng nhìn thẳng vào mắt nhau.
Thế là hắn cúi đầu húp cháo, c.ắ.n thêm miếng quẩy, nhưng ánh mắt lại rơi vào bề mặt kim loại nhẵn thín của chiếc khay hợp kim, cố gắng thông qua hình ảnh phản chiếu để soi xem thứ ngồi đối diện là cái gì.
Nhưng cái khay dù sao cũng không phải là gương, cho dù có phản chiếu thì cũng méo mó như gương cười, nhưng hắn vẫn thấy được một chút đường nét của đối phương, và... trên người kẻ đó có những mảnh vải màu xanh lá cây.
「Quả nhiên là kẻ bị ô nhiễm, nhưng không phải ‘đầu bếp’, trên người cũng không có hơi thở của đám sinh viên phi nhân... chắc là đơn vị thuộc khu nhà nghệ thuật.」
Dù vậy, Lâm Dị vẫn không thể xác định chính xác thân phận của đối phương, vì hắn nhớ trong quy tắc sinh viên nghệ thuật có nói, sinh viên nghệ thuật bình thường trong một số trường hợp cũng có thể ăn cà chua, chỉ có điều cụ thể trường hợp đó là gì thì Lâm Dị không biết.
Nhưng có thể chắc chắn rằng, kẻ ngồi đối diện thuộc vào một trong các loại: 「sinh viên nghệ thuật bình thường」, 「sinh viên nghệ thuật quái dị」, hoặc là 「loại người giống như ‘cô gái mặc đồng bộ thủy thủ’」.
Hắn từng nghe Từ Thuận Khang nói cô gái mặc đồng phục thủy thủ là sinh viên nghệ thuật, nhưng có lẽ với tầm nhận thức của Từ Thuận Khang, anh ta không thể phân chia chi tiết các đơn vị nghệ thuật như Mục Đại Hiền được.
Đang lúc hắn suy đoán, kẻ đối diện tống một quả cà chua bi vào miệng, bắt đầu nhai “ngoàm ngoàm”.
Khi những quả cà chua bi lần lượt được ném vào miệng, mùi đặc trưng của nước cà chua nhanh ch.óng lan tỏa, nhưng vì Lâm Dị vốn có nhận thức 「cà chua là trái tim」, nên hắn sớm ngửi thấy thoang thoảng mùi m.á.u tanh khiến người ta buồn nôn...
「Các nguyên tố loại cà chua quả nhiên là nguyên tố m.á.u thịt... Cà chua là trái tim, vậy cà chua bi là cái gì?」
Nếu là một ngày trước, ngay khoảnh khắc nảy ra ý nghĩ này, hắn chắc chắn đã vì nhận thức bị vặn vẹo mà bắt đầu rơi khỏi tầng thực tại, lún sâu vào bóng tối vực thẳm nào đó rồi.
Nhưng hiện tại, vẻ mặt hắn chỉ hơi biến đổi một chút mà thôi.
Dựa trên việc hắn đã ghi đè lại nhận thức từ trước, nên khi ý nghĩ này hiện lên trong đầu, mọi luồng tư duy vận hành đều trôi chảy và mượt mà như nước chảy thành dòng.