Rạng Đông

Chương 3

Thế là cậu chàng nhỏ bé tội nghiệp khóc nức nở chạy mất.

Vậy nên nhường suất bảo gửi này cho Hạ Ngữ thì có sao đâu?

Trừ phi hôm thi đại học tôi không đến phòng thi, còn nếu có thì tôi chắc chắn sẽ là thủ khoa.

Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu tôi từ bỏ cơ hội vào đại học top đầu vì Phó Cảnh Thâm.

Hồi đó giáo viên dạy Toán ra sức khuyên tôi tham gia Olympic, chỉ cần tôi gật đầu là có ngay suất vào thẳng Thanh Hoa, Bắc Đại nhưng tôi đã từ chối.

Olympic cần tập huấn mấy tháng liên tục, sẽ làm lỡ việc tôi chăm sóc Phó Cảnh Thâm.

Tôi vốn luôn yêu cầu bản thân phải song hành cả việc học lẫn việc kiếm tiền.

Thế nhưng trong mắt Phó Cảnh Thâm, cậu ta không hề nghĩ rằng tôi đỗ Thanh Hoa là việc dễ như trở bàn tay.

Cậu ta chỉ đơn giản là chọn hy sinh tương lai của tôi để thỏa mãn nguyện vọng được vào Thanh Hoa của Hạ Ngữ mà thôi.

Những năm qua, dường như cậu ta không nhìn thấy những vất vả của tôi.

Không thấy được sự cố gắng của tôi.

Không thấy được cảnh tôi bị người ta chỉ trỏ.

Tôi vừa phải giữ cái mặt nóng dán vào cái m.ô.n.g lạnh của cậu ta vừa phải chịu tiếng c.h.ử.i bới là kẻ bám đuôi.

Tôi nghĩ đến đây thì nổi giận đùng đùng.

Sau đó, tôi lén mở máy ghi âm trên điện thoại: "Cậu nói lại lần nữa xem?"

Phó Cảnh Thâm thiếu kiên nhẫn nói: "Tôi bảo cậu nhường suất bảo gửi Thanh Hoa đi."

Tôi gật đầu lia lịa: "Được được được, tôi từ bỏ! Từ bỏ! Từ bỏ!"

Ngay giây tiếp theo, đoạn ghi âm này đã được gửi đến chỗ ông cụ Phó.

Tài khoản ngân hàng đổ về 10 triệu.

Năm triệu là tiền thưởng cho việc khiến Phó Cảnh Thâm mở miệng nói chuyện.

Năm triệu là tiền để tôi từ bỏ suất tuyển thẳng Thanh Hoa.

Tôi rưng rưng nước mắt nhận lấy.

Số tiền này tôi kiếm được rất quang minh chính đại.

Đến lúc đó thi thủ khoa rồi bán lại vở ghi chú lại kiếm thêm một khoản nữa.

Tương lai tươi sáng đến mức tôi chẳng buồn ngủ nổi nữa.

6

Nhưng cũng chính vì câu nói này của Phó Cảnh Thâm mà khiến ông cụ Phó nảy sinh cảnh giác.

Nói một cách thực tế, ông ấy chu cấp cho tôi là để tìm một người giúp việc cho Phó Cảnh Thâm chứ không phải tìm cháu dâu.

Việc Phó Cảnh Thâm bắt tôi từ bỏ suất tuyển thẳng vào đại học Thanh Hoa khiến ông ấy hiểu lầm rằng cậu ta thích tôi và muốn giữ tôi lại bên cạnh.

"Bác sĩ tâm lý của Tiểu Thâm nói rằng mấy năm nay cậu ấy đã khá hơn nhiều rồi, giờ lại có dấu hiệu muốn nói nên việc giao tiếp bình thường chỉ là chuyện sớm muộn thôi."

Ông cụ Phó nói một cách khá vòng vo: "Hiểu Tinh, cháu là một đứa trẻ thông minh. Sau này nó sẽ kế thừa tập đoàn Phó Thị, chuyện hôn nhân không được phép tùy tiện."

Đúng là một hiểu lầm tai hại mà!

Người Phó Cảnh Thâm thích là Hạ Ngữ.

Những lời này đáng lẽ phải nói với Hạ Ngữ chứ không phải tôi.

Tôi vội vàng giải thích: "Không phải đâu ông cụ Phó, Phó Cảnh Thâm cậu ấy là vì…"

"Ngày cháu rời đi, ta sẽ đưa cho cháu thêm mười triệu kèm theo một bất động sản tùy chọn."

"Hả?"

Đầu óc tôi trống rỗng trong một giây.

Ông cụ Phó đặt tách trà xuống: "Cháu vừa muốn nói gì?"

"Không có gì ạ."

Tôi đột nhiên cảm thấy không phải hiểu lầm nào cũng cần làm cho rõ ràng.

Ít nhất thì hiểu lầm đẹp đẽ thế này thì không cần thiết.

"Đến lúc đó thì đừng liên lạc với Tiểu Thâm nữa, cháu làm được chứ?"

"Được ạ, được ạ, cháu đều nghe theo ông."

Tôi gật đầu lia lịa, chỉ sợ phản ứng chậm một nhịp là mười triệu cùng sổ đỏ bay mất.

"Đi nghỉ đi."

Tôi vô thức che miệng, vai run run đi về phòng.

Ông cụ Phó không nhịn được thở dài: "Thời niên thiếu gặp được người quá rực rỡ thật sự là quá tổn thương đối với đứa nhỏ này."

Tôi nghĩ ông ấy lại hiểu lầm rồi.

Tôi che miệng là vì sợ mình cười thành tiếng, nhịn đến mức suýt tắc thở.

Nếu nhất định phải nói về việc gặp được người rực rỡ thì tôi nghĩ người đó phải là ông cụ Phó chứ không phải Phó Cảnh Thâm.

Đêm đó tôi thức trắng, cầm bản đồ thế giới nghiên cứu suốt cả đêm.

Rốt cuộc thì chọn nhà ở đâu cho tốt nhỉ?

7

Sau khi được ông cụ Phó nhắc nhở, tôi bắt đầu cố tình giữ khoảng cách với Phó Cảnh Thâm.

Vì mười triệu, tôi đến đi nhờ xe của cậu ta cũng không thèm nữa.

Tôi chuyển từ xe đạp sang xe buýt, chỉ tốn thêm có bốn mươi phút so với bình thường thôi mà.

Tôi đành phải dậy sớm hơn nhưng không ngờ xe của Phó Cảnh Thâm đã đỗ sẵn ở cổng.

Cậu ta lạnh lùng liếc nhìn tôi.

Lúc đó tôi đang đạp xe chuẩn bị xuất phát.

[Uy h.i.ế.p tôi à?]

[Lâm Hiểu Tinh, bất kể cậu có lên xe hay không thì tôi vẫn sẽ đi đón Hạ Ngữ.]

Cậu ta nói rồi đóng cửa sổ, nhấn ga biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Thú thật là tôi hơi bị sốc.

Nhớ hồi trước chúng tôi toàn căn đúng giờ, chủ nhiệm không dám cảnh cáo cậu ta nên ngày nào cũng đem tôi ra xả giận.

Tôi từng cầu xin cậu ta dậy sớm hơn một phút thôi cũng được.

Vậy mà cậu ta nhất quyết không, cứ khăng khăng rằng thời gian ngủ của mình không được thiếu một giây nào.

Giờ đây vì Hạ Ngữ mà dậy sớm hơn bốn mươi phút cũng chẳng chút oán than.

Đúng là chỉ người có tiền mới có cái kiểu yêu đương mù quáng này.

Người nghèo như tôi chỉ biết lo giá xăng tăng, đi vòng thế này thì tốn thêm bao nhiêu tiền dầu chứ.

Hạ Ngữ thuận lợi lấy được suất tuyển thẳng, cứ nằng nặc đòi mời tôi và Phó Cảnh Thâm đi ăn.

"Tôi biết có quán lẩu Tứ Xuyên nổi tiếng trên mạng lắm! Chúng mình cùng đi ăn đi!"

Hạ Ngữ trông cực kỳ hào hứng: "Dạ dày cậu ta không tốt, không ăn được đồ cay."

Tôi vô thức đáp lại.

Phó Cảnh Thâm sau này thế nào cũng là sếp, có mắc "bệnh sếp” thế này cũng chẳng lạ.

"Thế à? Xin lỗi Cảnh Thâm, tôi không biết..."

Hạ Ngữ cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe, trông vô cùng ủy khuất.

[Không cần giả vờ hiểu tôi lắm đâu, tôi chỉ là ăn ít chứ không có nghĩa là tôi không thích.]

Trong ba giây tôi gật đầu đồng ý, trong đầu tôi đã c.h.ử.i thầm mấy trăm câu.

Nhớ lúc trước tôi nấu mì cho cậu ta thêm tí tương ớt thôi mà cảnh cậu ta ném đũa vào mặt tôi vẫn còn rõ mồn một.

[Cậu muốn hại c.h.ế.t tôi à?]

Vậy mà rõ ràng là cậu ta từng nói tôi ăn gì thì cậu ta ăn nấy.

Tôi nhìn chú hề đang phát bóng bay cho trẻ con ở đằng xa trông y hệt tôi vậy.

Hi hi.

Nhưng tôi nghĩ mình không nên tức giận.

Lần đầu tiên Phó Cảnh Thâm nói chuyện là vì bố tôi.

Lần thứ hai nói chuyện là vì Hạ Ngữ.

Tôi là người hưởng lợi.

Kiếm tiền mà không chịu chút ấm ức nào thì đâu phải lúc nào cũng có.

8

Tôi nghĩ đến việc sắp rời đi nên bắt đầu tìm hiểu các trường học ở nước ngoài.

Với thành tích của tôi, việc nộp đơn vào các trường Ivy League không phải là khó.

Ở trong nước quá dễ bị tìm ra nên muốn thoát khỏi họ hoàn toàn thì nhất định phải chạy đến nơi mà họ không thể tìm đến.

Sau vài lần đắn đo, cuối cùng tôi cũng bỏ chút tiền thuê trung tâm tư vấn.

Tôi tranh thủ lúc đối phương phản hồi mà đi rửa mặt.

Khi tôi quay ra, Phó Cảnh Thâm đã hứa sẽ không bao giờ bước vào phòng tôi nữa, đang ngồi trước máy tính của tôi.