Năm mười tuổi, vì cứu Lục Tư Ngôn, tôi đã trở thành một kẻ ngốc.
Để bù đắp cho tôi, nhà họ Lục đã định hôn ước giữa tôi và Lục Tư Ngôn.
Lục Tư Ngôn từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời.
Đến năm hai mươi tuổi, chỉ vì có người buột miệng nói một câu: "Cái tên ngốc đó lại đến tìm Lục thiếu gia nữa kìa, phiền chết đi được."
Lục Tư Ngôn liền cảm thấy tôi làm cậu ấy mất mặt, cậu ấy tiện tay chỉ vào một người rồi nói: "Từ nay cậu đi theo người đó. Không có sự cho phép của tôi thì không được đến tìm tôi nữa."
Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn nghe lời cậu ấy.
Sau này, cuối cùng Lục Tư Ngôn cũng nhớ ra để đón tôi về nhà.
Tôi lấy từ sợi dây đeo trên cổ chiếc nhẫn mà người tôi yêu đã chuẩn bị cho mình, rồi nói với cậu ấy: "Tôi kết hôn rồi, không thể đi với cậu nữa."