Hiện trường quay hôm nay là một ngôi chùa cổ nằm sâu trong núi, được đoàn phim trưng dụng làm tẩm cung của phế hậu. Trận mưa rào từ sáng sớm khiến mái ngói âm dương cũ kỹ không chịu nổi áp lực, nước mưa theo khe hở nhỏ giọt xuống, đọng thành một vũng nước đục ngầu ngay cạnh chiếc bàn trang điểm gỗ mục mà tôi đang ngồi.

Tiếng mưa gõ trên mái ngói tạo nên những âm thanh hỗn loạn, y hệt như tâm trạng của Lục Diên lúc này. 

Sau khi mắng tôi xong, anh ta không rời đi ngay mà đứng lại ở cửa, ánh mắt dừng trên mu bàn tay đỏ ửng vì bị Tống Hạo dẫm lên của tôi. Tôi thấy yết hầu anh ta khẽ động đậy, nhưng cuối cùng, sự khinh miệt vẫn chiến thắng. Anh ta quay lưng, bước thẳng vào màn mưa dưới chiếc ô đen mà trợ lý vừa che tới.

"Thẩm Chu, chuẩn bị đi, mười phút nữa đến cảnh của cậu." Tiếng đạo diễn vang lên qua loa, khô khốc và đầy thúc giục.

Cảnh quay hôm nay là cảnh tên thái giám do tôi thủ vai phải quỳ dưới mưa, chịu ba bạt tai của Lục Diên để nhận tội thay cho Tống thiếu gia trong phim là một vương gia hư hỏng.

Trong giới giải trí, ai cũng biết đạo diễn bộ phim này là người của Tống gia. Hắn cố tình sắp xếp cảnh này để "dằn mặt" tôi, cũng là để Lục Diên được danh chính ngôn thuận ra tay với kẻ mà anh ta ghét nhất.

"Action!"

Nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào đỉnh đầu, thấm qua lớp áo mỏng, dính c.h.ặ.t vào da thịt. Tôi quỳ trên nền đá sắc lạnh, cúi đầu, vai run lên bần bật. Đây không phải diễn, mà là cơ thể tôi đang phản ứng lại cái lạnh thấu xương của núi rừng lúc sang xuân.

Lục Diên bước đến, đôi hài thêu chỉ vàng dừng lại ngay trước mắt tôi. 

"Nói, tại sao ngươi dám làm thế?" Giọng anh ta trong trẻo nhưng đầy uy quyền.

Tôi ngước mắt lên, nước mưa chảy vào mắt cay xè. Theo kịch bản, tôi phải van xin. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt ấy, tôi chợt nhớ về bảy năm trước. Khi đó, Lục Diên chỉ là một thiếu niên nghèo đứng dưới tầng hầm của công ty cũ, chia cho tôi nửa cái bánh mì khô khốc khi tôi vừa bị bố mình đ.á.n.h đuổi khỏi nhà.

Lúc đó, anh ta nói: "Thẩm Chu, chúng ta phải cùng nhau trở nên mạnh mẽ, để không ai có thể dẫm đạp lên chúng ta nữa."

Giờ đây, anh ta mạnh mẽ rồi, và người đầu tiên anh ta muốn dẫm đạp chính là tôi.

Chát!

Một cái tát nảy lửa giáng xuống. Lục Diên không hề nương tay. Gò má tôi nóng bừng, tai ù đi. 

"Diễn lại! Thầy Lục, cái tát này chưa đủ lực!" Đạo diễn hét lên qua loa.

Lục Diên khựng lại. Anh ta nhìn bàn tay mình, rồi nhìn vết hằn đỏ ch.ót trên mặt tôi. Tôi thấy ngón tay anh ta run nhẹ. Nhưng Tống Hạo đang ngồi ở ghế giám sát, đang cười cợt với mấy cô minh tinh trẻ, ánh mắt hắn như muốn nói: Cứ đ.á.n.h đi, đ.á.n.h cho con ch.ó đó chừa thói kiêu ngạo.

Lần thứ hai, lần thứ ba...

Đến lần thứ năm, ngay khi bàn tay Lục Diên chuẩn bị giáng xuống, tôi khẽ mấp máy môi, thanh âm cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Lục Diên, anh nợ tôi một cái bánh mì."

Cánh tay Lục Diên khựng lại giữa không trung như bị điện giật. Ánh mắt anh ta từ lạnh lẽo chuyển sang bàng hoàng, rồi sững sờ. Bí mật về cái bánh mì năm đó, ngoài tôi và anh ta, không một ai biết. Thậm chí Lục Diên đã luôn tin rằng người tặng anh ta cơ hội năm đó là Lâm Vũ - người bạn thân thanh mai trúc mã.

"Cậu... cậu nói gì?" Lục Diên lắp bắp, quên mất mình đang trong cảnh quay.

"Cắt! Lục Diên, cậu làm cái gì vậy?" Đạo diễn đập bàn đứng dậy.

Tôi không trả lời, chỉ ho một tiếng, một ngụm m.á.u tươi trào ra khỏi khóe miệng, hòa cùng nước mưa thấm xuống đất. Cơ thể tôi quá yếu, cộng với việc thiếu ngủ dài ngày để xử lý đống cổ phần của Tống thị, tôi đã đạt đến giới hạn.

Trước khi bóng tối ập đến, tôi cảm nhận được một vòng tay ấm áp - thứ mà tôi hằng khao khát suốt bảy năm qua - ôm c.h.ặ.t lấy mình. Lục Diên gầm lên, giọng nói đầy sự hốt hoảng mà trước đây anh ta chưa từng có:

"Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu!"

Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng Tống Hạo cười cợt: "Cần gì cấp cứu, loại mạng rẻ rách đó c.h.ế.t càng tốt, đỡ tốn tiền nuôi."

Tôi mỉm cười trong lòng. Tống Hạo, cứ cười đi. 

Chiếc điện thoại tôi giấu trong lớp áo lót, nãy giờ vẫn đang ghi âm toàn bộ những lời nh.ụ.c m.ạ của hắn và cả những chỉ đạo cố tình gây thương tích của đạo diễn. Chỉ cần tôi tỉnh lại, những thứ này sẽ trở thành "cọng rơm cuối cùng" đè c.h.ế.t cái ghế thái t.ử gia của hắn.

Hơn nữa... Lục Diên đã bắt đầu nghi ngờ rồi.