Tôi lấy việc đầu tư cho buổi quay chụp lần này của bọn họ làm điều kiện.

Bảo bọn họ cho Bùi Nghiễn thêm một cơ hội nữa.

Bọn họ không do dự lâu lắm, đã đồng ý.

Lúc Bùi Nghiễn nhận được thông báo thì đã là hai giờ sáng.

Bên kia không tiết lộ chuyện tôi bỏ tiền đầu tư. Nhưng lại khéo léo nói rõ chuyện tôi đã cúi đầu khép nép cầu xin bọn họ vì Bùi Nghiễn ra sao.

Thế là vào lúc ba giờ sáng, Bùi Nghiễn đã xuất hiện dưới lầu nhà tôi.

Tôi vừa mới nằm xuống, khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài đồ ngủ rồi chạy xuống lầu.

Bùi Nghiễn nhìn thấy liền cau mày: "Sao lại mặc thế này mà xuống đây? Sẽ lạnh đấy."

Một đôi bàn tay lớn lập tức quấn lấy tôi vào trong chiếc áo bành tô của cậu ấy.

Không khí mùa đông lạnh buốt trong trẻo hòa quyện với hương bạc hà lạnh lùng trên người cậu ấy lập tức ùa vào khoang miệng tôi.

Tôi thò đầu ra: "Sợ anh chờ, cũng sợ anh lạnh."

Bùi Nghiễn đăm đăm nhìn tôi, hồi lâu mới cất lời: " Tiểu Mãn, cảm ơn em. Nhưng từ nay về sau đừng vì anh mà đi cầu xin ai nữa, đừng hạ mình vì anh nữa, không có gì quan trọng hơn em cả."

Tôi cười xòa không để ý: "Không sao đâu, em sẽ không vì những chuyện này mà cảm thấy nhân cách của mình bị coi thường đâu, nếu làm vậy có thể giúp được anh, có thể bù đắp một chút tổn thương mà anh trai em gây ra cho anh, thì có gì là không tốt chứ?"

Sắc mặt Bùi Nghiễn khựng lại, ý cười bên khóe môi không chạm đến đáy mắt: "Cho nên, Tiểu Mãn làm chuyện này, là vì Khương Huy hay là vì anh?"

Tôi nghe đến mức đầu óc ong lên, đang định trả lời, đôi môi lại bất ngờ bị chặn lại.

Bùi Nghiễn hôn rất dịu dàng, dẫn dắt tôi từng chút một quấn quýt lấy cậu ấy.

Nóng bỏng rực lửa, thiêu đốt khiến đầu óc tôi có chút choáng váng.

Cho đến khi tôi thở không ra hơi, Bùi Nghiễn mới buông tôi ra.

Cậu ấy nói: "Không sao cả, không quan trọng."

Mà trọng tâm của tôi lúc này đã hoàn toàn thay đổi, tức giận nói: "Sao anh lại hôn thành thạo thế?!"

Bùi Nghiễn mỉm cười: "Thiên bẩm. Đây là nụ hôn đầu của anh."

Tôi hơi chột dạ, thẳng thừng hùng dũng đáp: "Em cũng thế!"

Môi vừa mím một cái, nụ hôn đầu liền quay về, cũng coi như không nói dối.

Bùi Nghiễn mỉm cười, lại ấn tôi vào lòng: "Tiểu Mãn, anh rất vui."

Tôi cũng vậy.

22

Họa vô đơn chí, họa cũng chẳng chừa một ai.

Họa đến ba lần.

Vài ngày sau, bên phía Tần Duật cũng truyền đến tin dữ.

Trong một bữa tiệc tối, anh trai tôi không biết đã len lỏi vào bằng cách nào.

Cùng một lũ công t.ử bột ghét Tần Duật uống chén say sưa, uống đến mức quên cả trời đất, dưới sự xúi giục của đám người đó, trực tiếp hắt ly rượu vang đỏ lên người Tần Duật.

Còn kèm theo vài câu tiếng Trung hoa mỹ, sắc mặt Tần Duật lúc đó khó coi như muốn g.i.ế.c người.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, anh trai tôi đã lấy lại được lý trí, cầm lấy ly rượu vang bên cạnh, hất ngược lại lên người mấy tên công t.ử bột kia.

"Lũ tiểu nhân đê tiện, dám dùng thuật tà ác điều khiển tao, bắt tao đi hắt nước vào Tần đại thiếu gia!"

"Tần đại thiếu gia là loại kiến hôi tụi mày có thể qua mặt chắc!"

Được rồi, bây giờ sắc mặt của đám người kia cũng khó coi không kém.

Tần Duật dở khóc dở cười, cũng đành buông bỏ.

Chấp làm gì với một tên ngốc...

Lúc tôi đến nơi thì anh trai tôi đã bị trói c.h.ặ.t vào ghế không nhúc nhích được gì.

Thấy tôi đến, anh trai tôi vô cùng kích động: "Em gái, mau cứu anh với!"

Mặt mày anh trai bầm dập, trông có vẻ như đã phải chịu không ít khổ sở.

Tần Duật liếc anh trai một cái, nhưng vẫn bảo người đi cởi trói cho anh tôi.

Tôi nói: "Đừng, trói c.h.ặ.t thêm chút nữa đi."

Anh trai tôi như trời sập xuống.

23

Tôi kéo Tần Duật sang căn phòng khác. Để lại một mình anh tôi phát cuồng trong căn phòng đó.

Tần Duật lúc này đã thay một bộ âu phục sạch sẽ khác, một thân âu phục cao cấp màu xanh sẫm, đường cắt may vừa vặn, làm nổi bật vẻ cao quý tao nhã của cậu ấy.

Ánh đèn dịu dàng chiếu lên góc nghiêng gương mặt cậu ất.

Những đường nét sắc sảo ngày thường dường như đã phai nhạt đi đôi chút.

Tôi không kìm được mà khen cậu ấy: "Chưa thấy anh mặc thế này bao giờ, đẹp thật đấy."

Tần Duật nhìn thẳng phía trước, cũng không đáp lại tôi.

Lập tức tôi thấy hơi thấp thỏm bất an.

Chẳng lẽ vẫn còn giận sao?

Người có thân phận như Tần Duật, lại bị mất mặt ở một dịp thế này.

Giận dỗi cũng là chuyện bình thường.

Trong đầu tôi lập tức hiện lên hàng trăm cách để xin lỗi cậu ấy, nhưng còn chưa để tôi mở lời.

Vừa mới bước vào cửa, Tần Duật đã mạnh mẽ ấn tôi lên sau cánh cửa.

Tôi giật nảy mình, cứ tưởng ngay cả tôi mà cậu ấy cũng định không tha.

Cậu ấy chỉ cúi sát lại gần tôi, giọng nói khàn khàn: "Vậy em có thích không?"

Gần quá, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ hàng mi dày của cậu ấy.

Gần đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim cậu ấy đập dồn dập.

Tôi cúi đầu, cảm thấy tim mình cũng nóng ran theo: "Thích."

Tần Duật lại nắm lấy cằm tôi, ép tôi phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cậu ấy: "Nhìn anh mà nói."

".....Thích."

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, môi cậu ấy đã áp lên môi tôi.

Sự xâm lược càn quét trong khuôn miệng tôi.

Tôi bị hôn đến mức đầu óc trống rỗng, toàn thân gần như nhũn ra trong lòng Tần Duật.

Cậu ấy đỡ lấy eo tôi, đầu ngón tay siết lấy hõm eo tôi.

Một hồi lâu sau, cậu ấy mới buông tôi ra, giọng cậu ấy lại có chút ngượng ngùng: "Thích anh, sao không đến buổi tiệc tối?"

Tôi bị hỏi đến mức ngẩn người. Lúc này mới biết hôm kia cậu ấy đã sai người gửi thiệp mời và lễ phục cho tôi.

“Em không nhận được."

Tần Duật nhíu mày: "Chú Vương nói đã gửi đến tay người nhà họ Khương rồi....."

Đột nhiên cả hai chúng tôi cùng khựng lại:

"Anh trai em....."

"Anh trai em....."

Hèn gì anh trai có thể vào được buổi tiệc.

Hèn gì dạo này Tần Duật cứ hay hỏi tôi tối có việc gì không.

Lúc đó tôi còn tưởng chuyện tôi hay ở cùng Bùi Nghiễn vào buổi tối bị cậu ấy phát hiện.

Làm tôi sợ đến mức cứ nói mình rảnh lắm, chẳng có ai để gặp cả.

Hóa ra cậu ấy đang thăm dò xem tôi có đến buổi tiệc tối nay không.

Tôi có chút áy náy: "Xin lỗi nhé, anh trai em gây phiền phức cho anh rồi."

Tần Duật quay mặt đi, giọng điệu cao lên: "Cũng chẳng tính là phiền phức gì."

Cậu ấy bỗng khựng lại: "Anh trai em bị thương rồi, em không giận anh sao?"

Tôi lắc đầu "Nếu là em thì cũng sẽ cho anh ấy một trận."

Không c.h.ế.t là tốt rồi.

Ánh mắt Tần Duật sáng lên.

Nói ra một câu khiến tôi không ngờ tới: "Em yêu anh đến vậy sao?"

Tôi: "Ừm..... hả?"

Ánh mắt Tần Duật nhìn tôi chứa đựng vài phần cảm động: "Giữa anh trai em và anh, em đã không chút do dự mà chọn anh. Anh rất vui."

Vậy thì còn nói gì được nữa.

"Anh cũng mới biết, hóa ra mình lại yêu em nhiều đến thế."

Lại dỗ dành cho Tần Duật vui vẻ rồi.

Chẳng lẽ tôi thực sự là thiên tài yêu đương sao.

Chương 6 - Sau Khi Anh Tôi Bị Trói Buộc Hệ Thống Bắt Nạt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia