Đến lúc nào rồi mà còn ở đây mắc bệnh tuổi dậy thì!
Tôi nén giận tiếp tục khuyên anh ấy: "Anh đừng nghĩ quẩn, em sẽ giúp anh, chúng ta sẽ có cách mà!"
Ai ngờ anh ấy lại khóc kích động hơn: "Cách gì chứ?! Lại để em vì anh mà hy sinh nữa á?! Em đã vì anh mà không màng giới hạn ở bên ba người đàn ông cùng một lúc, lại còn nói dối nhiều như vậy để lừa họ, anh không dám tưởng tượng trong lòng em khó chịu thế nào đâu!"
Tôi: "Stop! Stop! Haha anh trai đang nói nhảm gì thế, em nghe chẳng hiểu gì cả. Chúc anh đi đường bình an nhé. Có chuyện gì chúng ta đốt vàng mã liên lạc sau."
Anh trai à, anh sắp c.h.ế.t thật rồi nhưng em gái anh vẫn phải sống tiếp đấy nhé! Hay là anh định kéo theo em đi cùng luôn hả?!
Ba luồng ánh mắt lạnh lẽo từ đằng sau đồng thời b.ắ.n tới.
Cổ tay đang bị nắm bỗng siết c.h.ặ.t lại.
Bên tai vang lên tiếng thì thầm như ác ma: "Khương Hòa Mãn, ở bên ba người đàn ông cùng một lúc có nghĩa là gì đây?"
Nụ cười của Bùi Nghiễn không chút hơi ấm: “Tiểu Mãn, giữa chuyện này có uẩn khúc gì phải không? Có phải hai kẻ đó bám lấy em không?"
Tạ Khâm mím c.h.ặ.t môi: "Khương Hòa Mãn, hóa ra những chuyện đó đều là lừa anh sao?"
Anh trai ơi, anh kéo em đi luôn đi.
29
Anh tôi nói xong mới ý thức được mình vừa nói gì.
Nhân lúc anh ấy gãi đầu ngẩn người, cảnh sát từ đằng sau lao tới ôm c.h.ặ.t lấy anh ấy kéo xuống cứu được rồi.
Tôi vốn định nhân lúc hỗn loạn chuồn đi. Nhưng Tần Duật đã sớm đoán trước.
Túm c.h.ặ.t lấy tôi.
Tôi: Đã ngoan ngoãn chịu trận.
Bị ba người vây vào góc tường.
Tôi thở dài một tiếng, khai ra toàn bộ mọi chuyện trừ phần hệ thống.
Nói xong cả ba người họ đều trầm mặc.
"Cho nên ý em là em sợ chúng tôi trả thù anh trai em, nên mới ở bên chúng tôi?"
Tôi khó khăn gật đầu.
Tần Duật cười lạnh một tiếng, sắc mặt âm trầm đến mức tôi không dám nhìn: "Khương Hòa Mãn, em coi anh là gì hả? Mẹ nó chứ, anh thật sự rất muốn bóp c.h.ế.t em."
Nhưng cuối cùng cậu ấy chỉ ngước mắt lên, không nói thêm gì nữa, quay người bỏ đi.
Ánh mắt Tạ Khâm nhìn tôi cũng biến thành sự lạnh lùng như trước kia.
Cậu ấy lắc đầu, có vẻ vô cùng khó hiểu: "Tại sao lại phải gạt anh chứ. Em nói thẳng với anh, anh cũng sẽ vì em mà tha thứ cho anh trai em, nhưng tại sao em phải lừa anh cơ chứ. Khương Hòa Mãn, em có coi anh là con người không hả?"
Tôi mím môi, ngoài những lời xin lỗi ra thì chẳng thốt nổi câu nào.
Tạ Khâm cũng mang theo sự thất vọng rời đi. Bùi Nghiễn lại vẫn im lặng không nói một lời, chỉ bình tĩnh nhìn tôi, nhìn đến mức trong lòng tôi lạnh toát.
Cuối cùng cậu ấy cũng mở miệng: "Tiểu Mãn, những lời thích mà em nói với anh nhiều lần như thế, có dù chỉ một lần là thật lòng không?"
Giọng tôi khàn đặc: "Có."
Bùi Nghiễn nhìn bóng lưng của hai người kia rời đi, hồi lâu mới nói: "Được. Vậy chúng ta coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Tôi ngẩn người một lúc, mới dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy: "Bùi Nghiễn, anh không giận sao?"
Bùi Nghiễn không biểu cảm nhìn tôi: "Em thấy anh giống không giận à?"
Tôi lắc đầu.
Cậu ấy nói: "Anh chỉ cảm thấy, so với việc mất đi em, việc tha thứ cho em dễ chấp nhận hơn một chút."
30
Tôi hỏi Bùi Nghiễn tại sao.
Tại sao lại là tôi? Tôi còn quý giá hơn cả lòng tự trọng của cậu ấy sao?
Bùi Nghiễn trầm mặc rất lâu, bỗng nhiên nói sang chuyện khác: "Hồi nhỏ, bố mẹ anh luôn cãi vã. Mỗi lần cãi nhau, bố anh luôn bạo hành anh. Không cho anh ăn cơm, mắng mỏi, đ.á.n.h đập anh."
Bùi Nghiễn đột ngột cười khẽ: "Thật ra cũng không nghiêm trọng lắm. Nhưng mẹ sẽ vì bù đắp cho anh mà đối xử với anh tốt hơn. Khoảng thời gian sau mỗi lần bị trận đòn, thật ra anh rất hạnh phúc, mẹ hầu như sai gì làm nấy với anh, anh muốn gì, mẹ cũng không chút do dự dâng lên tận tay."
"Từ lúc đó, anh đã hiểu ra, cuộc đời anh chính là: Chịu tổn thương thì sẽ có phần thưởng."
"Thế là anh bắt đầu mong chờ việc bị tổn thương. Khương Huy hất nước lên người anh, anh không hề tức giận. Anh ngược lại còn có chút mong chờ thầm kín."
"Rồi em xuất hiện. Em an ủi anh, giúp anh giặt sạch quần áo, quan tâm anh vô cùng tỉ mỉ. Anh nghĩ em chính là phần thưởng của anh.”
“Tiểu Mãn, ở bên em, anh rất yên tâm, cũng rất hạnh phúc. Cho nên anh không bận tâm Khương Huy đối xử với anh thế nào."
“Cậu ta đối với anh càng tệ, em sẽ càng đối xử với anh càng tốt. Em lừa dối anh, ngoại tình, anh rất đau khổ."
Cậu ấy lặp lại một lần: "Thật sự rất đau khổ. Cho nên anh tin chắc rằng nhất định em sẽ yêu anh nhiều hơn trước đây."
Tôi nghe xong đã ngây người ra một lúc lâu không phản ứng kịp.
Bùi Nghiễn nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau: “Tiểu Mãn, em nói xem, có đúng không?"
Tôi cảm thấy tư tưởng của cậu ấy có vấn đề:
"Cho dù em vì cảm thấy c.ắ.n rứt mới yêu anh, mới đối xử tốt với anh, thì cũng không sao cả sao?"
Bùi Nghiễn áp tay tôi lên má cậu ấy: "Không sao cả, chỉ cần em yêu anh thì không sao hết."
Tôi lẳng lặng nhìn Bùi Nghiễn một lát: "Bùi Nghiễn, em sẽ đối xử với anh tốt hơn nữa. Nhưng đó không phải là sự bù đắp, mà là vì em thích anh nhiều hơn trước. Anh không cần thiết và cũng không nên phải chịu bất kỳ tổn thương nào cả."
Phải một lúc lâu sau Bùi Nghiễn mới khẽ đáp lại tôi: "Được."
31
Anh trai tôi được đưa đến bệnh viện thì bắt đầu hôn mê.
Ba ngày ba đêm sau mới tỉnh lại.
Câu đầu tiên nói với tôi khi tỉnh dậy chính là.
"Tiểu Mãn, anh được tự do rồi."
"Cái hệ thống đó nói thế giới này hoàn toàn loạn cào cào rồi, hết cách rồi."
"Nó bảo nó sắp tẩu thoát đây!"
Hai anh em chúng tôi ôm nhau khóc nức nở.
Bố mẹ tôi cũng đứng bên cạnh lau nước mắt: "Hai anh em tình cảm thật đấy."
Nghỉ ngơi ở nhà thêm hai ngày, tôi và anh trai mới cùng nhau đến trường.
Anh ấy cần dũng khí.
Tôi cũng vậy.
Chuyện tôi bắt cá ba tay.
Mọi người đều biết cả rồi.
Không biết nói anh trai tôi bị tâm thần có vớt vát được chút danh dự nào cho tôi không.
May mà chuyện anh trai tôi nhảy lầu còn gây chấn động hơn.
Sau đó anh ấy còn hôn mê thêm ba ngày nữa.
Mọi người đều đang đồn là anh ấy c.h.ế.t rồi.
Trên bàn còn lác đác vài bông cúc.
Khiến anh trai tôi càng ngại quay lại trường "phục sinh".
32
Tôi và anh trai vừa bước vào lớp.
Mọi người đều kinh ngạc vì sự "c.h.ế.t đi sống lại" của anh trai tôi.
Hầu như chẳng ai để ý đến tôi. Tạ Khâm từ đầu đến cuối vẫn không hề ngẩng đầu lên, chỉ cúi đầu làm bài tập.
Tôi bước đến bên cạnh cậu ấy: "Tạ Khâm, em muốn xin lỗi anh. Chuyện trước kia là em sai, em quá ích kỷ, ngạo mạn, không chân thành, đã làm tổn thương anh. Sau này em nhất định sẽ sửa đổi, làm một người t.ử tế."
Cậu ấy vẫn không thèm nhìn tôi lấy một cái.
Tôi siết c.h.ặ.t nắm tay, rồi lại buông ra: "Anh hận em là đúng, em cũng không dám mơ tưởng anh sẽ tha thứ cho em. Chỉ là nếu có bất cứ việc gì em làm mà khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn, em đều sẵn lòng làm."