Tôi kéo vali đi ngang qua phòng khách. Tất cả bọn họ đều đã ngồi vào bàn chuẩn bị dùng bữa, chỉ có Lục Nghiên là vẫn đang ngồi trên ghế sofa.
Bố mẹ Lục Nghiên định nói gì đó, nhưng lại bị bố mẹ tôi ngắt lời.
Lúc này, Lục Nghiên đứng dậy, nhìn tôi cất giọng nhạt nhẽo: "Không ăn cùng sao?"
Tôi ngẩn người ra một lúc, rõ ràng đã quen với việc bị phớt lờ, vậy mà ngay lúc này tôi lại thấy xót xa đến lạ. Ngay cả người mang tiếng là bạn trai như Ứng Từ đang ngồi bên bàn ăn kia cũng chọn cách ngó lơ tôi. Thế mà Lục Nghiên, người từ nhỏ đã luôn chán ghét tôi, lại hỏi tôi sao không ăn cùng.
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, tôi lấy chiếc hộp nhung ra đặt ngay trước mặt Lục Nghiên: "Anh Lục, cái này tặng anh."
Lục Nghiên ngước mắt lên nhìn tôi.
Tôi mỉm cười: "Chuyện nhờ vả anh Lục, chắc phải phiền anh bận tâm nhiều rồi."
Lục Nghiên mở nắp chiếc hộp nhung đen ra. Dưới ánh đèn phòng khách, những viên kim cương thiên thạch bên trong tỏa ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ khiến sắc mặt của Ứng Từ và Thẩm Dục đều lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
10
Sau khi tôi rời đi, Thẩm Dục mới nói với Ứng Từ: "Anh không đi dỗ em ấy hả?"
Ứng Từ ra vẻ chẳng màng bận tâm đáp: "Tại anh chiều hư em ấy quá, nên em ấy mới sinh cớ kiếm chuyện vô lý như vậy đấy."
Hắn cứ đinh ninh chắc nịch rằng chẳng qua được hai ngày, Thẩm Quân sẽ lại lóc cóc chạy về cầu xin làm hòa.
Lục Nghiên đi tới ngồi xuống cạnh bố mẹ anh.
Ứng Từ liếc mắt nhìn chiếc hộp nhung mà Lục Nghiên đặt trên bàn giả vờ buông một câu bâng quơ: "Loại quà cáp chẳng chút thành ý như thế mà anh cũng nhận sao?"
Lục Nghiên ngước mắt lên nhìn hắn.
Ứng Từ cười khẩy một tiếng: "Đó là món quà sinh nhật cậu ta vốn định tặng cho tôi đấy."
Ở kiếp trước, tôi chưa bao giờ giấu giếm Ứng Từ bất cứ chuyện gì, vì vậy đã sớm nói trước cho hắn biết tôi sẽ tặng chiếc vòng tay kim cương thiên thạch làm quà cho hắn.
"Muốn lấy lại hả?"
Thần sắc Lục Nghiên vẫn bình tĩnh như cũ.
Ứng Từ ngẩn người mất một lúc, thẹn quá hóa giận: "Đùa gì thế, loại vòng này tôi muốn bao nhiêu chiếc mà chẳng đặt làm được."
"Ồ."
Thái độ của Lục Nghiên cực kỳ lạnh nhạt, anh mở hộp nhung ra, lấy chiếc vòng tay bên trong tự tay đeo lên cổ tay mình rồi thong thả nhả ra từng chữ: "Thế cậu tức giận làm gì, vì không thể đặt được một chiếc giống hệt như này sao?"
Sắc mặt của Ứng Từ trong nháy mắt càng trở nên khó coi hơn.
11
Hai ngày sau, Lục Nghiên thông báo cho tôi chuẩn bị để nhập ngũ. Tôi không ngờ hành động của anh lại nhanh ch.óng đến vậy.
Việc được đề cử nhập ngũ sẽ được công khai danh sách cho mọi người.
Tôi không rõ địa vị hiện tại của Lục Nghiên trong quân đội cao đến nhường nào nhưng chỉ một năm nữa thôi, tất cả mọi người đều sẽ khao khát được tạo mối quan hệ với anh.
Còn tôi của hiện tại lại đang mang trên mình cái danh hiệu người được Lục Nghiên tiến cử. Tương lai cái danh này chắc chắn sẽ giúp ích cho tôi rất nhiều.
Quá trình huấn luyện ma quỷ với cường độ cực cao dành cho tân binh khiến tôi có chút không chống đỡ nổi. Nhưng nếu tôi muốn ngẩng cao đầu mà sống thì con đường dành cho tôi vốn đã không nhiều. Vì vậy dù có cực khổ mệt mỏi đến đâu, tôi cũng phải kiên trì c.ắ.n răng chịu đựng.
Trong suốt quá trình huấn luyện, tôi không hề chạm mặt Lục Nghiên. Nhưng anh vẫn là tâm điểm bàn tán nóng hổi của rất nhiều người.
Một Beta tàn tật chẳng thể phân hóa nhưng lại sở hữu thực lực đáng gờm chắc chắn sẽ chuốc lấy sự ghen tị của vô số người. Đám Alpha kia chẳng có cách nào đối phó với Lục Nghiên nên nghiễm nhiên chĩa thẳng mũi nhọn vào thằng tân binh được đích thân Lục Nghiên tiến cử nhập ngũ là tôi.
Tôi bị mấy tên Alpha chặn trong nhà vệ sinh đ.á.n.h đập dã man, chúng c.h.ử.i tôi chỉ là một thứ rác rưởi vào được đây nhờ đi cửa sau.
Tôi nhịn.
Thế nhưng khi bọn chúng mỉa mai rác rưởi và kẻ tàn tật quả là một cặp trời sinh.
Thì cái này tôi không thể nhịn nổi nữa!
Tôi mặc kệ chúng c.h.ử.i tôi là rác rưởi, là kẻ dựa hơi. Nhưng tôi không thể tha thứ cho việc chúng dám công khai mắng Lục Nghiên là kẻ tàn tật ngay trước mặt tôi.
Hơn ai hết tôi là người hiểu rõ nhất trong tương lai Lục Nghiên sẽ trở thành một nhân vật lợi hại và vẻ vang đến mức nào, huống hồ gì anh còn có ơn giúp đỡ tôi. Nên chắc chắn tôi phải bảo vệ anh.
Tôi lao thẳng vào đ.á.n.h nhau thừa sống thiếu c.h.ế.t với mấy gã Alpha đó. Nhưng một Beta thì làm sao đọ sức lại được Alpha cơ chứ. Nên tôi còn chưa đ.ấ.m bọn chúng được mấy phát thì đã lại bị bọn chúng đè rạp xuống sàn mà giáng những đòn tàn nhẫn.
Những nắm đ.ấ.m hệt như bao cát rơi xuống người tôi không chút nương tình. Vùng bụng và lưng bị đá đau điếng người, vị m.á.u tanh tưởi ứa ra trong miệng khiến tôi buồn nôn hết sức.
Ngay lúc ấy, cánh cửa nhà vệ sinh đang khóa c.h.ặ.t bỗng bị ai đó dùng sức đạp tung ra. Mấy tên Alpha đang vây quanh tôi lập tức bị người thô bạo túm lấy rồi ném ra xa khỏi người tôi.