Tần Duật ngẩn ra, giọng điệu bất giác dịu lại: "Vậy sao cậu còn từ chối tôi?"

Tôi tuyệt vọng ngửa mặt lên trời, đành phải thuận theo lời đó nói tiếp: "Tôi cảm thấy mình không xứng với cậu. Sợ cậu không phải thật lòng, sợ cậu chỉ chơi đùa thôi. Sợ đến lúc đó đột nhiên xuất hiện một cô gái khác, cậu liền thay lòng đổi dạ."

Tần Duật lại nổi giận: "Cậu nghĩ tôi là loại người gì hả?! ôi nói thích cậu chính là thích cậu! Không cho phép cậu thấy mình không xứng với tôi! Nhà các cậu chẳng qua chỉ nghèo một chút, người hơi xấu tính một chút thôi mà?!"

Cậu ấy lấy ra một chiếc thẻ đưa cho tôi: "Cầm lấy đi trung tâm thành phố mua mấy căn nhà đi. Trong tay có tiền rồi thì cậu mới có tự tin để yêu tôi chứ."

Tôi không do dự dù chỉ một giây mà nhận lấy chiếc thẻ: "Được, tôi sẽ yêu cậu thật tốt. Chỉ là nếu hai người kia biết tình cảm của tôi dành cho cậu là thật lòng, còn đối xử tốt với họ chỉ vì áy náy thì tàn nhẫn quá. Cho nên ở trước mặt họ, cậu có thể giả vờ như tôi vẫn từ chối cậu không?"

Tần Duật chậc một tiếng: "Mặc kệ bọn chúng đi c.h.ế.t đi, tôi việc gì phải vì hai tên đó..."

Tôi nhón chân lên, giữa ánh mắt ngỡ ngàng của Tần Duật, đặt một nụ hôn lên má cậu ấy.

Lời nói của cậu ấy khựng lại, bề ngoài ra vẻ như không có chuyện gì. Nhưng sắc mặt lại đỏ lên trông thấy bằng mắt thường.

"Được rồi..... Cứ coi như đây là thỉnh cầu của cậu vậy." Tần Duật mãn nguyện rời đi, cười lớn ba tiếng ngoài cửa phòng học: "Haha, tôi bị từ chối rồi đây này."

Mọi người: ?

Còn có người nhỏ tiếng nói: "Cậu ta không phải bị từ chối xong phát điên luôn rồi chứ....."

15

Tôi đã nghĩ thông rồi.

Nói rõ ràng với họ thì họ chỉ hận tôi mà thôi.

Đến lúc định thủ tiêu anh trai tôi, tiện tay thủ tiêu luôn tôi cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Dù sao đến lúc đó họ cũng sẽ yêu nữ chính. Chi bằng tôi cứ thuận nước đẩy thuyền, trải qua một tháng êm đềm với bọn họ trước đã.

Đến lúc bọn họ thay lòng đổi dạ, lại còn cảm thấy áy náy với tôi. Đến lúc đó sao còn mặt mũi nào đi báo thù anh trai tôi nữa.

Người khác sợ hãi ta tham lam.

Chẳng lẽ tôi đúng là một thiên tài sao.

Cho nên lúc Tạ Khâm bước vào.

“Do anh tôi bắt nạt các cậu, tôi thấy áy náy, lại sợ các cậu trả thù anh ấy, cho nên mới luôn đối xử tốt với các cậu. Không ngờ lại khiến các cậu đều hiểu lầm."

Sắc mặt Tạ Khâm tái đi từng chút một.

Tôi vội vàng dùng thủ pháp lạt mềm buộc c.h.ặ.t: “Nhưng cậu thì khác, tôi thật sự thích cậu."

Thậm chí vì tính khí xấu nổi danh của Tần Duật. Lý do của tôi càng trở nên đáng tin hơn.

"Tôi sợ ở bên cậu, Tần Duật sẽ trả thù cậu."

Tạ Khâm quả nhiên động lòng: "Tôi đã biết cậu có nỗi khổ tâm mà. Vì tôi, cậu chịu uất ức rồi."

Đầu ngón tay tôi vô tình lướt qua mu bàn tay cậu ấy: "Không sao đâu, cậu không sao là tốt rồi."

Tạ Khâm im lặng xuống, trong phòng học không bật đèn.

Cậu ấy rủ mi mắt xuống: "Tôi không sợ cậu ta trả thù, tôi muốn ở bên cậu."

Tôi làm vẻ khó xử: "Nhưng tôi sợ. Tần Duật mà biết được, không biết sẽ làm ra chuyện gì với cậu nữa."

Tạ Khâm sắc mặt không đổi: "Vậy cậu ta không biết là được chứ gì. Tôi sẽ nói là cậu đã từ chối tôi."

Tôi ngạc nhiên thốt lên: "Còn có thể như vậy sao? Cậu thông minh quá vậy!"

Đến đây, Tạ Khâm cũng mãn nguyện rời đi.

16

Còn Bùi Nghiễn.

Tôi thậm chí chẳng cần phải diễn.

Đứng trước khuôn mặt này, mỗi một câu thích tôi nói ra đều là chân tình thực ý. Nhưng Bùi Nghiễn lại chẳng biết vì sao.

Cậu ấy cứ liên tục xin lỗi tôi:

"Là tôi chỉ biết nghĩ cho bản thân, không để ý đến hoàn cảnh của cậu. Tôi quá ích kỷ rồi, cậu có ghét tôi thì tôi cũng chẳng oán trách gì đâu."

"Một kẻ ích kỷ như tôi, cậu cũng thích sao?"

Dù không biết vì sao cảm xúc của Bùi Nghiễn lại có chút sụp đổ. Nhưng mà đại gia à, cậu đã có gương mặt này thì còn nói gì nữa chứ.

Tôi trực tiếp bật chế độ tán thành luôn cho lành, mãi mới nói rõ được với Bùi Nghiễn.

Cậu ấy cũng đồng ý không đem chuyện chúng tôi ở bên nhau nói cho người khác biết. Nhưng không hiểu sao cậu ấy lại bắt đầu xin lỗi tôi nữa.

"Không thể quang minh chính đại ở bên cậu, là tôi khiến cậu chịu ủy khuất rồi. Đến một danh phận cũng không thể cho cậu, tôi thật vô dụng quá."

Vừa nói, viền mắt cậu ấy cũng đỏ hoe lên.

Mẹ kiếp, lại còn mang một vẻ quyến rũ khó tả khác.

Nhìn đến mức sắc tâm trong tôi nổi lên ào ào.

Trong chớp mắt đã bị nửa người dưới chi phối nửa người trên, ngẩng đầu hôn một cái thật kêu.

Rõ ràng là người dịu dàng nhất, mà đôi môi lại hơi lạnh nhỉ.

17

Lúc Bùi Nghiễn rời khỏi lớp học lại tiếp tục gây ra một trận náo động.

Viền mắt cậu ấy hơi đỏ, trông như vừa mới khóc xong.

Mọi người đều bảo là bị tôi cự tuyệt nên đau lòng khôn xiết, nói tôi táng tận lương tâm. Nhưng lại vì bộ dạng này của Bùi Nghiễn thực sự rất được rửa mắt.

Lại bắt đầu khen tôi làm đẹp lắm.

Tóm lại, sự tình đã đến nước này, cũng coi như đạt được kết quả hoàn mỹ.

Họ có được bạn gái.

Tôi cũng có được các bạn trai.

Chúng ta đều có tương lai tươi sáng.

18

Anh trai tôi sau khi biết thao tác của tôi thì cũng chấn động luôn: "Gan của em đúng là béo ú nu mà. Anh bắt nạt thể xác bọn họ, em đùa giỡn tình cảm bọn họ. Chúng ta là cái gia đình toàn nhân vật phản diện gì thế này?"

Tôi giáng một bạt tai vào trán anh trai: "Tất cả là vì ai mà em mới rơi vào cái cảnh này hả!"

Cứ tưởng anh trai sẽ cãi lại và đùa giỡn với tôi như mọi khi. Nhưng hôm nay anh trai lại hiếm hoi trầm mặc, đột nhiên ôm chầm lấy tôi.

Tôi nghe thấy anh trai nói: "Tiểu Mãn, cảm ơn em. Anh không phải là người anh tốt nhất trên thế giới, nhưng em là người em gái tốt nhất trên thế giới."

19

Cũng may sau hôm đó là được nghỉ đỗng, không cần phải lo lắng chuyện lòi đuôi nữa. Mà tôi chỉ cần chống đỡ cho đến khi khai giảng.

Nữ chính chuyển trường sẽ xuất hiện, đến lúc đó bọn họ sẽ chuyển hướng tình cảm.

Tôi cũng có thể công thành thân thoái, tàng hình một cách thật xinh đẹp.

Nào ngờ vạn lần không thể tưởng tượng nổi. Dưới sự khống chế của hệ thống, anh trai tôi dù nhà trường đã nghỉ học thì ngày nào vẫn đều đặn như vắt chanh đi bắt nạt ba người kia.

Không phải chứ, anh trai lấy địa chỉ nhà bọn họ từ đâu thế hả?!

Kim thủ chỉ của hệ thống chỉ phát huy vào lúc này thôi sao?

Tóm lại, tôi đành phải vừa đi theo chấm công điểm danh.

Phía đông mắng Tạ Khâm.

Phía tây nh.ụ.c m.ạ Bùi Nghiễn.

Phía bắc khinh bỉ Tần Duật.

Kẻ cảm thấy khó hiểu nhất vẫn là Tần Duật.

Dù cậu ấy đang ở căn biệt thự nào đi nữa.

Hành trình có riêng tư đến mấy.

Chương 4 - Sau Khi Anh Tôi Bị Trói Buộc Hệ Thống Bắt Nạt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia