Tránh xa Thẩm Dục thì những người khác cũng sẽ tự động biến mất khỏi cuộc sống của tôi.

"Anh Lục có thể dắt em theo vào quân đội được không? Nghe nói mỗi năm các anh đều được nhận một suất đề cử đúng chứ?"

Nếu Beta muốn gia nhập vào Quân đội Liên minh Tinh tế thì hoặc là thi vào trường quân đội hoặc là dựa vào thực lực.

Tôi đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất mất rồi. Thế nhưng lúc này, ở ngay trước mắt lại có một lối đi tắt. Tôi không dám đảm bảo Lục Nghiên sẽ ra tay giúp đỡ mình nhưng đành liều thử một lần xem sao.

"Cậu nghiêm túc đấy hả?"

Câu trả lời của Lục Nghiên mang đến cho tôi một niềm hy vọng.

Lục Nghiên ở trước mặt này so với Lục Nghiên trong ký ức của tôi có khác biệt khá lớn.

Kiếp trước, ấn tượng của tôi về anh chỉ dừng lại trên màn hình của những tin tức thời sự mà thôi. Đại đa số đều chỉ là những tấm hình tĩnh hoặc những bản tin bằng chữ. Trong vài phân cảnh phỏng vấn người thật hiếm hoi, Lục Nghiên mặc trên người bộ quân phục luôn trưng ra một dáng vẻ trang nghiêm lạnh lùng.

Ở cái thời điểm đó, anh đã là Đại tá trẻ tuổi nhất của Liên minh Tinh tế Châu Á, trở thành một tồn tại xa vời vợi mà chúng tôi chẳng thể nào với tới được.

Mac Lục Nghiên ở hiện tại vẫn chưa mang lại áp bức nặng nề đến nhường ấy. Tất cả mọi người đều đã đ.á.n.h giá thấp con người anh rồi.

"Đương nhiên là em nghiêm túc rồi..."

Mẹ tôi cắt ngang lời tôi, tức giận đến mức mặt mày xám xịt mà mắng: "Con phát điên cái gì thế hả?"

Tôi biết bọn họ hoàn toàn chẳng mảy may để tâm tới việc tôi có thật sự muốn nhập ngũ hay không, mà bọn họ chỉ lo sợ lỡ tôi đi bộ đội rồi thì cái thằng rể vàng rể bạc là Ứng Từ sẽ vuột mất khỏi tay mà thôi.

Tương lai của tôi sau này thế nào, bố mẹ tôi sẽ chẳng buồn quan tâm tới đâu. Mà tôi cũng chẳng còn cảm thấy xót xa như ở kiếp trước nữa.

"Chẳng phải trong mắt bố mẹ con vẫn luôn là một đứa trẻ hư hỏng hay sao?"

Tôi chẳng thèm vòng vo tam quốc, nói thẳng tuột ra: "Sợ con rể vàng rể bạc chạy mất sao? Khỏi phải lo, lo mà khuyên nhủ đứa con trai ngoan của bố mẹ nhiều vào kìa, người Ứng Từ thích là anh ta đấy. Cứ tác hợp cho hai người bọn họ ở bên nhau là được rồi."

9

"Em đang nói bậy bạ gì đó hả?" Giọng nói vừa vội vàng vừa tức muốn phát điên của Thẩm Dục vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay đầu lại thì phát hiện ra không chỉ có anh ta, mà Ứng Từ cũng đang ở đó.

Thẩm Dục rất hiếm khi tháo bỏ lớp ngụy trang ngoan ngoãn phục tùng của mình. Bây giờ chắc là vì sợ Lục Nghiên hiểu lầm nên mới để lộ ra vẻ không vui rõ rệt đến thế.

Ứng Từ cũng hơi cau mày: "Tiểu Quân, em hiểu lầm rồi."

"Vậy sao? Là tôi nói bậy sao?"

Tôi cười nhạt tỏ vẻ không quan tâm, quay sang nói với Lục Nghiên: "Anh Lục, em chờ tin của anh nhé."

Lục Nghiên nhạt giọng "ừ" một tiếng.

Ứng Từ đột ngột kéo cổ tay tôi lại: "Tiểu Quân, em đi theo anh qua đây một lát, anh có chuyện muốn nói với em."

Tôi không giằng co lại anh ta, bị anh ta kéo ra ngoài ban công: "Muốn nói gì?"

Tôi giật mạnh tay về.

"Tiểu Quân, mọi chuyện không giống như những gì em thấy đâu."

"Ồ, vậy thì là như thế nào?"

Tôi chẳng buồn nghe Ứng Từ biện monh: "Lẽ nào anh không thích Thẩm Dục?"

Ứng Từ im lặng.

Tôi mỉm cười: "Cho nên tôi tác thành cho hai người chẳng phải tốt lắm sao?"

Ứng Từ đột nhiên bực bội tặc lưỡi một cái: "Em có thể đừng cố tình gây sự vô lý như vậy được không?"

Tôi bật cười chế giễu: "Xem ra con người ta khi bị đ.â.m trúng tâm sự thì thực sự sẽ bị phá vỡ phòng tuyến tâm lý nhỉ?"

"Thẩm Quân!"

Ứng Từ vừa quát tôi xong, thì cửa lùa của ban công đã bị ai đó kéo ra. Lục Nghiên bước ra với vẻ mặt điềm nhiên, khẽ giơ điếu t.h.u.ố.c đang kẹp giữa hai ngón tay lên, nhạt nhẽo cất lời: "Hút điếu t.h.u.ố.c thôi."

Cảm xúc của Ứng Từ bị cắt ngang một cách phũ phàng, trên mặt xẹt qua nét xấu hổ ngượng ngùng. Tôi không rõ Lục Nghiên cố ý hay vô tình, tôi chỉ cảm thấy ngay lúc này anh ngầu bá cháy.

Qua cuộc trò chuyện của bọn họ, tôi biết được gia đình Lục Nghiên đang chuẩn bị một chuyển đi vào ngày mai. Thế nên hôm nay bố mẹ tôi mới cố ý mời họ đến nhà ăn bữa cơm chia tay. Tôi thừa biết bố mẹ cũng chẳng muốn tôi ở lại ăn cùng, bèn thu dọn hành lý chuẩn bị rời đi.

Chiếc vòng tay đính kim cương thiên thạch cấn vào lòng bàn tay tôi đau điếng. Đây vốn là món quà sinh nhật tôi chuẩn bị tặng cho Ứng Từ.

Kiếp trước cũng diễn ra y như vậy, không hiểu sao chiếc vòng tay lại được gửi về tận nhà. Lần đó tôi cũng phải lén lút về nhà để lấy đi. Chỉ có điều ở kiếp trước, tôi không về nhà vào ngày hôm nay.

Nhưng bây giờ, chiếc vòng này chắc chắn sẽ không được tặng cho Ứng Từ nữa. Mà trang sức đặt làm riêng không thể trả lại, khổ nỗi chiếc vòng tay này lại vô cùng đắt đỏ. Số tiền tôi dành dụm được gần như đã tiêu sạch vào nó rồi.

Kiếp trước tôi đúng là một thằng ngu mà!