Ta vì quá tham ăn mà trở thành trò cười cho cả kinh thành.

Tiểu thư nhà người ta ăn cơm đếm từng hạt, ta ăn cơm đơm từng chậu.

Vị hôn phu đính hôn ba năm đến nhà ta ăn một bữa cơm, ngày hôm sau liền hủy hôn. Lý do là ta một hơi ăn hết một con dê nướng nguyên con, hù hắn ta gặp ác mộng nửa đêm, sợ sau khi thành thân ta sẽ ăn sập nhà hắn ta.

Sau khi chuyện này truyền ra ngoài, ta hoàn toàn trở thành tồn tại khiến các thế gia công t.ử nhìn mà chùn bước.

Mẹ mỗi ngày nhìn ta xới cơm, sầu đến mức liên tục gạt nước mắt.

"Hạ Hạ, con bớt ăn hai miếng đi, ăn nữa là thật sự không gả đi được đâu."

Ta nuốt xuống miếng thịt kho tàu cuối cùng, ợ một cái.

Không gả đi được thì thôi, cùng lắm sau này ta ra đường biểu diễn dùng n.g.ự.c đập đá để tự nuôi sống bản thân.

Nhưng ta hoàn toàn không ngờ tới, Hoàng đế chỉ đích danh muốn ta vào Đông cung.

01

Ý của Hoàng đế là muốn ta làm người cùng dùng bữa cho Thái t.ử. Nếu làm tốt, thì cũng có cơ hội được ban cho Thái t.ử.

Thái giám truyền chỉ đọc xong thánh chỉ, còn cười chúc mừng với cha ta.

Hoàng đế nói là có cơ hội, nhưng một khi đã vào Đông cung thì việc trở thành cơ thiếp của Thái t.ử là điều chắc chắn như đinh đóng cột.

Nhưng tay của cha ta cứ run rẩy liên hồi, suýt chút nữa không đỡ nổi thánh chỉ.

Dù ông ấy đang rảnh rỗi ở nhà, Hầu phủ cũng không còn vinh quang như xưa, nhưng cha ta hoàn toàn không có ý định đưa ta vào cung để khôi phục gia tộc.

Dù sao đương kim Thái t.ử Lục Kỳ mắc chứng chán ăn nghiêm trọng, đã nửa tháng không ăn nổi một bữa đàng hoàng, sắp chế-t đói tới nơi rồi. Lúc này cho ta vào Đông cung, kết cục e rằng chỉ có một đường chế-t.

Ta cũng vô cùng thắc mắc. Hoàng đế làm sao lại để ý muốn cho ta vào Đông cung?

Chẳng phải ta là kẻ ăn thùng uống vại người người né tránh trên thị trường xem mắt ở kinh thành sao?

02

Chuyện này phải nói từ nửa tháng trước. Thẩm Tu Tề, đích t.ử nhà Lễ bộ Thị lang.

Dáng vẻ văn văn nhược nhược, gió thổi một cái là có thể ngã chổng gọng.

Bọn ta đính hôn ba năm, đó là lần đầu tiên hắn ta ở lại nhà ta dùng bữa. Mẹ ta dặn đi dặn lại bảo ta phải giả làm thục nữ, khi ăn cơm phải đếm từng hạt gạo mà nhai.

Nhưng bà ấy lại quên dặn bếp phòng. Thế là nguyên một con dê Tây Bắc nướng ngoài giòn trong mềm, xèo xèo chảy mỡ được bưng lên.

Mặt mẹ ta xanh lè. Ta thật sự không nhịn nổi. Thẩm Tu Tề vừa nâng ly rượu lên, ta đã xé ngay một chiếc đùi dê. Đợi hắn ta ngâm xong bài thơ ca ngợi mẹ ta một cách trầm bổng nhịp nhàng, sườn dê đã chui tọt vào bụng ta, canh nội tạng dê cũng bị ta uống sạch bách không còn một giọt.

Cuối cùng, trước mặt hắn ta, ta dùng tay không tách cái đầu dê ra, hút sạch óc dê bên trong.

Sắc mặt Thẩm Tu Tề lúc đó xám ngắt như tro tàn. Hắn ta không nói một lời, run rẩy tay đặt ly rượu xuống, bỏ chạy trối chế-t.

Ngày hôm sau, mẹ hắn ta liền dẫn bà mối đến tận nhà. Lý do hủy hôn vô cùng thẳng thắn. Thẩm Tu Tề gặp ác mộng cả đêm, mơ thấy ta dỡ cả xà nhà nhà hắn ta xuống đem đi hầm ăn. Thẩm gia bọn họ môn đệ thanh hàn, không gánh nổi pho tượng Phật lớn là ta.

Mẹ ta lúc đó tức đến mức suýt ngất đi. Chỉ vào mũi Thẩm phu nhân mà c.h.ử.i bọn họ bội tín bội nghĩa.

Dù sao hồi đó định thân là do Thẩm lão thái gia mặt dày mày dạn van xin tổ phụ ta ấn định. Nay Thẩm Tu Tề thi đỗ Thám hoa, cánh Thẩm gia đã cứng rồi.

Ta ngồi ở hậu đường, bưng đĩa bánh quế hoa trên bàn lên nhét liền một lúc ba cái.

Hủy thì hủy thôi, với cái thân hình khô đét của Thẩm Tu Tề, ta một đ.ấ.m có thể đ.ấ.m ra ba cái lỗ.

Mẹ ta khóc lóc trở về viện, nhìn vụn bánh trong đĩa của ta, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.

"Hạ Hạ, con bớt ăn hai miếng đi, ăn nữa là thật sự không gả đi được đâu."

Ta nuốt xuống miếng bánh cuối cùng, ợ một cái.

Không gả đi được thì thôi. Cùng lắm sau này ta ra đường biểu diễn dùng n.g.ự.c đập đá để tự nuôi sống bản thân.

Ta xoa cái bụng tròn quay tung tăng ra tiền viện, vừa vặn đụng trúng Thẩm Tu Tề và biểu muội bảo bối Ôn Ngữ của hắn ta vẫn chưa đi.

Ôn Ngữ cầm khăn tay chấm chấm khóe mắt, nũng nịu tựa vào bên cạnh Thẩm Tu Tề.

"Biểu ca, Thịnh gia tỷ tỷ ăn giỏi như thế cũng là vì lớn người thôi, huynh hủy hôn rồi, sau này tỷ ấy biết làm sao đây?"

Thẩm Tu Tề hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ chán ghét.

"Nàng ta mà là lớn người sao? Nàng ta là muốn ăn thịt người đấy."

"May mà đã hủy hôn, bằng không kho gạo của Thẩm gia bọn ta chẳng đủ cho nàng ta phá hoại trong ba ngày."

Ta bước qua ngưỡng cửa, tiện tay bốc luôn nắm hạt dưa trên bàn đá.

03

Thẩm Tu Tề thấy ta đi ra, theo bản năng lùi lại một bước lớn, chắn ở phía trước Ôn Ngữ.

Ta c.ắ.n hạt dưa đi tới trước mặt bọn họ, rôm rốp.

"Thẩm đại nhân nói câu này thật kỳ quặc, nhà ngươi đó mà là kho gạo sao? Đợt trước ta đến nhà ngươi làm khách, chuột chui vào đó cũng phải khóc lóc đi ra."

"Chỉ với ngày ba bữa thanh đạm nhạt nhẽo nhà các ngươi, cũng xứng để ta phá hoại sao?"

Chương 1 - Sau Khi Bị Vị Hôn Phu Từ Hôn, Ta Vào Cung Vỗ Béo Thái Tử - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia