Đó là lần đầu tiên ta gặp Tạ Cảnh Xuyên, phóng khoáng, tùy hứng, bất cần đời.
"Vậy... ngài có thể tiện đường đưa ta một đoạn được không?"
Ta ngẩng đầu, thấp thỏm hỏi.
Hắn khẽ nhướng mày: "Lên đi."
Đường về rất xa.
Hắn nhắm mắt nghỉ ngơi, chưa từng hỏi ta họ tên.
Ta kể rằng trong nhà phụ mẫu thiên vị trưởng tỷ, bỏ quên ta lại phía sau, đến cả việc sai người đi tìm cũng không có.
Hắn mở mắt: "Ta cũng có huynh trưởng. Dù ta chẳng làm nên trò trống gì, phụ mẫu trong nhà vẫn đối xử công bằng với hai huynh đệ."
"Cho nên, có thể đối xử với cô như thế, thì người trong nhà cô đúng là chẳng có ai tốt cả."
Ta không hùa theo lời hắn, chỉ khẽ cảm thán:
"Vậy sao? Thế thì gia đình ngài hẳn rất hòa thuận."
Ta nghĩ, một gia đình như vậy, ắt hẳn sẽ không sinh ra sự thiên vị quá đáng.
Vì thế, ngày hôm ấy, ta và trưởng tỷ, mỗi người ngồi trên một cỗ kiệu hoa, cùng bước vào Tạ gia.
Ngày thành thân, khi khăn hỷ được vén lên, ta nghe thấy một tiếng cười khẽ.
"Hóa ra là nàng?"
Ta giả vờ kinh ngạc: "Sao lại là ngài?"
Một chén rượu hợp cẩn, đã buộc c.h.ặ.t đoạn duyên bất ngờ này.
Đêm hôm đó, Tạ Cảnh Xuyên khẽ giọng hứa hẹn:
"Nàng yên tâm. Từ nay về sau, đồ của ta sẽ để nàng chọn trước."
"Nếu nàng phải chịu bất công, người đầu tiên đứng ra bênh vực nàng sẽ là ta."
Lòng ta tràn ngập vui sướng, đến nỗi sáng hôm sau, khi ta và trưởng tỷ cùng kính trà công bà.
Ta hoàn toàn không để ý.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt của Tạ Cảnh Xuyên khi rơi trên người trưởng tỷ đã thoáng hiện vẻ kinh diễm.
Ta chỉ biết, những ngày sau đó, ta và Tạ Cảnh Xuyên cũng từng có một quãng thời gian tốt đẹp.
Hắn thích vui chơi, ham náo nhiệt, mỗi khi có được món đồ mới lạ, hắn đều mang đến cho ta.
Nhà nào bán hạt dẻ rang đường thơm nhất, mà nào có gánh hát hay nhất, nhà nào có loại vải đang thịnh hành nhất, hắn đều mua về cho ta.
Chỉ là… dần dần, quà hắn mang về từ một phần biến thành hai phần.
Từ chỗ ban đầu để ta chọn trước, lại biến thành để trưởng tỷ chọn trước.
Ta học theo người khác giận dỗi, không chịu bỏ qua, nhất quyết hỏi cho ra lẽ.
Bị ta quấy đến không được yên ổn, hắn cũng chẳng buồn cãi, khép cây quạt lại, buột miệng nói:
"Nàng nói phụ mẫu và huynh trưởng thiên vị trưởng tỷ, nhưng giờ xem ra, từ dung mạo, tính tình đến tài năng, trưởng tỷ nàng đều hơn nàng. Dù có thiên vị thì cũng là chuyện thường tình của con người thôi!"
Lời vừa dứt, ta sững sờ đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Hắn cũng ngẩn người: "Ý ta không phải vậy."
Không, hắn chính là có ý đó.
Loại ác ý này, từ nhỏ ta đã bị nhấn chìm trong đó, ta không thể nhầm được.
Kiếp này, ta tuyệt đối sẽ không gả cho Tạ Cảnh Xuyên nữa.
Cũng tuyệt đối… không bao giờ sống cuộc đời như vậy thêm một lần nào nữa.
4
Từ sau ngày đó, phụ mẫu và huynh trưởng thay phiên nhau đến khuyên ta.
Nói chính xác hơn, là cảnh cáo và uy h.i.ế.p.
Thái độ của ta vô cùng kiên quyết, nhất quyết không chịu gả.
Mẫu thân tức đến bất lực, giơ tay định đ.á.n.h ta.
Hễ bà đ.á.n.h ta, ta liền vừa kêu vừa chạy ra ngoài, để tất cả mọi người đều nhìn thấy.
Bà tức đến đỏ hoe mắt, níu lấy phụ thân mà khóc lóc:
"Ông nhìn xem con gái ông đi! Nó đã trở nên mặt dày vô sỉ như thế này rồi, ông còn không quản sao? Ông muốn nó hủy hoại đại sự cả đời của A Chi sao?"
Phụ thân vốn là người mềm lòng, mẫu thân thương ai thì ông cũng sẽ nhìn người đó nhiều hơn một chút.
Thấy vậy, ông nghiêm mặt nói:
"Tạ gia là một mối hôn sự tốt đến thế, con đừng có không biết trời cao đất dày. Chẳng lẽ con muốn gả cho đám hàn môn để chịu khổ hay sao?"
Ta vẫn không hề nhượng bộ.
"Được thôi. Vậy người hãy tìm cho con vài thư sinh hàn môn. Con thà gả cho người xuất thân hàn môn còn hơn gả vào Tạ gia."
Kiếp trước, sở dĩ ta đồng ý, ngoài việc người đó là Tạ Cảnh Xuyên, còn vì ta sợ chỉ cần Thẩm Thính Chi thuận miệng nói vài câu, sẽ lại ép cho ta một mối hôn sự tồi tệ.
Ta đã bị thuần phục từ quá sớm, đến mức chưa từng nghĩ đến việc phản kháng.
Nhưng bây giờ, trong đầu ta luôn nghĩ, cùng lắm thì c.h.ế.t thêm một lần nữa.
Ta nghĩ rất thoáng, ông trời đã cho ta một cơ hội.
Nếu ta vẫn chẳng thay đổi được điều gì, biết đâu lại sẽ cho ta cơ hội thứ hai.
Biết đâu c.h.ế.t thêm một lần, ta còn có thể sống lại ở độ tuổi trẻ hơn nữa.
Mặc cho bọn họ có làm loạn thế nào, ta cũng chẳng để trong lòng.
Vài ngày sau, cuối cùng ta cũng bước ra khỏi cửa.
Thanh Huy Các là nơi trong kinh thường tổ chức các buổi tao đàn thư họa.
Ta dùng một tấm khăn sa trắng che mặt, đứng dưới hành lang, ngẩng đầu nhìn lên.
Bức "Xuân Cư Đồ" do chính tay ta vẽ được treo giữa muôn ngàn bức họa, ở vị trí trung tâm.
Trong các, tiếng người huyên náo, không ít người xuýt xoa tán thưởng.
Nét b.út thanh tuyệt, chỉ vài nét chấm phá đã vẽ nên vẻ mờ ảo của vùng sông nước Giang Nam trong màn mưa bụi.
Ta nhớ.
Kiếp trước, chỉ hai ngày sau, bức họa này đã được người ta mua mất.
Khi các chủ bảo ta đến nhận tiền, ta từng hỏi thân phận của người mua, nhưng không ai biết.
Chỉ là về sau, bức tranh này đã mang đến cho ta không ít phiền phức.