Anh trai tôi lúc nào cũng có thể tìm ra cậu ấy một cách chuẩn xác.
Tần Duật thậm chí còn hỏi tôi: "Nhà các cậu có người làm chống lưng ở trên à? Không đúng nha, nhà tôi chẳng phải chính là ở trên đỉnh sao. Chẳng lẽ nhà họ Tần chúng ta xuất hiện nội gián!"
Tôi: "Haha, không biết nữa nè."
Cứ ngỡ tháng này cũng có thể bình an vô sự an ổn trôi qua, nhưng tôi hoàn toàn không phát hiện ra.
Đuổi tận g.i.ế.c tuyệt đến tận nhà người ta, khác với mức độ lăng mạ ở trường học.
Chưa đầy một tuần, sự tình đã leo thang toàn diện.
Đầu tiên là chỗ của Tạ Khâm, lúc anh trai tôi đè Tạ Khâm vào góc tường mắng mỏ.
Vốn dĩ Tạ Khâm đã thành thói quen rồi.
Sóng gió không sợ, cho đến khi mẹ Tạ Khâm đi xuống lầu nhìn thấy màn này, mà anh tôi không những không thu liễm.
Ngược lại còn lời lẽ dơ bẩn tuôn ra liên tục.
Anh trai thậm chí càng nói càng kích động nói Tạ Khâm ở trường chính là con ch.ó của anh ta.
Mẹ Tạ Khâm thiếu chút nữa sụp đổ tại chỗ.
Tôi ngăn không nổi, đành phải cầm gậy điện chống sói xông lên làm anh tôi ngất xỉu.
Nhưng mối hận ngút trời trong mắt Tạ Khâm.
Thế nào cũng không đè xuống được.
Cậu ấy là gia đình đơn thân.
Mẹ Tạ một mình nuôi cậu ấy lớn khôn, chịu đủ mọi cay đắng.
Bà ấy sao có thể chấp nhận việc Tạ Khâm bị người ta lăng nhục thế này.
Tạ Khâm mất rất lâu mới dỗ dành được mẹ mình ổn định lại.
Cậu ấy bảo tinh thần anh trai tôi có vấn đề, bảo mẹ mình đừng để lời anh tôi nói vào lòng.
Với tư cách là em gái của anh trai tôi, tôi xin nghiêm túc khẳng định là có chuyện này thật.
"Trước đó anh ấy ở bệnh viện một năm, cứ ngỡ là đã hồi phục rồi, hây, thật là gia môn bất hạnh mà."
May là vừa rồi trông anh trai tôi quả thực không giống người bình thường cho lắm, mẹ Tạ lúc này mới thực sự tin vài phần.
Tâm trạng vì thế cũng khá hơn đôi chút.
Lúc Tạ Khâm tiễn tôi ra về, cậu ấy mím c.h.ặ.t môi, dọc đường im lặng không nói gì.
Hành lang tòa nhà cũ kỹ không có đèn, ánh nắng cũng chẳng thể lọt vào nổi.
Nước mắt của mẹ Tạ rơi vào lòng Tạ Khâm, cũng rơi nặng nề lên lương tâm tôi.
Vốn định an ủi Tạ Khâm, nhưng tôi vừa mở miệng là không kìm được mà òa khóc.
"Tạ Khâm... em xin lỗi… Anh trai em đúng là không ra gì… Sao anh ấy có thể quá đáng như vậy chứ!"
Tạ Khâm vốn luôn bình tĩnh ngược lại lại luống cuống an ủi tôi: "Không còn cách nào khác, em đừng tự trách mình nữa."
Nhưng cậu ấy càng an ủi, tôi lại càng khóc t.h.ả.m thiết hơn.
Mẹ con Tạ Khâm quá vất vả rồi
Giọng Tạ Khâm có chút khàn khàn: "Tiểu Mãn, đừng khóc nữa, em khóc làm anh hết cách rồi."
Tay cậu ấy lúc thì đặt lên vai tôi, lúc thì vỗ nhẹ lưng tôi, lúc lại xoa đầu tôi.
Cuối cùng, cậu ấy thở dài một tiếng rồi kéo phắt tôi vào lòng.
Cậu ấy thì thầm: "Tiểu Mãn, Tiểu Mãn."
Quần áo của cậu ấy được giặt sạch sẽ, vương vấn một mùi hương bồ kết dễ chịu.
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, lúc này mới phát hiện ra chẳng biết từ lúc nào, vành mắt cậu ấy cũng đã đỏ hoe.
Trái tim tôi bỗng chốc rung lên một nhịp khó tả, không kìm được mà kiễng chân hôn lên.
Cậu ấy ngẩn người, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo lại ôm c.h.ặ.t tôi hơn nữa.
Hôn xong, tôi có hơi thẹn thùng: "Nụ... nụ hôn đầu của em..."
Lông mi Tạ Khâm khẽ run lên: "Anh sẽ chịu trách nhiệm với em."
Tôi thầm nghĩ cũng không cần thiết phải thế đâu, chỉ cần đừng g.i.ế.c anh trai tôi là được.
20
Phải vất vả lắm mới dỗ dành được Tạ Khâm ổn định lại cảm xúc, thì bên phía Bùi Nghiễn lại xảy ra chuyện.
Anh trai tôi vốn nên ở trong viện, chẳng biết chuồn khỏi bệnh viện từ lúc nào, vượt qua nửa thành phố cùng biết bao lớp chướng ngại, đã đến địa điểm quay quảng cáo của Bùi Nghiễn, làm náo loạn cả trường quay một trận ra trò.
Sự nghiệp người mẫu của Bùi Nghiễn chỉ vừa mới chớm nở, giờ thì hay rồi, có thể xách dép rút lui luôn được rồi.
Cho dù là một người có tính khí ôn hòa như Bùi Nghiễn, cũng có chút nổi giận.
Lúc tôi đến nơi, anh trai tôi đã khôi phục tính người, ôm nửa khuôn mặt cúi đầu xin lỗi Bùi Nghiễn.
"Vừa rồi là sức mạnh bóng tối xâm chiếm cơ thể ta, đó tuyệt đối không phải ý của bản vương! Ta không có ý định đối địch với ngươi!”
“Ma vương đáng ghét, cuối cùng vẫn không kìm được mà muốn ra tay với thế giới này rồi!"
Nghe xong mà lửa giận trong người tôi bốc ngùn ngụt, xắn tay áo lên là tôi lao thẳng tới: "Em cũng không kìm được mà muốn ra tay với anh rồi đây."
Nào ngờ Bùi Nghiễn lại kéo tôi lại:
"Tiểu Mãn, thôi đi. Em đừng giận quá, anh không muốn vì chuyện của anh mà tình cảm anh em hai người bị ảnh hưởng."
"Có lẽ tất cả đều là số mệnh của anh thôi, không thể trách bất kỳ ai được."
Hàng mi cậu ấy khẽ rủ xuống, một người vốn luôn ch.ói lọi rạng rỡ, giờ phút này vậy mà lại cam chịu dưới sự sắp đặt của số phận trông vừa giận vừa xót xa.
Tôi dùng sức lay mạnh bả vai Bùi Nghiễn: "Anh đang nói cái gì thế hả? Một người tỏa sáng lấp lánh như anh, số mệnh của anh chính là đứng dưới ánh đèn sân khấu, phát ra ánh hào quang rực rỡ hơn cả ánh đèn ấy, tớ tuyệt đối không cho phép cậu tự ti coi thường bản thân!"
"Nếu anh phủ nhận chính mình, vậy người thích anh như em phải tính là gì đây? Chỉ là một chút trắc trở nhỏ thôi, anh đang nói nhảm cái gì thế hả?!"
Bùi Nghiễn khẽ mở to đôi mắt nhìn tôi.
Anh trai tôi đứng bên cạnh hùa theo: "Đúng thế, chỉ là một chút trắc trở nhỏ thôi, mày đang nói nhảm cái gì thế!"
Tôi lôi chiếc roi điện trong túi ra: "Em thấy anh đúng là bị giật chưa đủ đô rồi."
Anh trai tôi hét toáng lên ôm đầu tháo chạy.
Bùi Nghiễn đứng phía sau chúng tôi, ánh mắt nhìn hai anh em tối nghĩa khó hiểu, cuối cùng phì cười một tiếng.
Tôi khựng lại, khoảnh khắc anh trai tôi đóng cửa chuồn mất, Bùi Nghiễn kéo phắt tôi vào lòng.
Cậu ấy cao ráo, cằm nhẹ nhàng tựa lên trán tôi.
Tôi nghe thấy cậu ấy thở dài một tiếng: "Khương Hòa Mãn, em thích anh. Vậy thì anh sẽ tự khẳng định chính mình."
Tôi không hiểu tại sao mặt đẹp như thế rồi mà cậu ấy vẫn cần người khác khẳng định nữa. Gương mặt này nếu không biết dùng thì đưa cho tôi đi cho rồi.
Xem ra chuyện lần này thực sự đã gây tổn thương rất lớn cho cậu ấy. Lẽ nào đối tác của cậu ấy đã nói gì đó khó nghe lắm à.
21
Sáng ngày hôm sau, tôi đã đến tìm đối tác của cậu ấy.
Không có lịch hẹn, tôi bị chặn lại ngoài cửa công ty.
Tôi đứng chờ từ sáng đến tối mịt.
Mười một giờ đêm rồi mà đối tác của Bùi Nghiễn vẫn còn tăng ca.
Thảo nào sau khi việc quay phim bị quậy cho hỏng bét, đối phương lại hoàn toàn không nể tình chút nào.
Cuối cùng vào lúc rạng sáng, tôi cũng phục kích được người. Đối phương nhìn thấy tôi cũng rất kinh ngạc.
Tôi nói tôi muốn xin thêm một cơ hội nữa cho Bùi Nghiễn.
Không có gì bất ngờ khi bị từ chối, cũng may là bây giờ trong túi tôi rất có tiền.
Là Tần Duật cho.
Bảo là để tôi có dũng khí yêu đương.
Bây giờ tôi yêu Bùi Nghiễn quả thực rất có khí thế.