Hả? Sao lại phát triển theo hướng này?!
Tôi vội vàng giải thích với Tần Duật: [Không phải, không liên quan đến anh trai tôi, là ý của tôi.]
Tần Duật không tin: [Cậu đừng có nói đỡ cho gã cặn bã đó nữa! Cậu có thích tôi hay không, chẳng lẽ tôi không rõ sao?!]
Những người khác cũng không tin.
Tạ Khâm: [Tôi biết cậu ta là anh trai cậu, cậu muốn bảo vệ cậu ta , tôi biết cậu là người như thế nào mà.]
Bùi Nghiễn: [Hòa Mãn, cậu thật sự rất lương thiện, thà chịu uất ức một mình cũng không muốn tôi ghi hận anh trai cậu.]
Tôi: .....?
Thấy không giải thích được, tôi vội vàng nhắn tin cho anh trai bảo anh tìm chỗ nào đó trốn đi, tạm thời tránh mũi nhọn của họ.
Anh trai gửi lại cho tôi một tin nhắn thoại.
Anh trai cười lạnh một tiếng: “Anh tránh mũi nhọn của tụi nó á?!"
Tôi thực sự phục mấy người mắc bệnh tuổi dậy thì các người rồi.
Tôi gọi điện cho anh trai nhưng mãi không gọi được. Đành phải vội vàng chạy đến lớp tìm anh trai.
Từ xa đã thấy cửa lớp bị vây kín mít, dự cảm chẳng lành càng thêm mãnh liệt.
Điện thoại bỗng reo lên.
Là một bức ảnh do đàn em của anh trai gửi đến.
Trong ảnh, Tạ Khâm, Bùi Nghiễn và Tần Duật ba người đang cùng nhau chặn trước cửa lớp của anh trai.
11
Khi tôi chạy đến nơi, trước cửa lớp rất náo nhiệt.
Ở trung tâm đám đông chính là anh trai tôi đang bị Tạ Khâm, Bùi Nghiễn và Tần Duật vây c.h.ặ.t. Nhưng không hiểu vì lý do gì, không ai lên tiếng nói chuyện, chỉ thấy ánh mắt ba người họ quét qua quét lại giữa đối phương.
Trong mắt đồng loạt hiện lên vẻ bối rối, nhíu mày giống như đang nghi hoặc.
“Cậu ta đến làm gì chứ.”
“Cậu ta lại đến làm gì nữa chứ?!”
Trong phút chốc, kgông gian bỗng chốc rơi vào sự im lặng kỳ quặc.
Đám đông vây xem cũng bị bầu không khí này làm cho chấn động, không ai dám lên tiếng.
Một lúc lâu sau, Tạ Khâm vốn ít nói thường ngày thở dài một hơi, lên tiếng trước: "Khương Huy, có phải cậu..."
Lời còn chưa dứt, Tần Duật đã bất ngờ tung một cước đá đổ cái bàn bên cạnh anh trai tôi: "Khương Huy, có phải cậu không cho phép Hòa Mãn qua lại với tôi không?!"
Toàn trường im phăng phắc, Tạ Khâm và Bùi Nghiễn đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm vào Tần Duật.
12
Tôi trốn trong đám đông, không dám hé răng. Vốn dĩ tôi muốn ngăn cản trước khi mọi chuyện đi đến mức này, nhưng tất cả đã quá muộn rồi.
Nếu anh trai tôi và tôi nhất định phải có một người c.h.ế.t.
Yêu anh, kiếp sau gặp lại.
Thế là tôi buông tay, chấp nhận để mạng sống của anh trai trôi đi.
Đáng tiếc là anh trai tôi lại ôm đầu co rúm vào góc tường, sụp đổ phủ nhận: "Tôi không có! Tôi hoàn toàn không biết chuyện này!"
Tần Duật nhíu mày: "Cậu không có, vậy tại sao Hòa Mãn lại từ chối tôi?"
Ánh mắt Tạ Khâm khẽ động, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng lập tức giãn ra.
Còn Bùi Nghiễn, bên môi cũng vô thức hiện lên một nụ cười, sự lạnh lùng quanh người cũng vơi đi vài phần.
Còn anh trai tôi chỉ biết một mực: "Đại nhân, tôi oan uổng lắm! Tiểu nhân không biết, không rõ, chưa từng làm!"
Tần Duật rơi vào trầm tư, bỗng nhiên liếc mắt thấy hai người bên cạnh đang đứng đó thản nhiên như không.
Cậu ấy theo bản năng hỏi: "Hai người đến tìm Khương Huy làm gì?"
Tạ Khâm và Bùi Nghiễn sững người, nhiêng đầu nhìn anh trai tôi.
Đồng thời lên tiếng.
"Tôi và Hòa Mãn..."
"Tôi và Hòa Mãn..."
Hai người khựng lại, nhìn nhau rồi cùng im bặt.
Ngay sau đó, trong mắt lóe lên vẻ nghi hoặc, thăm dò rồi lại đồng thời tiếp lời.
"Chuyện qua lại..."
"Chuyện qua lại..."
Trong mắt hai người tràn đầy vẻ khó tin.
Mỗi một chữ thốt ra, ánh mắt lại thêm phần ảm đạm.
"Là cậu không đồng ý..."
"Là cậu không đồng ý..."
Giọng nói khựng lại.
Hai người lập tức mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Còn Tần Duật: "???"
Đám đông vây xem đồng loạt hít hà kinh ngạc.
Trong chốc lát, tiếng hít thở dồn dập vang lên không ngớt, đột nhiên có người vỗ vai tôi: "Ơ, đây chẳng phải là Khương Hòa Mãn sao?"
13
Mọi ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía tôi.
Xong đời, lần này người phải c.h.ế.t là tôi rồi.
Tần Duật nhướng mày, sải bước đi về phía tôi.
Đám đông tự giác tản ra.
Tôi quay người định chạy nhưng cổ áo đã bị cậu ấy túm lấy.
Giọng nói lạnh như băng: "Khương Hòa Mãn, cậu không thấy mình nên cho tôi một lời giải thích sao?"
Tôi khó khăn quay đầu lại, lền thấy sắc mặt Tần Duật âm trầm, như muốn ăn tươi nuốt sống người khác.
Tôi nháy mắt với anh trai.
Anh nhận đi mà! Cứ coi như là anh không cho phép em qua lại với họ đi! Anh sinh ra trước em, đương nhiên phải c.h.ế.t trước em rồi!
Nhưng ông anh ngốc nghếch của tôi lại hiểu lầm ý hoàn toàn, điên cuồng xua tay phủ nhận: "Em gái, em nói rõ với họ đi! Anh thật sự không hề ngăn cản em qua lại với họ! Em nói cho họ biết đi!"
Ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía tôi.
Tôi im lặng một lúc, ngước mắt nhìn ba người đang chờ câu trả lời.
"Việc tôi từ chối qua lại với các anh đúng là không liên quan gì đến anh trai tôi."
"Nhưng lý do là gì, tôi hy vọng có thể trao đổi riêng với từng người."
"Các anh đều là người tốt, tôi không muốn quyền riêng tư của các anh trở thành chủ đề bàn tán của người khác."
Tần Duật lại có chút bực bội: "Phiền phức quá, nói ngay tại đây đi!"
Vốn dĩ cậu ấy đã trông rất hung dữ. Lúc này mặt mày sa sầm, giọng điệu ép buộc.
Hốc mắt tôi lập tức đỏ hoe, nước mắt đọng lại, chực trào ra.
Tần Duật sững sờ.
Bùi Nghiễn nhíu mày, người vốn dĩ tính tình ôn hòa, lúc này lời nói lại vô cùng gay gắt: "Cậu làm khó cô ấy làm gì? Không thấy là đã dọa cô ấy sợ rồi sao?"
Tần Duật: "...Cái con mắt ch.ó nào của cậu thấy tôi làm khó cô ấy?"
"Nói riêng thì nói riêng. Nhưng tôi phải là người đầu tiên."
Hai người còn lại mím môi, do dự một lát: "Được."
14
Cuối cùng trong phòng học chỉ còn lại tôi và Tần Duật.
Hai người nhìn nhau.
Tôi hít sâu một hơi, lấy hết can đảm mở lời:
"Cậu biết anh tôi luôn bắt nạt người khác mà đúng không? Còn ác ý hơn cả đối xử với cậu nhiều."
"Trong lòng tôi thấy áy náy, lại sợ các cậu trả thù anh ấy, cho nên mới luôn đối xử tốt với các cậu. Không ngờ các cậu hiểu lầm, lại còn đều tỏ tình với tôi."
Sắc mặt Tần Duật càng lúc càng khó coi.
Lúc tôi nói xong, mặt cậu ấy đã lạnh như sắp đóng băng đến nơi.
Cậu ấy nghiến răng từng chữ: "Cậu nói lại lần nữa xem? Khương… Hòa… Mãn!"
Tựa như quỷ dữ dưới âm ti đến đòi mạng.
Tôi sợ đến run rẩy, đầu óc còn chưa suy nghĩ kịp.
Bản năng sinh tồn đã kích thích tôi bắt đầu nói nhảm: "Đó là đối với họ như thế thôi nhưng cậu thì khác. Tôi đối với cậu là thật lòng."