Cũng may, thời khắc khó xử của Lý Gia Hào cũng nhanh ch.óng kết thúc. Chỉ là, chuyện còn đáng xấu hổ hơn lại ập tới.

Hai y tá đẩy giường phẫu thuật vào, đưa cho bác sĩ một xấp báo cáo kiểm tra: "Bác sĩ Lương, phòng phẫu thuật đã chuẩn bị xong rồi."

Bác sĩ lật xem báo cáo, lông mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

"Chúng tôi phát hiện trên bề mặt chiếc bàn chải lấy ra có nồng độ chất kích thích rất cao. Kết quả phân tích thành phần chưa đầy đủ, nhưng nhận định sơ bộ là ancaloit nhóm capsaicin, nồng độ ít nhất là hàng triệu."

Ông ấy ngập ngừng, nhìn Lý Gia Hào đang nằm trên giường bệnh.

"Loại chất này gây bỏng hóa chất cực mạnh lên mô niêm mạc. Niêm mạc ống hậu môn và đoạn cuối trực tràng của bệnh nhân hiện đã xuất hiện tình trạng xung huyết, phù nề, loét diện rộng, thậm chí một vài vùng đã bắt đầu hoại t.ử."

Mặt mẹ tôi cắt không còn giọt m.á.u.

Bác sĩ nói tiếp: "Phạm vi hoại t.ử khá lớn, điều trị bảo tồn không còn ý nghĩa. Nếu không xử lý gấp, có thể dẫn đến nhiễm trùng ổ bụng, nhiễm trùng huyết. Chúng tôi kiến nghị phẫu thuật mở thông đại tràng ngay lập tức."

"Mở... Mở cái gì?" Môi mẹ tôi run lẩy bẩy.

"Phẫu thuật mở thông đại tràng." Bác sĩ cố gắng giải thích bằng ngôn ngữ thông thường: "Tức là kéo đại tràng từ thành bụng ra ngoài, sau này việc đại tiện sẽ đổi đường, thông qua một hậu môn nhân tạo trên bụng để đi vào túi chứa chuyên dụng."

Mẹ tôi như bị ai giáng một đòn choáng váng, người chao đảo.

"Ông... Ý ông là… Sau này con trai tôi đi vệ sinh từ bụng..."

Bác sĩ gật đầu.

Mẹ tôi như phát điên, lao về phía tôi: "Lý Tâm Di, có phải mày bỏ độc vào bàn chải không?"

Tôi nghiêng người né sang bên, bà ta vồ hụt, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

"Đồ con đàn bà khốn nạn! Sao mày lại độc ác như thế! Tao sinh mày ra, nuôi mày khôn lớn, mà mày lại hại em trai mình như vậy!"

Bà ta vịn vào giường đứng vững, lại lao đến.

Tôi lại né ra, tựa vào tường, nhìn dáng vẻ điên cuồng của bà ta.

Mẹ tôi định lao vào tiếp, nhưng đã bị bác sĩ giữ lại: "Người nhà bình tĩnh! Đây là bệnh viện!"

Tôi chỉnh lại quần áo, cất giọng bình thản: "Mẹ, mẹ có bằng chứng không?"

Bà ta sững sờ.

Tôi nhìn bà ta, giọng điệu rất điềm tĩnh: "Chiếc bàn chải đó để trong nhà vệ sinh, ai cũng đụng vào được. Mẹ từng đụng, chú Lâm cũng đụng, Lý Gia Hào lại càng hay đụng. Dựa vào đâu mà nói là do con?"

"Mày... Mày..."

Bà ta giận đến run người, không nói nên lời.

Tôi lại tiếp lời: "Mẹ, nếu mẹ không ký tên, có khi em trai không chỉ mất mỗi cái m.ô.n.g đâu."

Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi, nhưng tôi nói sự thật.

Bác sĩ bên cạnh giục: "Người nhà, làm ơn quyết định sớm. Tình trạng bệnh nhân không thể trì hoãn thêm nữa."

Mẹ tôi cầm lấy tờ giấy đồng ý phẫu thuật, nhìn Lý Gia Hào trên giường bệnh.

Lý Gia Hào mắt ngấn lệ, nó ghé tai mẹ tôi thì thầm gì đó.

Mẹ tôi run rẩy ký tên vào tờ đơn. Sau khi ký xong, bà ta ném phăng cây b.út, lao đến bên giường Lý Gia Hào, ôm nó khóc lóc: "Con trai đừng sợ, mẹ ở đây, mẹ đợi con ra..."

Y tá đẩy giường bệnh ra ngoài.

Khi Lý Gia Hào đi ngang qua, nó vươn tay nắm lấy vạt áo tôi, trừng mắt nhìn tôi, môi mấp máy: "Mày cứ chờ đó... Tao sẽ không tha cho mày..."

Tôi nhẹ nhàng gạt tay nó ra, rồi phủi phủi vạt áo như thể vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu.

"Chúc cậu phẫu thuật thuận lợi nhé, em trai."

Đèn phòng phẫu thuật tắt. Cửa mở, Lý Gia Hào được đẩy ra. Môi nó trắng bệch, không còn chút m.á.u. Trên người đắp một lớp chăn mỏng, nhưng phần bụng lại gồ lên một khối. Miệng vết thương vừa mới mở, gắn liền với túi chứa.

Giường bệnh được đẩy vào phòng, người nhà đi theo sau.

Ánh mắt Lý Gia Hào tràn đầy sự hận thù gần như sắp tràn ra ngoài.

"Đồ khốn." Nó lên tiếng, giọng khàn đặc: "Có phải mày giở trò trên bàn chải không, hả?"

Tôi làm bộ vô tội: "Không có. Cậu có bằng chứng không?"

"Mày thực sự nghĩ tao không có bằng chứng sao?"

Nó quay đầu nhìn mẹ tôi: "Mẹ, chiếc thẻ con cần, mẹ lấy tới cho con chưa?"

Mẹ tôi lấy ra một chiếc thẻ nhớ từ trong túi, định đưa cho nó. Tôi nhanh tay giật lấy, cắm vào chiếc máy tính mang theo bên mình.

Mẹ tôi vừa định giành lại, tôi lên tiếng: "Mẹ, không phải mẹ muốn biết ai là người hại em trai sao? Con chiếu cho mẹ xem nhé."

Sắc mặt Lý Gia Hào thay đổi, cuống cuồng muốn ngăn cản: "Không! Không được chiếu!"

Nó chật vật muốn ngồi dậy, vừa cử động đã đau đến mức co rúm người lại, nhăn nhó ngã trở lại giường, vết thương bắt đầu rỉ m.á.u.

Mẹ tôi lập tức lao tới đỡ nó.

Tôi nhanh mắt nhanh tay nhấn mở đoạn video.

Trong phòng vệ sinh lúc rạng sáng, Lâm Truyền Đức, Lý Gia Hào, hai người đang làm chuyện khó nói. Tiếng đối thoại nghe rõ mồn một.

"Hừ! Anh thật sự đụng vào bà ta! Rõ ràng anh nói anh chỉ yêu mình em thôi mà!"

"Cái bình giấm chua của anh ơi! Mụ ta cứ bám lấy anh, anh chỉ đang lấy lệ cho xong thôi. Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có em."

"Sao đến cả giấm của mẹ mình mà em cũng ăn vậy chứ!"

"Hừ! Bà ta không phải mẹ em! Bà ta chỉ là một con đàn bà đê tiện! Anh là của em!"

"Được rồi, được rồi, anh mãi mãi thuộc về em."

"..."

Mắt mẹ tôi mở ngày càng to. Mặt Lý Gia Hào cũng cắt không còn giọt m.á.u, còn trắng bệch hơn cả lúc mới từ phòng phẫu thuật đẩy ra.

"Mẹ, không phải đoạn này! Đó không phải sự thật!"

Lý Gia Hào sốt ruột định cử động, vừa động đậy đã đau đến mức hít hà, chỉ có thể nằm liệt ở đó mà gào thét.

"Mẹ nghe con giải thích đi mà!"

Đoạn video vẫn tiếp tục phát, bao gồm cả cảnh Lâm Truyền Đức chạy trốn, rõ ràng mười mươi.

Mẹ tôi xem xong cảnh cuối cùng, chầm chậm quay đầu lại, nhìn Lý Gia Hào. Ánh mắt đó vô cùng phức tạp.

"Mày... Hai người..." Môi bà ta run lên bần bật, giọng lạc đi vì run rẩy: "Ông ta là đàn ông của tao... Mày là con trai tao... Sao hai người có thể..."

"Mẹ, không phải như mẹ nghĩ đâu!" Lý Gia Hào ra sức giải thích: "Con... Là Lâm Truyền Đức quyến rũ con..."

Lời nó chưa dứt, mẹ tôi đã lao ra ngoài.

Tôi bước đến bên giường Lý Gia Hào, cúi đầu nhìn nó: "Em trai à, chị còn một món quà nữa tặng cho cậu đây."

"Mày còn muốn làm gì nữa?" Nó sững sờ.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, hai viên cảnh sát mặc đồng phục bước vào.

"Lý Gia Hào phải không?" Cảnh sát giơ thẻ ngành ra: "Chúng tôi nhận được tin báo, cậu bị nghi ngờ quay lén video riêng tư của người khác và phát tán trên mạng để trục lợi. Mời cậu hợp tác điều tra."

Đôi vai Lý Gia Hào hoàn toàn sụp xuống.

Cảnh sát đã trích xuất hồ sơ trong điện thoại, là bằng chứng thép. Đợi đến ngày Lý Gia Hào xuất viện, nó sẽ được chuyển thẳng vào trại tạm giam.

Còn mẹ tôi, bà ta đã không còn cơ hội cứu nó nữa, bởi vì chính bà ta cũng đã vào đó rồi.

Chương 5 - Sau Khi Bôi Ớt Cay Nồng Lên Bàn Chải - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia