Mẹ tôi đã g.i.ế.c c.h.ế.t Lâm Truyền Đức.

Ba ngày sau tôi mới biết chuyện. Bà ta lấy con d.a.o phay c.h.ặ.t xương từ trong bếp rồi tìm đến nhà Lâm Truyền Đức.

Lâm Truyền Đức đang bận rộn chuyển nhà. Khi mở cửa ra, nhìn thấy mẹ tôi xách d.a.o đứng trước cửa, ông ta ngẩn người, nhưng mẹ tôi thì không.

Không nói không rằng, bà ta xông vào c.h.é.m loạn xạ.

Nghe hàng xóm kể lại, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên suốt tận hai phút đồng hồ. Cả tòa nhà đều nghe thấy, nhưng chẳng ai dám hé cửa.

Có người lén nhìn ra ngoài qua mắt mèo, chỉ thấy một người đàn bà đang vung vẩy con d.a.o phay, nhát này tiếp nhát kia, m.á.u b.ắ.n tung tóe đầy lên tường.

Khi cảnh sát đến nơi, Lâm Truyền Đức đã không còn thở nữa, cơ thể chịu tổng cộng bảy mươi bảy nhát d.a.o. Mẹ tôi người đầy m.á.u, ngồi bên cạnh t.h.i t.h.ể hắn, tay vẫn nắm c.h.ặ.t con d.a.o đó, thậm chí lưỡi d.a.o đã bị mẻ hết cả.

Bà ta bị giải đi ngay tại chỗ.

Một tuần sau, tôi mới đến trại tạm giam để gặp bà ta. Người bà ta gầy rộc đi trông thấy. Ngăn cách bởi tấm kính, bà ta nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng.

"Ông ta lừa tao! Ông ta nói người ông ta yêu nhất là tao, thế mà lại tiêu tiền của tao, còn ngủ với con trai tao nữa..."

Tôi không nói gì.

"Ông ta bảo ông ta yêu tao, sang năm sẽ cưới tao."

Khóe miệng bà ta kéo lên một nụ cười, còn khó coi hơn cả khóc. Bất chợt, bà ta ngước nhìn tôi, trong ánh mắt có thứ gì đó đang lóe lên.

"Có phải ngay từ đầu mày đã biết rồi không?"

"Mẹ à, con không hiểu mẹ đang nói gì."

Bà ta nhìn chằm chằm vào tôi, rất lâu.

"Mày cũng giống hệt bố mày, đều là đồ tàn nhẫn."

Tôi vẫn im lặng.

Đã hết giờ thăm gặp, tôi đứng dậy rời đi, không hề quay đầu lại.

Phía sau truyền đến tiếng bà ta, âm thanh bị ngăn cách bởi tấm kính nên nghe rất tù túng: "Tao đã để lại đồ cho mày..."

Hai tháng sau, bản án được tuyên. Mẹ tôi, tội g.i.ế.c người, t.ử hình. Bà ta không kháng cáo.

Ngày thi hành án, tôi đã đến gặp bà ta lần cuối. Bà ta mặc bộ quần áo phạm nhân mới tinh, tóc tai chải chuốt gọn gàng.

Bà ta hỏi: "Mày còn hận tao không?"

Tôi đáp: "Mẹ à, con không hận mẹ."

Bà ta sững sờ, rồi gào khóc nức nở: "Tâm Di, xin lỗi con, mẹ luôn phớt lờ con. Nếu có thể làm lại, mẹ nhất định..."

Tôi ngắt lời bà ta: "Nếu có thể làm lại, mong mẹ cứ sinh ra một miếng xá xíu cho rồi."

Mẹ từng là người quan trọng nhất cuộc đời tôi.

Bố tôi mất sớm. Lúc đó tôi bảy tuổi, Lý Gia Hào ba tuổi. Một mình bà ta nuôi hai đứa trẻ, không hề dễ dàng.

Ban ngày bà ta đi làm thuê trong xưởng, tối đến lại đi rửa bát thuê cho nhà hàng. Mùa đông tay bị nứt nẻ, bà ta vẫn quấn băng gạc rồi tiếp tục rửa.

Những ngày tháng khốn khó nhất. Có người đến nhà bảo, đem cho đứa con gái này đi, có người muốn nhận nuôi, sẽ đưa cho vài chục nghìn.

Khi đó bà ta đã cầm chổi đuổi thẳng cổ bọn họ, rồi quay lại ôm tôi mà khóc: "Tâm Di, con là bảo bối của mẹ, dù khổ đến đâu, mẹ cũng sẽ nuôi con khôn lớn."

...

Tôi thầm hạ quyết tâm. Đợi sau này có tiền, nhất định phải để bà ta có cuộc sống tốt đẹp, mua nhà to, đưa bà ta đi du lịch, để bà ta không bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc nữa.

Sau này gia cảnh ngày càng khấm khá, nhưng trong mắt mẹ, chỉ còn lại mỗi Lý Gia Hào.

Bản án của Lý Gia Hào cũng đã được tuyên. Cảnh sát đã tìm thấy hàng trăm video trong điện thoại của nó, cùng với vô số lịch sử trò chuyện. Sớm nhất là từ một năm trước.

Nó không chỉ quay, mà còn đi bán cho những "khách hàng" trong đủ loại nhóm kín. Có cả bán theo gói, có cả bán lẻ, lịch sử giao dịch tiền bạc rõ ràng rành mạch, tổng số tiền vụ án lên tới hơn hai trăm nghìn tệ.

Phạm vi phát tán rộng, tình tiết nghiêm trọng, lại còn liên quan đến trục lợi. Tổng hợp các tội danh, nhận án 15 năm tù.

Ngày tuyên án, tôi đã đến dự phiên tòa. 

Nó đứng trên bục bị cáo, mặc bộ quần áo phạm nhân xám xịt, mặt mày vàng vọt, gầy gò đến mức không còn ra hình người. Nghe nói, sau khi vào đó, nó thường xuyên bị người ta bắt nạt. Bạn tù nó hắn bốc mùi nên ngày nào cũng đ.á.n.h đập.

Phiên tòa kết thúc, cảnh sát áp giải nó rời đi. Khi đi ngang qua khu vực người dự khán, nó nhìn thấy tôi, khựng lại, rồi cười. Nụ cười rợn người, miệng kéo rộng đến mang tai, để lộ hàm răng ố vàng.

"Chị, chị đợi em nhé, 15 năm nhanh lắm!"

Cảnh sát lôi nó đi thẳng.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn nó bị lôi ra khỏi cổng.

15 năm. Nó đời nào còn tìm thấy tôi được nữa!

Lúc bước ra khỏi tòa, nắng vàng rực rỡ.

Tôi lấy điện thoại ra kiểm tra số dư ngân hàng. Mẹ đã để lại căn nhà cho tôi. Cả số tiền tích góp suốt bao nhiêu năm nay, một xu cũng không sót, tất cả đều chuyển hết vào thẻ của tôi.

Đây là món quà tình mẹ cuối cùng bà ta để lại cho tôi trước khi lìa đời.

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số đó vài giây, sau đó đút điện thoại vào túi, chẳng hề cảm động.

(Hết)

Chương 6 - Sau Khi Bôi Ớt Cay Nồng Lên Bàn Chải - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia