Chỉ một giây, trong đầu tôi lóe lên cả ngàn lý do để biện minh nhưng chẳng có lý do nào là phù hợp cả.
Phó Cảnh Thâm quay đầu lại, sắc mặt lạnh đến mức khó tin.
[Có ý gì đây?]
“Ha ha ha ha ha ha.”
Tôi cố gắng lấp l.i.ế.m: “Chỉ là xem chơi thôi mà…”
[Cậu mua cuốn sách này từ bao giờ?]
“... Cái gì?”
Tôi ngẩn người, sách gì cơ?
“Làm sao để cưa đổ tổng giám đốc bá đạo: Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi?”
Đây chẳng phải là cuốn sách thay đổi vận mệnh mà cô bạn ngồi sau ép tôi phải nghiên cứu sao?
Cô ấy thật sự muốn tôi đưa cô ấy lên mây mà.
[Ai là tổng giám đốc bá đạo?]
[Cậu định cưa đổ ai?]
[Mới tí tuổi đầu mà đã nghĩ đến chuyện nằm không chờ người khác nuôi rồi à!]
[Cậu nhìn chằm chằm vào máy tính làm gì? Không lẽ cậu cũng tìm kiếm mấy cái này trên máy tính sao?]
...
Tôi thấy tay cậu ta sắp chạm vào con chuột thì vội lên tiếng: “Chẳng phải là cậu sao?”
Tôi huy động toàn bộ kỹ năng diễn xuất của bản thân, cố gắng trợn mắt cho đến khi hốc mắt đỏ hoe: ‘Tôi chỉ nghĩ là... Gần đây cậu thân thiết với Hạ Ngữ quá…”
Phó Cảnh Thâm kinh ngạc: [Lâm Hiểu Tinh, cậu đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga! Tôi nên nói gì với cậu đây!]
Tôi thấy tay cậu ta khựng lại phía trên con chuột thì khẽ thở phào: “Nếu bắt buộc phải nói thì là hello…”
Phó Cảnh Thâm hừ lạnh một tiếng rồi lập tức trở lại vẻ bình thản như thường.
[Tôi khuyên cậu nên từ bỏ ý định đó đi, nhà chúng tôi không lắp gương trong phòng tắm cho cậu soi sao?]
[Nhưng tôi cũng có thể cho cậu 1% cơ hội.]
Cậu ta chuyển điện thoại sang một giao diện khác: [Đây, tìm cho cậu mấy trường ở Bắc Kinh đấy.]
[Đến lúc đó tôi sẽ đi cùng Hạ Ngữ đến Bắc Kinh, cậu cũng đi cùng đi.]
Được lắm.
Sắp xếp cho tôi rõ ràng tường tận luôn rồi.
Phó Cảnh Thâm ngập ngừng một lát rồi gõ tiếp: [Ngày mai thứ Bảy, đi cùng cậu về thăm nhà bà ngoại cậu xem sao.]
Tôi khẽ sững sờ: “Cái gì?”
[Không phải cậu vẫn luôn muốn về sao? Đường xá xa xôi, giờ tôi đi cùng cậu mà cậu còn không vui à?]
“Vui.”
Đây là nửa câu thật lòng duy nhất tôi nói với Phó Cảnh Thâm tối nay.
Còn tại sao chỉ là nửa câu?
Vì tôi vui khi được đi thăm nhà bà ngoại, chứ không phải vì cậu ta đi cùng tôi mà vui.
9
Sáng sớm hôm sau, xe của tài xế đã đợi sẵn ngoài cổng.
Phó Cảnh Thâm dụi đôi mắt còn đang ngái ngủ cười với tôi.
Đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi, hiếm khi thấy cậu ta không có tính cáu gắt buổi sáng.
Cậu ta mang theo rất nhiều đồ bổ và trái cây, nghe nói từ hôm qua đã nhờ bác giúp việc chuẩn bị sẵn.
[Không thể tay không mà đến được, dù sao đó cũng là bà ngoại của cậu mà.]
Sống mũi tôi chợt cay cay rồi tôi gật đầu với cậu ta: “Cảm ơn.”
Khoảnh khắc đó, tôi không hề oán trách Phó Cảnh Thâm nửa lời, thậm chí còn có chút yêu mến và biết ơn.
Ngoài việc không nói được ra, những phương diện khác của cậu ta gần như không chê vào đâu được.
Lúc mới đến, bố mẹ tôi ban đầu cũng hay đến tận nhà tìm tôi với danh nghĩa là đến thăm con gái.
Nhưng lần nào đến cũng hở tí là đ.á.n.h mắng, ép tôi phải moi thêm tiền từ nhà họ Phó.
Tất nhiên không phải tôi không muốn lấy tiền nhà họ Phó mà tôi chỉ là muốn giữ c.h.ặ.t số tiền đó trong tay mình thôi.
Lần nọ khi bố tôi lại muốn đ.á.n.h tôi, tôi không còn chỗ nào để chạy trốn trong phòng khách.
Làm vỡ bất kỳ cái bình hoa nào tôi cũng không đền nổi, chỉ biết ôm đầu ngồi xổm cạnh sofa.
Chính Phó Cảnh Thâm đã chạy ra từ phòng khi nghe thấy tiếng động để cứu tôi.
Thích là một sự ngưỡng mộ to lớn.
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua Phó Cảnh Thâm đang đứng ở chân cầu thang.
Một thứ gì đó trong lòng tôi đột nhiên trỗi dậy.
Cậu ta chỉ cần phất tay một cái là đuổi được bố mẹ tôi đang gây rối đi.
Thế nhưng tôi cũng nhận ra ngay trong khoảnh khắc đó rằng một ngày nào đó trong tương lai, cậu ta cũng có thể đối xử với tôi như vậy.
Đừng bao giờ đặt cuộc đời mình vào tay kẻ khác.
Đó là ván bài chắc chắn thua.
Nhưng kể từ đó, sự chăm sóc mà tôi dành cho Phó Cảnh Thâm bất giác xen lẫn một phần chân tình và chín phần chân tiền.
Chắc đây chính là căn bệnh yêu tiền rồi.
Về đến nhà bà ngoại, Phó Cảnh Thâm phá lệ đi cùng tôi làm rất nhiều việc mà trước đây cậu ta vốn chẳng hề coi trọng
Đi cắt cỏ heo ngoài đồng cùng tôi rồi còn chăm sóc hậu sản cho heo mẹ.
Chúng tôi đuôi theo ánh hoàng hôn chạy suốt ra đầu làng, ngồi xổm trước cửa tiệm tạp hóa ăn que kem năm hào.
Gió chiều lướt nhẹ qua lá sen.
Bà ngoại đang chuẩn bị cơm nước trong nhà.
Phó Cảnh Thâm im lặng ngồi cạnh tôi.
Một sự bình yên hiếm có.
Thực ra nếu thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này, có lẽ tôi đã sẵn lòng dừng bước nhưng chưa đợi tôi thu lại nụ cười, Phó Cảnh Thâm đã cất lời: “Thành tích tới đây không được thi tốt hơn Hạ Ngữ nữa.”
“Cô ấy đang phải chịu áp lực rất lớn vì có suất tuyển thẳng nên cậu phải để thứ hạng của cô ấy đứng trước mình.”
Wtf… Nói một lúc hai câu dài thế cơ à!
“Tôi biết cậu vẫn luôn muốn về thăm bà ngoại, sau này tài xế trong nhà cậu cứ tùy ý mà dùng.”
“Tôi đã đáp ứng tâm nguyện của cậu rồi, thế cậu có định đồng ý với yêu cầu của tôi không?”
Đằng xa mây đen đang kéo đến, nhìn là biết sắp mưa rồi.
Tôi cứ bảo Phó Cảnh Thâm là người tốt nhỉ.
Mỗi khi tôi định lung lay, cậu ta đều khiến tôi kiên định với mục tiêu ban đầu của mình.
Ít nói mấy lời yêu đương vô dụng thôi.
Lo mà kiếm thật nhiều tiền vạn năng đi.
Cậu ta thấy tôi không nói gì thì nói tiếp: "Cậu cũng chẳng cần phải cảm thấy ấm ức, chuyện của cậu không viên mãn thì cũng thiếu một cái này cũng chẳng sao."
"Hạ Ngữ chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời, không giống cậu."
"Để cậu theo tôi đến Bắc Kinh là sự bồi thường của tôi dành cho cậu đó."
Tôi cố nén lại cơn muốn đảo mắt khinh bỉ.
Keo kiệt đến mức nào rồi hả?
Chỉ toàn cho mấy thứ vô dụng.
Cái ví tiền của cậu ta còn khó mở hơn cả kho vàng ngân hàng.
Dù vậy tôi vẫn cúi đầu ra vẻ đau lòng: "Vậy cậu có thể ở nhà nói chuyện với tôi nhiều hơn được không..."
"Còn ở trường thì không cần đâu, tránh cho Hạ Ngữ không vui."
Quan trọng nhất là ông cụ Phó cũng không nhìn thấy.
Trong mắt Phó Cảnh Thâm thoáng qua vẻ kinh ngạc, cậu ta tưởng tôi vì yêu mà thỏa hiệp.
"...Được."
10
Nhìn kìa, kỳ thi đại học ngày càng đến gần rồi.
Sau khi không cần phải ngày ngày xuất hiện trước mặt Phó Cảnh Thâm để gây chú ý nữa, tôi ngồi ở dãy bàn cuối, tận hưởng cuộc sống đi học bình thường nhất trong suốt năm năm qua.
Bạn cùng bàn của tôi là Tạ Bình An, cậu ấy bị nói lắp, cũng không thích nói chuyện với người khác.
Mà tôi thì vừa vặn là kiểu chẳng ai muốn nói chuyện cùng, thế là ngày nào tôi cũng tìm cậu ấy để trò chuyện.
Tôi nhìn chằm chằm vào bài thi tiếng Anh sai 14 câu của cậu ấy: "Đoàn Nghĩa Hòa gọi điện cho cậu à?"
Cậu ấy cụp mắt không đáp.
Tôi đập bài thi tiếng Anh 146 điểm của mình lên trước mặt cậu ấy: "Bán sổ tay ghi chép tiếng Anh cho cậu, đảm bảo thi đại học được 120 điểm. Cậu là khách hàng đầu tiên nên có ưu đãi đấy, kèm theo dịch vụ giảng giải 1-1 luôn."
"Kh... Kh... Không v... v... Vấn đề, th... th... thành c... c... công."