14

Tôi bắt đầu tham gia các khóa học mô phỏng điều khiển cơ giáp. Sau khi chính thức tiếp xúc với cơ giáp, tôi mới thấu hiểu việc điều khiển tốt thứ đồ chơi này quả thực gian nan đến nhường nào.

Tinh thần lực của Alpha vốn vượt trội hơn Beta rất nhiều, cho nên trong khoản thao tác điều khiển cơ giáp, họ sở hữu những lợi thế bẩm sinh. Cơ giáp cấp bậc càng cao thì độ khó lúc điều khiển lại càng khắt khe.

Vậy mà trong trận chiến làm nên tên tuổi của Lục Nghiên. Không đơn thuần là vì anh đã lấy sức của một mình mình để xoay chuyển cục diện và giành chiến thắng trong trận chiến đó, mà còn bởi cỗ cơ giáp anh điều khiển khi ấy chỉ là hàng cấp C bèo bọt. Hơn thế nữa, chiếc cơ giáp đó vốn đã bị tổn hại nặng nề ngay giữa khói lửa chiến tranh. Nên sau khi đ.á.n.h thắng thì cũng hỏng hóc thành đống phế liệu luôn.

Đó từng được mặc định là một ván cược cầm chắc thất bại.

Thế nên sau khi trận chiến kết thúc, Lục Nghiên đã trở thành một biểu tượng thần thoại được người đời tung hô truyền tụng. Ngay cả đống sắt vụn phế liệu của anh cũng được thu thập lại đưa vào bảo tàng để trưng bày.

Chiến trường nào phải trò đùa trẻ con. Nên lũ lính mới như chúng tôi trước khi có tư cách bước chân ra tiền tuyến đều phải vượt qua vô số các cuộc sát hạch lớn nhỏ khác nhau.

Trong đó cuộc sát hạch quan trọng nhất chính là đấu mô phỏng cơ giáp. Nhưng trớ trêu thay, đây lại đúng là điểm yếu chí mạng của tôi.

Rõ ràng tôi cảm thấy thao tác của bản thân chẳng có vấn đề gì. Nhưng sau vài lần kiểm tra, điểm số của tôi vẫn lẹt đẹt ở mức vừa đủ qua môn.

Đội trưởng của tôi vẫn luôn chiếu cố tôi rất nhiều. Tuy nhiên thành tích môn mô phỏng cơ giáp của tôi có lẽ vẫn khiến anh ấy có chút thất vọng.

Anh ấy nói với tôi bằng giọng điệu thấm thía nhưng đầy chân thành: "Tiểu Quân à, nếu thành tích khảo sát cuối cùng mà điểm số của cậu vẫn lẹt đẹt thế này, thì có khả năng sẽ bị tống xuống đội hậu cần đấy."

Mục đích tôi nhập ngũ là muốn xông pha ra chiến trường, dùng chiến tích huy hoàng để xoay chuyển vận mệnh. Nên không đời nào tôi chịu làm một tên lính hậu cần cả. Suốt khoảng thời gian đó, tôi như ngồi trên đống lửa. Càng khao khát làm tốt thì kết quả khảo sát lại càng tệ hại.

Giữa lúc ý chí tôi đang suy sụp tột cùng thì đội trưởng bỗng gửi một đoạn video vào thiết bị cá nhân của tôi. Tôi mở ra xem thì phát hiện toàn bộ nội dung đều là bản ghi hình những trận đấu mô phỏng của mình. Mọi sơ hở và sai lầm trong từng trận đấu đều được cắt ghép ghi lại rõ ràng. Đã vậy còn chu đáo đính kèm cả văn bản phân tích tỉ mỉ chỉ dẫn tôi cách khắc phục. Nhờ đoạn video đó mà tôi được mở mang tầm mắt rất nhiều.

Thành tích trận mô phỏng kế tiếp quả nhiên tăng lên đáng kể. Nên tôi đã hớn hở chạy đi tìm đội trưởng để nói lời cảm ơn.

Đội trưởng lại bảo: "Người cậu cần cảm ơn phải là đội trưởng Lục mới đúng."

Tôi sững sờ, không ngờ chủ nhân thực sự của đoạn video tâm huyết này lại là Lục Nghiên. Trong khoảnh khắc đó, cõi lòng tôi cuộn lên những cảm xúc đan xen khó tả, chẳng rõ bắt nguồn từ nguyên nhân nào nữa.

15

Tôi xách một giỏ hoa quả đi tìm Lục Nghiên, chẳng hiểu sao suốt dọc đường đi lại bồn chồn lo lắng kinh khủng.

Vừa chạm mặt anh, não bộ tôi đã lập tức đình công, cứ há hốc miệng mãi mà mới nặn ra được độc một chữ "Em".

Lục Nghiên khẽ rủ mí mắt xuống, ánh mắt lướt ngang qua giỏ trái cây trên tay tôi: "Đến cảm ơn sao?"

Tôi gật đầu cái rụp.

Anh hỏi tôi: "Thành tích lần này thế nào rồi?"

Tôi hăng hái đáp: "Lần này điểm đ.á.n.h giá lên được B cộng rồi ạ."

Khóe môi Lục Nghiên khẽ cong lên một chút: "Cái video tôi phải thức trắng hai đêm liên tiếp mới làm xong, mà cậu chỉ lấy một giỏ trái cây ra để cảm ơn, liệu có hơi hẹp hòi quá không đấy?"

"Anh Lục còn muốn gì nữa không? Anh cứ nói đi, chỉ cần là thứ mua được bằng tiền thì em đều chiều tất."

Vẻ mặt tôi rạng rỡ ân cần hăng hái, cũng là thật tâm muốn lấy lòng anh.

"Thế mời tôi một bữa cơm đi."

"Hả? À à, vâng..."

Tôi cứ mường tượng ra đủ thứ sơn hào hải vị đắt đỏ mà anh muốn ăn, nhưng cuối cùng anh lại chốt một câu ăn nhà ăn quân đội là được rồi.

Trên đường đi tới nhà ăn, thiết bị cá nhân của tôi bỗng hiện lên một cuộc gọi từ số máy lạ.

Tôi đầy nghi hoặc ấn nghe.

"Anh có người mới rồi."

Câu nói đầu tiên phát ra từ miệng đối phương đã làm tôi cạn lời.

"Ồ, chúc mừng."

"Nếu bây giờ em quay lại tìm anh, anh vẫn có thể cân nhắc cho em thêm một cơ hội."

Cái thái độ tự phụ như ban ơn của Ứng Từ làm tôi chỉ hận không thể lập tức cúp máy ngay và luôn. Tôi cũng chẳng hiểu được cái sự tự tin mù quáng này của hắn từ đâu chui ra nữa. Cho rằng chỉ cần bản thân hé miệng ban phát cho tôi cái gọi là 'cơ hội' thì tôi chắc chắn sẽ phải phủ phục lăn lê bò lết về mà cầu xin hắn ban ân?

Chương 8 - Sau Khi Beta Vạn Người Ghét Trọng Sinh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia