Tôi thở dài, lí nhí: "Vâng."
Lại nhớ đến Sầm Diên ngoài cửa.
Tôi vội vàng kể lại những lời tâm sự của Sầm Diên cho Bùi Nghiễn nghe.
Đảm bảo cậu ấy sẽ rung động.
Nhưng Bùi Nghiễn chỉ nghe xong với vẻ mặt bình thản, chẳng có phản ứng gì cả.
Tôi sốt ruột hỏi cậu ấy: "Anh không thấy cô ấy là một cô gái rất ưu tú sao? Anh không thích sao?"
Bùi Nghiễn cau mày: "Cô ấy rất ưu tú, nhưng điều đó thì liên quan gì đến anh. Chẳng lẽ cứ là nữ sinh ưu tú thì anh đều phải thích sao? Hòa Mãn, trong lòng em, anh là loại người như vậy sao?"
Tôi: "..."
Chủ yếu là vì tôi đúng là loại người như vậy.
Tôi còn tưởng ai cũng thế chứ!
Bùi Nghiễn tức đến mức lại c.ắ.n nhẹ lên môi tôi.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh lại vang lên tiếng gõ.
Giọng của Tạ Khâm vang lên ngoài cửa: "Hòa Mãn, anh đến thăm em đây."
Tôi vội đẩy Bùi Nghiễn ra.
Tạ Khâm bước vào, thấy Bùi Nghiễn ở đó thì sững người một chút, rồi biểu cảm lại trở về tự nhiên.
"Em đỡ hơn chút nào chưa?"
Tôi gật đầu: "Đỡ nhiều rồi."
Nụ cười của Bùi Nghiễn nhạt đi: "Bạn học Tạ đúng là quan tâm Hòa Mãn thật đấy."
Tạ Khâm không đổi sắc mặt: "Đó là điều nên làm, dù sao chúng ta cũng là bạn cùng lớp. Ngược lại, vất vả cho bạn học Bùi đã bế Hòa Mãn suốt dọc đường đưa đến đây."
Hai người họ ghen tuông bóng gió khiến tôi nghe mà thót tim. Chỉ sợ hai người họ không hợp ý lại công khai thân phận "chính cung".
Bỗng nhiên Tạ Khâm ngước mắt nhìn tôi đang nơm nớp lo sợ: "Hòa Mãn, sao môi em lại hơi sưng thế kia? Bị dị ứng à?"
Tim tôi đập thịch một cái: "Chắc bị muỗi đốt thôi."
Bùi Nghiễn ở bên cạnh khẽ cười một tiếng.
Tạ Khâm nhíu mày.
Tôi vội nói: "Bạn học Bùi, cậu ra ngoài trước đi, chắc bạn học Tạ có việc ở lớp muốn nói với tôi."
Bùi Nghiễn lúc này mới không tình nguyện rời đi, còn đặc biệt dặn dò.
"Anh ở ngay ngoài cửa, có chuyện gì thì gọi anh ngay nhé."
Tạ Khâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu ấy rời đi. Một lúc lâu sau mới quay đầu lại nói với tôi.
"Anh không thích anh ta. Cái dáng vẻ thân thiết gần gũi với em như vậy."
Nói xong, cậu ấy lại nhíu mày. Đầu ngón tay nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, rồi lại đột ngột buông ra.
"Là anh không tốt, anh ta đã cứu em, đáng lẽ anh nên có thái độ tốt hơn với anh ta mới phải Em không làm sai chuyện gì cả."
Tôi không hiểu tại sao Tạ Khâm lại tự dỗ dành mình nhanh đến vậy.
Ngay cả khi không vui cũng phải cẩn trọng đến thế, nhưng nghĩ đến Sầm Diên ở ngoài cửa.
Tôi giấu đi ý định an ủi cậu ấy, kể cho cậu ấy nghe diễn biến sự việc. Lại thuật lại những lời hùng hồn của Sầm Diên một lần nữa.
Mong chờ nhìn Tạ Khâm, Tạ Khâm lại càng nghe càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn.
"Khi con người không có khả năng đối kháng, thì nên thu liễm tính cách lại. Cương quá thì dễ gãy."
"Tất nhiên, anh không có tư cách đ.á.n.h giá cách sống của cô ấy, nhưng làm liên lụy đến em thì đó là cô ấy sai."
Tôi vội giải thích: "Là tự em muốn xông lên mà."
"Thì đó vẫn là cô ấy sai."
Tôi im lặng.
Thấy sợ, thấy lạnh sống lưng.
Mọi thứ đều có vấn đề rồi, Tạ Khâm lại nhìn chằm chằm vào môi tôi, bỗng nhiên đầu ngón tay chạm nhẹ vào.
Tạ Khâm mơn trớn môi tôi, không biết đang nghĩ gì.
Tôi vừa định mở miệng.
Cậu ấy đột ngột hôn tới, răng khẽ c.ắ.n nhẹ môi dưới của tôi.
Đây lại là đang làm gì vậy.
Thôi, cậu ấy muốn làm gì thì làm đi.
Một lúc lâu sau cậu ấy mới buông ra, tôi nhìn vào chiếc gương bên cạnh.
Môi càng sưng hơn, đỏ mọng.
Tôi hỏi cậu ấy làm gì.
Tạ Khâm lại không nói gì nữa, bỗng nhiên cửa bị người ta đẩy mạnh ra.
Tần Duật cũng đến rồi, đôi mắt cậu ấy lộ rõ vẻ giận dữ: "Hòa Mãn, em sao vậy? Ai làm?!"
Cậu ấy sải bước đi tới gần tôi: "Sao sắc mặt lại... hồng hào thế này? Môi không có chút m.á.u… Đầy sức sống thế này!"
Bùi Nghiễn cũng theo vào, ánh mắt cậu ấy dừng lại trên môi tôi một chút: "Sao môi lại càng sưng hơn rồi?"
Cậu ấy lập tức nhìn sang Tạ Khâm.
Tôi thấy hơi khổ sở rồi.
Sầm Diên như hiểu ra điều gì, nhìn người này rồi lại nhìn người kia, vẻ mặt đầy mong đợi, bỗng nhiên điện thoại reo lên.
Tôi như vớ được cứu tinh, vội bắt máy.
Ai ngờ đầu dây bên kia vừa mở miệng đã là lời sấm sét.
"Khương Hòa Mãn, anh trai cậu sắp nhảy lầu rồi, mau đến đây!"
Tôi: "???"
27
Hóa ra là anh trai tôi nghe tin tôi bị bắt nạt nên đã đi tìm mấy nữ sinh kia để lý luận.
Mấy nữ sinh kia lại khinh khỉnh nói:
"Chính cậu cũng suốt ngày bắt nạt người khác còn gì?"
"Bây giờ đến phiên em gái cậu, lại giả vờ cao thượng gì nữa?"
"Em gái cậu bị bắt nạt chẳng qua là nghiệp quật lại cậu thôi."
Tâm hồn mỏng manh của anh trai tôi lập tức bị đ.á.n.h gục. Liên tưởng đến tất cả những gì tôi đã làm vì anh trai gần đây, lại càng cảm thấy anh ấy đáng đời.
Dưới tình cảm sụp đổ, anh ấy đã lên sân thượng.
Lúc tôi và Bùi Nghiễn bọn họ đến nơi, hiện trường rất hỗn loạn.
Lúc len lỏi từ trong đám đông vào, tôi nghe thấy có người đang nói.
"Cứu nó làm gì, nó vốn dĩ đáng c.h.ế.t mà."
"Thứ rác rưởi đi bắt nạt người khác, c.h.ế.t đi thì cũng chẳng có gì đáng tiếc."
"C.h.ế.t đi cũng coi như cống hiến cho xã hội rồi."
Tôi biết.
Tôi đều biết cả. Nhưng anh ấy là anh trai của tôi cơ mà.
Chúng tôi là sinh đôi.
Những gì tôi thích, anh ấy cũng luôn thích. Nhưng anh ấy luôn vì tôi thích mà nhường phần của mình cho tôi.
Còn làm bộ làm tịch nói: "Em không hề muốn chút nào."
Nhưng chúng tôi là sinh đôi, tâm ý thông suốt. Sao tôi có thể không nhận ra anh ấy thích hay không thích chứ.
Sau đó có một lần chúng tôi ra ngoài, gặp phải kẻ buôn người.
Anh ấy c.ắ.n tay kẻ buôn người bảo tôi chạy mau, bị kẻ buôn người đẩy ngã xuống đất.
Trên đầu khâu ba mũi, cũng may có người đi qua, hai chúng tôi đều không sao.
Sau đó tôi hỏi anh ấy.
Anh ấy chỉ nói: "Làm anh thì vốn dĩ nên bảo vệ em gái. Hơn nữa anh dù sao cũng là con trai, cho dù bị bắt cóc thì cũng sẽ sống nổi thôi. Nhưng em là con gái, bị bắt cóc rồi không biết cuộc đời sau này sẽ khổ sở thế nào."
Tôi nhìn bóng lưng trên sân thượng, dốc hết tất cả sức lực chạy lên cầu thang, nhưng anh ấy là anh trai tôi cơ mà.
28
Bố mẹ vẫn đang trên đường tới. Cảnh sát đang khuyên anh tôi đừng nghĩ quẩn.
Tôi giật lấy chiếc loa trong tay cảnh sát, còn chưa cất lời giọng đã nghẹn ngào.
"Khương Huy, nếu anh nhảy xuống thì em cũng không sống nữa."
Nghe xong ai nấy đều giật mình thon thót.
Cảnh sát vội vàng bắt đầu khuyên tôi: "Cô cũng bình tĩnh lại đi."
Tần Duật càng tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi.
Bùi Nghiễn và Tạ Khâm cũng không tiếng động vây quanh hai bên tôi.
Anh trai tôi òa khóc nức nở: "Tiểu Mãn, anh cũng không muốn thế. Nhưng cơ thể này của anh đã bị ác ma nhập hồn rồi. Anh đã rơi vào bóng tối, không thể thoát ra được."