8
Một buổi tối nọ, cuộc họp thảo luận kéo dài đến tận khuya. Đang họp nửa chừng thì tôi lại ngủ gục lúc nào không hay.
Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện trên người mình đang khoác một chiếc áo vest, thoang thoảng mùi nước hoa Cologne nhẹ nhàng. Một mùi hương rất quen thuộc, là loại nước hoa mà Nghiêm Sâm thường dùng.
Đưa mắt nhìn quanh, các đồng nghiệp khác đều đã ra về, chỉ còn mỗi Nghiêm Sâm vẫn đang ngồi làm việc ngay cạnh. Tôi ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt cậu ấy.
Nghiêm Sâm nở một nụ cười có chút bối rối: "Chị Điềm, đằng nào em cũng phải tăng ca, thấy chị ngủ ngon quá nên định để chị chợp mắt thêm lúc nữa."
Tôi nhìn đồng hồ, đã gần một giờ sáng rồi, chưa bao giờ tôi làm việc về muộn đến thế này. Vươn vai một cái, tôi trả lại chiếc áo khoác cho Nghiêm Sâm, tính rủ cậu ấy cùng tan làm: "Khuya lắm rồi, cậu cũng mau về nhà đi."
"Chị Điềm về trước đi, em làm nốt phần này rồi về sau," Nghiêm Sâm mỉm cười. Dưới mắt cậu ấy in hằn một vầng thâm quầng đen, hẳn là dạo này đã thức đêm không ít.
Thế nhưng như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt cậu ấy lướt nhanh đầy thận trọng qua phần bụng của tôi: "À mà không được, muộn thế này rồi sao có thể để một cô gái như chị đi về một mình được. Chị Điềm, để em đưa chị về nhé?"
Tôi vốn định xua tay từ chối, nhưng Nghiêm Sâm cứ nằng nặc đòi đưa tôi về cho bằng được. Cậu ấy giúp tôi mở cửa phòng họp: "Chị Điềm, chị đừng trách em lắm mồm. Chị đang mang thai, vẫn là nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Chuyện dự án cứ để em lo."
Hai người chúng tôi kẻ trước người sau bước ra khỏi phòng họp. Tôi vừa định nói gì đó thì đột nhiên phát hiện có một bóng đen lù lù đang đứng tựa lưng vào vách kính ngay bên ngoài hành lang.
Ngay sau đó, một chất giọng trầm ấm từ tính vang lên: "Vợ ơi, anh đến đón em đây."
Tống Hàm đến sao? Anh ấy đã đứng đợi ở ngoài bao lâu rồi?
Anh bước tới ôm choàng lấy tôi, làm ra vẻ như giờ mới để ý đến sự hiện diện của Nghiêm Sâm đứng cạnh, cất tiếng hỏi: "Điềm Điềm, vị này là...?"
"Cậu ấy là Nghiêm Sâm, bọn em đang làm việc cùng nhau."
Nghiêm Sâm có vẻ hơi lúng túng bẽn lẽn: "Chào Tống tổng, ngưỡng mộ danh tiếng ngài đã lâu... Chuyện là... công việc của tôi vẫn chưa xong, tôi xin phép quay lại làm tiếp đây ạ."
Tống Hàm khẽ gật đầu với Nghiêm Sâm một cái, rồi nắm tay tôi sải bước rời đi.
Thế nhưng suốt cả quãng đường, chân mày anh luôn nhíu c.h.ặ.t, áp lực quanh người xuống rất thấp. Linh tính mách bảo tôi rằng, Tống Hàm lúc này đang vô cùng khó chịu. Đã biết anh không vui, dĩ nhiên tôi cũng chẳng dại gì mà rước họa vào thân.
Mãi đến khi về đến nhà, Tống Hàm mới bực bội lên tiếng: "Một tiếng 'chị Điềm', hai tiếng 'chị Điềm', tên đó là gì của em?"
Quả nhiên, những gì ở ngoài cửa phòng họp anh đều nghe thấy hết. Thế nhưng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên trước sự thất thái của anh: "Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ từng làm việc dưới trướng em thôi, anh đừng nghĩ nhiều."
"Hừ, đừng nghĩ nhiều? Lúc em ngủ, tròng mắt hắn suýt nữa là dán c.h.ặ.t lên người em rồi đấy." Tống Hàm cười khẩy một tiếng: "Đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ, ở chung một phòng, còn ra thể thống gì nữa?"
Chẳng hiểu sao, thần thái của Tống Hàm khi nói câu cuối cùng lại làm tôi nhớ đến mấy ông hủ nho, lão học cứu lẩm nhẩm trên phim cổ trang. Cố nhẫn cười, tôi lên tiếng xoa dịu anh: "Cậu ấy không phải người như thế đâu mà, chỉ là đồng nghiệp thôi, giữa bọn em chẳng có gì cả."
Vừa thốt ra câu này, tôi bỗng thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, hình như cái đêm Tống Hàm say rượu, lúc tôi chất vấn anh, anh cũng từng nói một câu y hệt. Tống Hàm có vẻ cũng nhận ra điều đó, anh gượng gạo hỏi: "Công ty nhiều người như thế, không thể đổi sang đồng nghiệp khác sao?"
Tôi kiên nhẫn giải thích với anh: "Dự án cậu ấy đang phụ trách hiện tại cực kỳ quan trọng, em phải theo đến cùng, giữa chừng đổi người rất dễ xảy ra sai sót."
Tống Hàm dường như cũng nhận ra mình đang vô lý: "Được rồi, nhưng buổi tối em tốt nhất nên về nhà sớm chút, dù sao em cũng đang mang thai."
Nhìn ánh mắt anh cẩn trọng lướt qua bụng mình, ánh nhìn của tôi cũng mềm mại hẳn đi: "Được rồi, Tống Hàm, cảm ơn anh đã quan tâm đến em."
"Gọi 'chồng' đi."
"Hả? Anh nói gì cơ?" Tôi nghe không rõ lắm.
"Gọi 'chồng' đi." Tống Hàm lặp lại bằng giọng lớn hơn.
Mặt tôi nóng bừng, nhỏ giọng gọi anh: "Chồng."
"Còn nữa, anh không thích trên người em dính mùi của người đàn ông khác."
"Hả?"
"Không được thân mật với người đàn ông khác, tiếp xúc gián tiếp cũng không được."
"Tống Hàm, anh hơi vô lý rồi đấy."
"Anh cứ thích thế đấy."
Tôi còn chưa kịp đáp lại thì môi đã bị lấp kín. Đó là một nụ hôn bất ngờ nhưng lại vô cùng dịu dàng. Tôi quên cả nhắm mắt, đột nhiên trước mắt lại bắt đầu hiện ra vô số dòng đạn mạc:
【Chuyện gì thế này? Nam chính năm lần bảy lượt từ chối nữ chính, ngay cả bữa tối nữ chính lên kế hoạch tỏ tình tối nay cũng bị từ chối thẳng thừng, rốt cuộc nam chính lại chạy tới ngoài văn phòng công ty nữ phụ ngồi chực suốt hai tiếng đồng hồ?】
【Sao nữ phụ đột nhiên tính nết thay đổi, chăm chăm lo cho sự nghiệp thế kia? Lẽ nào đã đ.á.n.h hơi được nguy cơ của công ty? Nhưng mà đúng thật, dự án của công ty A khó xơi lắm, dù sao cũng là tập đoàn đa quốc gia.】
【Chuẩn luôn, bản kế hoạch dự án Tưởng thị nộp lên phương diện nào cũng hoàn hảo, mỗi tội ngân sách hơi cao, vượt quá kỳ vọng của công ty A, cuối cùng không trúng thầu đúng là tiếc thật.】
【Nữ phụ ngốc thật đấy, thời điểm then chốt này sao không tìm chồng mình chứ, Tống Hàm với cấp cao phụ trách đấu thầu dự án này bên công ty A là...】
Dòng đạn mạc cuối cùng còn chưa đọc xong, mắt tôi đột ngột bị che lại. Tống Hàm khẽ c.ắ.n nhẹ lên môi tôi: "Đồ ngốc, hôn phải nhắm mắt lại chứ."
Bội! Nhưng em đang muốn xem đạn mạc mà!
Cảm giác này hệt như bộ phim truyền hình đang chiếu đến đoạn cao trào thì đột ngột bị ngắt quãng, trên màn hình hiện lên bốn chữ to đùng: "Mời xem tập sau". Tâm trạng của tôi lúc này chỉ có thể dùng bốn chữ "ngứa ngáy cào xé" để diễn tả.
Dường như cảm nhận được sự lơ đễnh của tôi, nụ hôn của Tống Hàm càng lúc càng sâu. Hai tay anh áp lấy mặt tôi, hơi thở dồn dập của cả hai quyện vào nhau. Đột nhiên, tôi cảm nhận được một vật cứng cỏi chèn ép nơi vùng bụng, lúc này Tống Hàm mới buông tôi ra, bỏ lại một câu "Anh đi tắm" rồi vội vã lao vào phòng tắm.
Tôi nằm trên giường, tới lúc sắp thiếp đi thì Tống Hàm mới quay lại. Anh đắp lại chăn cho tôi: "Điềm Điềm, em đừng làm mình mệt mỏi quá. Sáng mai ngủ nướng thêm một chút nhé, được không?"
Tôi mơ mơ màng màng ậm ừ một tiếng "Vâng".