Haha, tôi cũng vậy nhưng chưa đi được hai bước.

Tất cả ký ức của tôi và anh trai trong cuộc đời này bỗng chốc tua nhanh trong đầu.

Cái quái gì thế này.

Đèn kéo quân à?

Sao lại tua đến đoạn của tôi rồi!

Quay đầu lại, phát hiện anh trai tôi đang bị hai gã vệ sĩ bịt miệng lôi lên xe.

Tôi vẫy tay với anh trai.

Yêu anh, mai gặp nhé anh trai.

Anh trai tôi giãy giụa càng dữ dội hơn.

Tôi thở dài một tiếng, giây tiếp theo đã lao đến trước mặt Tần Duật.

Tôi cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi cậu, anh trai tôi ăn nói hàm hồ. Bạn học Tần có thể tha lỗi cho anh ấy không?"

Tần Duật cười khẩy, ánh mắt âm u: "Dựa vào cái gì mà tôi phải tha lỗi cho cậu ta?"

Tôi c.ắ.n môi:

"Thực ra là vì tôi thích... bạn học Tần. Dạo này vì thích cậu nên tôi không thể tập trung học hành, dẫn đến thành tích giảm sút nhiều.”

“Anh trai tôi phát hiện ra nên rất tức giận, vì vậy mới chạy đến mắng cậu để trút giận."

"Tôi hoàn toàn không đồng tình với việc anh trai tôi nói rằng nếu cậu không phải người nhà họ Tần thì sẽ chẳng có ai thích cậu cả."

"Tôi thích cậu là vì bản thân cậu vốn dĩ là một người rất tốt."

Tần Duật sững sờ trong giây lát, sự lạnh lùng trong mắt dần chuyển thành vẻ nghi hoặc và bối rối.

Một lúc lâu sau, cậu ấy híp mắt, giọng điệu có chút không tự nhiên: "Đã thích tôi thì phải khiến bản thân trở nên ưu tú hơn chứ, sao có thể vì tôi mà thành tích lại giảm sút?"

Tôi gật đầu lia lịa: "Tôi biết rồi, tôi sẽ nỗ lực để trở thành người ưu tú giống như bạn học Tần, dù tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp cậu."

Tần Duật quay mặt đi, ho khan một tiếng: "Thả cậu ta ra đi."

Tôi và anh trai như được đại xá.

Đang định rời đi thì Tần Duật bỗng nhiên gọi tôi lại: "Cậu có muốn cầu xin tôi cho cậu số điện thoại cá nhân của tôi không?"

Tôi ngơ ngác: "Tôi nên muốn... hay không muốn?"

Tần Duật cau mày, có chút bực bội: "Đưa điện thoại đây."

Làm gì? Đưa điện thoại cho cậu rồi tôi dùng cái gì?

Nhưng tôi vẫn rất ngoan ngoãn đưa cho cậu ấy.

Cậu ấy nhập một dãy số vào điện thoại của tôi: "Số cá nhân của tôi đấy. Xem như nể tình cậu thích tôi đến vậy, cho cậu đấy."

Tôi: "Ồ ồ, cảm ơn cậu."

Bằng một cách khó hiểu, tôi đã có được số của Tần Duật.

7

Về nhà, vừa nghe tiếng gào thét "êm tai" của anh trai.

Vừa suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra hôm nay. Không vì kẻ yếu mà thương hại, không vì kẻ mạnh mà sợ hãi, anh trai tôi bình đẳng liều cả mạng sống để bắt nạt tất cả mọi người.

Điều này quá kỳ lạ! Đột nhiên linh cảm mách bảo, tôi nhớ đến "Hệ thống bắt nạt" mà anh trai từng nhắc tới.

.....?

Toang rồi, tên mắc bệnh tuổi dậy thì này làm ra chuyện thật rồi.

8

Kể từ ngày đó.

Một ngày của anh trai tôi, một học sinh bình thường đã trở thành…

Sáng ra đạp đổ bàn của Tạ Khâm, tiện thể mỉa mai hoàn cảnh gia đình nghèo khó của cậu ấy.

Chiều đến trước cửa lớp Bùi Nghiễn đe dọa muốn hủy dung nhan của cậu ấy.

Tối trước khi tan học về nhà, nhất định phải đi mỉa mai Tần Duật dựa dẫm vào gia đình.

Một thói quen thường nhật không thể lay chuyển.

Anh trai tôi hoàn toàn thoát ly khỏi những thú vui tao nhã, coi việc bắt nạt như sự nghiệp cả đời. Còn tôi thì sợ anh trai bị đ.á.n.h c.h.ế.t.

Đành phải lẽo đẽo theo sau mỗi ngày để dọn dẹp đống đổ nát mà anh trai gây ra.

Cuối cùng cũng đến ngày cuối cùng của học kỳ này.

Anh trai tôi vẫn chưa bị đ.á.n.h c.h.ế.t chúng tôi ôm nhau khóc nức nở.

Đang bàn bạc xem nên tổ chức tiệc ăn mừng cho anh trai thế nào thì điện thoại tôi bỗng reo lên.

Ba tin nhắn gần như đồng loạt hiện lên.

Học bá: [Cảm ơn cậu vì đã luôn chăm sóc tôi, tôi hiểu tâm ý của cậu. Tôi cũng thích cậu.]

Nam thần trường học: [Tôi biết cậu luôn sợ tôi ghét cậu vì lý do của anh trai cậu, nên mới chưa bao giờ nói thích tôi. Vậy để tôi nói… tôi thích cậu, dù có ghét anh trai cậu đi chăng nữa thì tôi vẫn thích cậu.]

Thái t.ử gia: "Chuyện cậu thích tôi, nể tình cậu chân thành như vậy, tôi đồng ý. Ở bên tôi đi, tôi sẽ đưa cậu thoát khỏi anh trai cặn bã của cậu."

Tôi: ???

Cái quái gì đang xảy ra thế này?

9

Đọc lại lần nữa, xác nhận cả ba người họ đều đang tỏ tình với mình, suýt chút nữa là tôi vui đến c.h.ế.t rồi. Còn có loại niềm vui bất ngờ thế này nữa.

Cả ba người họ mỗi người một vẻ, ngay cả người có phần kém cạnh hơn một chút là học bá Tạ Khâm cũng rất thanh tú nho nhã.

Hẹn hò với bất kỳ ai trong số họ cũng đều là một trải nghiệm tuyệt vời.

Cả ba cùng lúc thì càng khoái chí hơn.

Tôi đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào, bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại.

Tôi ngất đi.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang gục trên bàn học. Mà trong đầu lại xuất hiện thêm rất nhiều ký ức không thuộc về mình.

Anh trai tôi ở bên cạnh nói: "Muốn ngủ thì về nhà mà ngủ."

.....Người không yêu cậu thì dù cậu có c.h.ế.t, họ cũng chỉ tưởng cậu đang ngủ nướng mà thôi.

Đầu óc rối bời quá.

Tôi lấy cớ không khỏe, đi xuống phòng y tế.

Nghỉ ngơi một lát mới dần dần sắp xếp lại suy nghĩ.

Dựa vào giấc mơ vừa rồi, tôi mới biết thế giới mình đang sống là một cuốn tiểu thuyết.

Ba người đàn ông đó đều là dàn hậu cung của nữ chính Sầm Diên.

Bảo sao thân phận như Tần Duật mà lại đến trường công lập học!

Điều khó chấp nhận nhất là, anh trai tôi lại là một vai phản diện thiểu năng. Chuyên đi bắt nạt họ, để lại bóng ma tâm lý cho từng người.

Tôi thừa nhận điểm "thiểu năng" này quả thực rất hợp với anh trai tôi. Nhưng lại chọn một kẻ mắc bệnh tuổi dậy thì, mê làm phản diện đi kẻ bắt nạt.

Đúng là cạn lời thật sự.

Hơn nữa, nhất định phải tiết kiệm nhân vật đến mức này sao?!

Bóng ma tâm lý của cả ba người này đều là do anh trai tôi để lại sao?!

Anh trai tôi đúng là có chút bản lĩnh nhỏ mà đạt được kết quả lớn thật đấy.

Mà sự xuất hiện của nữ chính sẽ trở thành sự cứu rỗi của họ.

Bốn người cuối cùng vượt qua tổn thương, hòa thuận trở thành một gia đình. Còn anh trai tôi tất nhiên là ác giả ác báo, kết cục là bị trả thù đến c.h.ế.t.

Nghĩ đến mà thấy lạnh cả sống lưng.

10

Nhìn lại tin nhắn của ba người họ, tâm trạng tôi có chút phức tạp.

Vì họ đã định sẵn sẽ yêu nữ chính.

Vậy thì tôi không cần thiết phải chen chân vào làm gì.

Thế là tôi nhắn tin trả lời đồng loạt cho cả ba: [Cậu hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó.]

Cả ba người đều trả lời rất nhanh.

Tạ Khâm: [Sự tốt bụng của cậu dành cho tôi, tôi vẫn luôn biết. Có phải cậu có nỗi khổ tâm gì nên mới nói như vậy không?]

Lông mày tôi giật giật, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Bùi Nghiễn: [Tôi không tin. Ánh mắt cậu nhìn tớ tôi không lừa người. Có phải anh trai cậu bắt cậu trả lời như vậy không? Cậu bị uất ức đúng không?]

Tần Duật: [Có phải Khương Huy không cho cậu ở bên tôi không? Muốn c.h.ế.t à? Đợi đấy, tôi đi tìm cậu ta ngay đây.]