Bên tai vang lên những tiếng "bịch bịch" nặng nề của nắm đ.ấ.m nện vào da thịt. Qua tầm nhìn mơ hồ, tôi thấp thoáng trông thấy một bóng dáng cao lớn vững chãi. Anh đã đ.ấ.m gục toàn bộ mấy gã Alpha to xác chẳng kém gì mình xuống đất.
"Đúng là đồ ngốc."
Trước khoảnh khắc lịm đi, chất giọng trầm ấm ấy vang vọng rồi in hằn thật sâu vào trong tâm trí tôi.
12
Lúc tỉnh lại, tôi thấy bản thân đang nằm gọn trong khoang y tế, mọi thương tích trên cơ thể đều đã được trị liệu lành hẳn.
Chi phí để có thể sử dụng khoang y tế là vô cùng đắt đỏ. Nên trừ khi là bị trọng thương nghiêm trọng, chứ người bình thường sẽ chẳng ai chọn cách sử dụng nó cả.
Lục Nghiên đang đứng ngay bên ngoài. Thấy tôi tỉnh rồi, anh lập tức ấn nút mở cửa khoang ra giúp.
Hóa ra chính Lục Nghiên đã cứu tôi.
Tôi chậm rãi chống người ngồi dậy, khàn giọng thốt lên: "Anh, số tiền này hiện tại em không trả nổi đâu."
Lục Nghiên đưa cho tôi một túi dịch dinh dưỡng: "Tại sao lại đối cứng đối cứng với bọn chúng? Lúc mình chưa đủ thực lực, thì nên học cách tỏ ra yếu thế."
Tôi vừa hút dịch dinh dưỡng vừa bất đắc dĩ đáp lời: "Cho dù em có nhận thua, thì chắc gì chúng đã chịu buông tha cho em?"
"Ít ra cũng giúp cậu ăn đòn ít đi một chút."
Lục Nghiên nói vô cùng nghiêm túc.
Tôi không nhịn được bèn bật cười: "Anh Lục đã từng bị đ.á.n.h hội đồng bao giờ chưa?"
Lục Nghiên đáp mà mặt không biến sắc: "Thường xuyên."
Tôi ngạc nhiên hỏi: "Kể cả bây giờ sao?"
Lục Nghiên thản nhiên nói: "Chuyện thường tình trong quân đội thôi mà."
Tôi thở dài cảm thán: "Đúng là làm người xuất sắc quá cũng không tốt, có quá nhiều kẻ ghen ăn tức ở."
Khóe môi Lục Nghiên khẽ cong lên một chút, nụ cười rất nhẹ, thoảng qua rồi biến mất chỉ trong chớp mắt. Thế mà nhịp tim của tôi lại trật đi một nhịp trước nụ cười ngắn ngủi ấy.
Lục Nghiên đúng là rất đẹp trai, đẹp đến mức dù anh không hề phân hóa, dù bị người ta gọi là phế vật ở sau lưng. Nhưng mức độ nổi tiếng của anh trong mắt đám Omega vẫn cao ngất ngưởng. Nhan sắc của anh rất dễ dàng khiến người ta mê muội.
Cho nên tôi không cho rằng việc tim mình đập nhanh là biểu hiện của việc rung động trước anh.
13
Cũng không biết có phải do ảo giác của tôi hay không mà tần suất tôi vô tình đụng mặt Lục Nghiên sau đợt đó nhiều hẳn lên.
"Anh Lục."
Lần nào tôi cũng chủ động lên tiếng chào hỏi.
Tính cách Lục Nghiên vốn lãnh đạm nên phần lớn thời gian chỉ gật đầu hờ hững một cái để đáp lại. Lâu lâu hứng lên mới tán gẫu đôi ba câu cùng tôi.
Người bạn cùng phòng hay trêu chọc tôi: "Cậu ân cần tận tụy với đội trưởng Lục như thế, có phải vì muốn lọt vào chiến đội của anh ấy không?"
Kết thúc khóa huấn luyện tân binh, chúng tôi sẽ có quyền lựa chọn chiến đội mà bản thân muốn gia nhập. So với những đội trưởng Alpha khác thì chiến đội do Lục Nghiên dẫn dắt luôn sở hữu lượng binh sĩ đăng ký muốn vào đông đảo nhất.
Với thành tích lọt top ba, tôi đã giành được đặc quyền ưu tiên chọn lựa chiến đội. Và tất nhiên rồi, lựa chọn hàng đầu của tôi chính là đội của Lục Nghiên.
Tôi tràn đầy tự tin, cứ ngỡ chắc chắn anh sẽ thông qua đơn đăng ký của mình. Nào ngờ tôi lại bị Lục Nghiên từ chối thẳng thừng.
"Anh Lục, tại sao lại không cho em gia nhập vào chiến đội của anh? Có phải anh thấy năng lực của em chưa đủ tốt không?"
Với thành tích hiện tại, tôi hoàn toàn thừa tiêu chuẩn để bước chân vào đội của anh.
"Tôi đã nộp đơn đăng ký cho cậu vào một chiến đội khác phù hợp với cậu hơn rồi."
Lục Nghiên không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi.
Mặc dù chẳng hiểu lý do là gì, nhưng tôi cũng đâu có tư cách để truy hỏi ngọn ngành. Cuối cùng, tôi đành cam chịu gia nhập vào cái chiến đội mà Lục Nghiên đã chọn sẵn cho mình.
Cái sự lấy lòng nịnh nọt Lục Nghiên của tôi lọt vào mắt người khác lại biến thành hành vi xu nịnh trơ trẽn. Có không ít kẻ ở sau lưng xỉa xói, mỉa mai tôi. Nên có lẽ Lục Nghiên cũng chẳng muốn tôi bám dính lấy anh nữa.
Anh đối xử với tôi như vậy đã là vẹn tình vẹn nghĩa lắm rồi. Thế nên tôi chủ động giữ khoảng cách với anh.
Sau khi đợt huấn luyện tân binh kết thúc, thiết bị liên lạc của chúng tôi được dỡ bỏ lệnh cấm.
Không lâu sau đó, Ứng Từ đã gọi điện tới cho tôi: "Em thực sự định sẽ ở lì trong quân đội luôn sao?"
Thấy tôi im lặng, hắn còn dùng cái giọng điệu 'muốn tốt cho tôi' mà khuyên răn: "Tiểu Quân à, đừng chỉ vì giận dỗi anh mà làm ra những chuyện khiến bản thân phải hối hận."
Tôi bật cười mỉa mai một tiếng rồi cúp máy thẳng tay. Sau đó kéo luôn số của hắn vào danh sách đen trên thiết bị cá nhân.