Lục Diên ném xấp kịch bản vào mặt tôi. Những trang giấy trắng tinh khôi văng tung tóe trong không trung, vẽ nên một đường cung nghiệt ngã trước khi nằm gọn trong vũng nước bẩn đọng lại dưới chân bàn trang điểm dã chiến tại hiện trường quay ngoại cảnh sau trận mưa ban sáng.
"Thẩm Chu, cậu làm tôi thấy buồn nôn."
Giọng anh ta trầm thấp, lạnh lẽo, vang vọng trong lều hóa trang vắng lặng. Lục Diên đứng đó, mặc bộ long bào của vị hoàng đế cô độc – vai diễn đã giúp anh ta một bước lên mây, trở thành Ảnh đế trẻ tuổi nhất lịch sử. Ánh đèn neon rọi xuống sống mũi cao thẳng và đôi mắt sắc lẹm, biến anh ta thành một vị thần không thể chạm tới. Mà tôi, trong mắt anh ta, chỉ là một hạt bụi bẩn thỉu bám trên vạt áo hoàng kim ấy.
Tôi không giận, cũng chẳng khóc lóc giải thích. Tôi chỉ lặng lẽ quỳ một chân xuống, bình thản nhặt từng trang giấy ướt sũng, lấm lem bùn đất lên.
"Thầy Lục, anh chưa đọc kịch bản sao?" Tôi dùng ống tay áo sơ mi rẻ tiền lau đi vết bẩn trên trang bìa. "Vai này của tôi là một tên thái giám phản bội, kẻ hèn mọn nhất trong cung đình. Anh mắng tôi như vậy, coi như là đang giúp tôi nhập vai sớm rồi. Tôi còn phải cảm ơn anh nữa."
"Cậu—!" Lục Diên nghiến răng, sát khí quanh người càng đậm. "Dùng quy tắc ngầm để cướp vai của người khác, ép đạo diễn phải đổi người ngay phút ch.ót, rồi giờ lại đứng đây diễn vai nạn nhân? Thẩm Chu, đừng tưởng có Tống Hạo chống lưng thì cậu muốn làm gì cũng được. Ở cái giới này, tư bản có thể đưa cậu lên, nhưng chỉ có thực lực mới giữ được cậu lại. Loại người như cậu, sớm muộn gì cũng bị đào thải thôi."
Tôi nhìn vào hình phản chiếu của mình trong chiếc gương trang điểm ố vàng. Gương mặt này thanh tú, ngũ quan hài hòa nhưng có phần nhợt nhạt vì thiếu ngủ, trông đúng là kiểu "tiểu bạch hoa" mong manh, dễ vỡ, loại hình mà những gã nhà giàu như Tống Hạo thích nhất.
Đoàn làm phim bắt đầu xì xào bàn tán phía sau lưng.
"Nhìn kìa, lại bị Ảnh đế Lục mắng cho vuốt mặt không kịp kìa."
"Đáng đời lắm, nghe nói vì cậu ta mà Lâm Vũ bị mất vai nam thứ, Lâm Vũ hiền lành thế mà cũng bị kẻ có tiền này chèn ép."
"Thì người ta có 'chống lưng' mà, chúng ta thấp cổ bé họng, nói làm gì."
Những lời mỉa mai ấy như những mũi kim đ.â.m vào không khí, nhưng chẳng thể xuyên qua được lớp vỏ bọc mà tôi đã dày công xây dựng. Họ đâu biết rằng, Lâm Vũ "hiền lành" kia thực chất là người của đối thủ cạnh tranh, được cài vào để đầu độc nguồn nước của đoàn phim, hòng phá hoại danh tiếng của Lục Diên. Nếu tôi không dùng tư cách "người của Tống Hạo" để ép đạo diễn đổi vai, thì lúc này Lục Diên có lẽ đang nằm trong bệnh viện thay vì đứng đây mắng c.h.ử.i tôi.
Lục Diên hừ lạnh một tiếng, xoay người bước đi, vạt áo bào quét qua mu bàn tay tôi, để lại một cảm giác bỏng rát. Anh ta không hề biết rằng, chiếc xe bảo mẫu hạng sang anh ta đang đi, hay bản hợp đồng đại diện cho thương hiệu đồng hồ xa xỉ anh ta vừa ký, đều là do một tay tôi duyệt qua dưới cái tên nhà đầu tư "S".
Năm đó, khi Lục Diên bị công ty cũ đóng băng hoạt động vì không chịu tiếp khách, chính tôi là người đã chi ra 50 triệu tệ để chuộc thân cho anh ta. Tôi đứng trong bóng tối, nhìn anh ta tỏa sáng, còn mình thì đeo lên chiếc mặt nạ của một kẻ hèn mọn, trà trộn vào tập đoàn Thịnh Thế của Tống gia.
Cửa phòng hóa trang bật mở, Tống Hạo bước vào với vẻ mặt đắc ý. Hắn tiến đến, dùng đôi giày da bóng loáng dẫm lên mu bàn tay đang cầm kịch bản của tôi.
"Thế nào? Bị Ảnh đế mắng sướng không?" Tống Hạo cúi xuống, mùi nước hoa nồng nặc khiến tôi buồn nôn. "Mày chỉ là con ch.ó tao nuôi để chọc tức Lục Diên thôi. Liệu hồn mà diễn cho tốt, nếu không, em trai mày ở bệnh viện... tao không bảo đảm đâu."
Tôi cúi đầu, che đi tia lạnh lẽo trong mắt, giọng run rẩy đúng chuẩn một kẻ nhát gan: "Tống thiếu... tôi biết rồi. Tôi sẽ nghe lời."
Hắn cười ha hả, thỏa mãn rời đi sau khi để lại một vết bẩn đen ngòm trên tay tôi.
Khi căn phòng chỉ còn mình tôi, tôi đứng dậy, chậm rãi bước đến bồn rửa tay. Tôi kỳ cọ vết bẩn Tống Hạo để lại cho đến khi da thịt đỏ ửng lên. Điện thoại trong túi rung nhẹ. Tin nhắn từ thư ký riêng:
[Sếp, 15% cổ phần của Tống thị đã thu mua xong qua các tài khoản ẩn danh. Hiện tại sếp đã nắm giữ tổng cộng 35%, chính thức vượt qua bố của Tống Hạo để trở thành cổ đông lớn nhất. Khi nào thì chúng ta bắt đầu thanh trừng?]
Tôi nhìn mình trong gương, không còn vẻ nhu nhược, không còn sự cam chịu. Ánh mắt tôi sắc lẹm như một lưỡi d.a.o vừa được mài mỏng.
Gõ nhẹ lên màn hình, tôi chỉ nhắn lại đúng một câu:
[Chưa vội. Lục Diên sắp quay cảnh đại lễ đăng cơ rồi đúng không? Hãy để anh ta đăng cơ thật huy hoàng, rồi tôi sẽ tặng anh ta một món quà bất ngờ vào ngày Thịnh Thế đổi chủ.]
Lục Diên, anh nói đúng, giới này thực lực mới là tiếng nói cuối cùng.
Và thực lực của tôi, chính là biến cả cái giới này thành sân chơi của mình.