Tạ Khâm vẫn không ngẩng đầu. Tôi cũng thấy ngại nên không làm phiền cậu ấy nữa.
Lúc tôi xoay người định rời đi, cậu ấy bỗng nhiên lên tiếng: "Hết rồi à?"
Tôi: "Hả?"
Tạ Khâm khựng lại, đầu ngón tay cầm b.út trắng bệch: "Anh hỏi em không còn gì khác để nói nữa à?"
"Không còn..."
Tạ Khâm cười lạnh một tiếng không nói thêm lời nào nữa.
Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy cậu ấy còn giận hơn.
May là thời gian trong ngày hôm đó cũng không quá khó khăn.
Dù ban đầu tôi cứ như ngồi trên đống lửa, cứ cảm thấy mình liên tục bị bàn tán.
Bất cứ âm thanh nhỏ nhặt nào tôi cũng tưởng là đang nói về mình.
Nhưng Sầm Diên nói với tôi: “Cậu có thể quen ba người thì đó là bản lĩnh của cậu. Người khác còn chẳng kịp ghen tị ấy chứ! Cậu sợ cái gì chứ!"
Tôi cũng hơi giật mình. Nhưng lại thấy cũng nằm trong dự liệu.
Dù sao thì trong cốt truyện gốc, Sầm Diên thực sự đã thu nhận tất cả bọn họ.
Đúng là tấm gương cho thế hệ chúng ta.
33
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc tan học.
Tôi và Bùi Nghiễn đã hẹn nhau cùng đi dạo về nhà.
Khi đang đợi Bùi Nghiễn ở cổng trường thì tình cờ gặp Tần Duật.
Cậu ấy đang ngồi trong chiếc Cayenne màu đen. Nhưng không hiểu sao xe mãi vẫn chưa khởi động.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm hồi lâu mới dám bước tới:
"Tần Duật, chuyện trước kia là em không đúng, em xin lỗi anh. Anh thực sự là một người rất tốt, là em không biết tốt xấu, cậy được anh đối xử tốt với mình mà làm càn, không coi ai ra gì."
"Tất cả đều là lỗi của em, nếu có bất cứ việc gì em làm mà có thể khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn, em đều sẵn lòng làm."
Gương mặt nghiêng của Tần Duật trong cửa kính xe lạnh lùng và sắc bén.
Cậu ấy không hề đáp lại lời tôi.
Tôi thở dài, định lùi lại.
Cậu ấy lại lên tiếng: "Nói xong rồi?"
Tôi ngẩn người gật đầu.
Không hiểu sao Tần Duật đột nhiên nổi giận: "Khương Hòa Mãn, anh mà nhìn thêm em một cái nữa thì anh là đồ khốn!"
Cửa kính xe đóng lại, rồi phóng xe đi mất.
Bùi Nghiễn chậm rãi đi tới hỏi tôi làm sao vậy.
Tôi vừa đi vừa kể lại cho cậu ấy nghe: "Rốt cuộc em còn nên nói gì nữa đây? Tạ Khâm và Tần Duật đều rất không hài lòng với lời xin lỗi của em. Những gì em có thể nghĩ ra em đều đã nói rồi, không biết rốt cuộc họ muốn nghe cái gì nữa."
Bùi Nghiễn mỉm cười nhàn nhạt: "Anh cũng không biết nữa."
Đi mãi, chẳng mấy chốc đã đến cổng khu chung cư.
Đèn đường bị hỏng, không có ánh trăng.
Trời tối gió lạnh, gôi kiễng chân lên định lén hôn Bùi Nghiễn, đột nhiên có một giọng nói vang lên cách đó vài mét.
"Khương Hòa Mãn, sao em có thể chỉ xin lỗi anh? Xin lỗi là xong à?!"
"Em cầu xin anh đi, cầu xin anh tha thứ cho em, đại phát từ bi mà tiếp tục ở bên em..."
Giọng cậu ấy đột ngột dừng lại, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào đôi môi sắp chạm nhau của tôi và Bùi Nghiễn: "Khương... Hòa... Mãn!"
Lúc này tôi mới nhìn rõ người trước mặt.
…Là Tần Duật đang nổi trận lôi đình.
Chưa kịp để tôi phản ứng, lại có thêm một người bước ra từ trong bóng tối.
"Thảo nào em không cần sự tha thứ của anh, hóa ra là vì em đã chọn Bùi Nghiễn."
"Bùi Nghiễn, cậu lại rẻ mạt đến thế sao?" Giọng điệu của Tạ Khâm rất bình thản.
Bùi Nghiễn cố ý hoặc vô tình nghiêng người chắn tôi ra sau lưng:
"Trút giận lên người Tiểu Mãn làm gì? Là tôi chủ động đề nghị coi như những chuyện đó chưa từng xảy ra, tiếp tục ở bên nhau."
"Hai người tức giận như vậy, rốt cuộc là tức vì tôi rẻ mạt, hay là tức vì bản thân mình ngay cả muốn rẻ mạt cũng không kịp nữa?"
Tạ Khâm mím môi.
Tần Duật nghiến răng nghiến lợi: "Có gì mà không kịp?! Khương Hòa Mãn, em chia tay với cậu ta rồi ở bên anh!"
Tôi thu mình sau lưng Bùi Nghiễn: "Sao có thể như vậy được? Em đã thề là sẽ làm người t.ử tế, nghiêm túc đối xử với tình cảm rồi mà!"
Tần Duật: "Em chia tay với cậu ta trước đi, chúng ta ở bên nhau rồi em hãy làm người t.ử tế, nghiêm túc đối xử với tình cảm sau."
Tôi lắc đầu như cái trống bỏi: "Không được."
Tần Duật và Tạ Khâm im lặng.
Một lúc lâu sau, Tần Duật đột nhiên mắt sáng lên: “Chẳng phải em sợ anh trả thù anh trai em nên mới ở bên anh sao? Nếu em không ở bên anh thì bây giờ anh sẽ trả thù anh trai em, khiến anh ta c.h.ế.t luôn!"
Tạ Khâm học hư rất nhanh: "Em không ở bên anh, anh cũng sẽ trả thù anh trai em."
Bùi Nghiễn nụ cười không đổi, quay đầu nói với tôi: "Em chia tay với anh, anh cũng sẽ trả thù anh trai em."
Có ý gì chứ, ý là anh trai tôi kiểu gì cũng phải c.h.ế.t, một mạng còn chưa đủ, lại còn nợ thêm hai mạng nữa?!
Tôi hơi bí rồi: "Bây giờ em thực sự thích Bùi Nghiễn."
Tạ Khâm nhìn thẳng vào tôi: "Em dám nói là em không thích anh chút nào không? Em nói đi, anh sẽ đi ngay."
Tôi im lặng.
Tần Duật nhìn chằm chằm vào tôi: "Còn anh thì sao? Lúc em ở bên anh, chưa từng rung động chút nào sao?"
Tôi vẫn im lặng.
Tần Duật tức quá hóa cười: "Em thích hết cả bọn họ?"
Cậu ấy quay người bỏ đi, dáng vẻ dứt khoát.
Tạ Khâm cũng thở dài: "Tiểu Mãn, em còn nhỏ tuổi. Bị vẻ bề ngoài cám dỗ cũng không phải lỗi của em. Không sao, chúng ta còn nhiều thời gian mà, rồi sẽ có ngày em hiểu ra, ai mới là người nên đứng bên cạnh em."
Tần Duật khựng bước chân lại, quay người lại, hung dữ ném lại một câu: "Còn nhiều thời gian."
Bùi Nghiễn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai người đang quay lưng rời đi.
Tôi siết c.h.ặ.t lại tay cậu ấy.
Thời gian, còn dài.