9

Sáng hôm sau tỉnh dậy thì trời đã hửng nắng lên tới sào. Tôi vừa định tự trách bản thân ngủ quên thì sực nhớ ra hôm nay là cuối tuần. Ngơ ngơ ngác ngác bước vào phòng ăn, tôi mới phát hiện Tống Hàm cũng ở đó, đang nhâm nhi cà phê.

Anh đem phần bữa sáng đã hâm nóng lại đặt trước mặt tôi. Vừa ăn, tôi vừa ngẫm nghĩ lại những dòng đạn mạc tối qua.

Đạn mạc đã nhắc đến hai thông tin then chốt: một là ngân sách trong phương án mà công ty tôi đưa ra hơi cao; hai là Tống Hàm hình như có quen biết với vị nhân sự cấp cao phụ trách đấu thầu dự án này bên công ty A, chỉ là không rõ giữa họ là mối quan hệ gì.

Giá như lại được nhìn thấy đạn mạc thì tốt biết mấy, tuyệt nhất là cho tôi mở một cái "bàn tay vàng", biết thêm nhiều thông tin nội bộ về dự án này. Làm sao để xem lại đạn mạc nhỉ? Nhớ lại vài lần nhìn thấy đạn mạc trước đây, lần nào cũng đều liên quan đến Tống Hàm. Chắc là nhờ hào quang nam chính của anh chăng?

Tôi lại ngẫm nghĩ kỹ hơn về chi tiết mỗi lần nhìn thấy đạn mạc. Tôi nhận ra một điểm chung: cả hai chúng tôi đều có tiếp xúc thân thể trực tiếp. Nói cách khác, chỉ cần tôi trực tiếp đụng chạm vào anh ấy thì rất có thể sẽ nhìn thấy đạn mạc!

"... Điềm Điềm, em làm sao thế? Hỏi mà sao không trả lời?"

Bàn tay Tống Hàm quơ quơ trước mặt tôi, tôi mới giật mình tỉnh rụi. Tóm c.h.ặ.t lấy tay anh, tôi phấn khích reo lên: "Em biết cách rồi!"

Tống Hàm ngơ ngác chả hiểu mô tê gì: "Cách gì cơ?"

Cứ thế giằng co một lúc, tôi nghệt mặt ra — những dòng đạn mạc mong chờ lại chẳng hề xuất hiện. Chỉ tiếp xúc thân thể thôi vẫn chưa đủ sao?

Thử nhớ lại lần nữa, những lúc nhìn thấy đạn mạc trước đó dường như đều là những khoảnh khắc hai đứa đang tán tỉnh mập mờ. Nghĩ tới đây, tôi đứng dậy bước đến sau lưng tựa ghế của Tống Hàm, vươn hai cánh tay thon thả vòng qua ôm lấy cổ anh, nũng nịu áp sát mặt mình vào mặt anh: "Chồng ơi, vừa nãy anh nói gì cơ? Em nghe không rõ."

Hai má Tống Hàm bắt đầu ửng hồng: "Không có gì, vừa rồi hỏi em chừng nào thì bận xong, sắp đến kỷ niệm ngày cưới rồi."

"Chồng tốt nhất, thích chồng nhất luôn." Tôi hào phóng thưởng cho anh một nụ hôn "chụt" vang dội lên má.

Quả nhiên tôi đoán không sai, đạn mạc lại bắt đầu lướt qua.

【Nữ phụ thả thính đỉnh thật sự, đàn ông sao mà đỡ nổi trò này.】

【Đúng vậy, nam chính nhà mình lại rạo rực nữa rồi.】

Hóa ra không chỉ cần tiếp xúc thân thể, mà còn phải khiến cho Tống Hàm có phản ứng sinh lý thì tôi mới thấy được đạn mạc. Thế nhưng đạn mạc lúc này chưa có thông tin tôi cần, tôi phải lái câu chuyện sang chủ đề mình đang bận tâm mới được.

Thế là tôi dẻo miệng nũng nịu: "Ngày kỷ niệm em cũng muốn ở bên anh lắm chứ, nhưng mà dự án em vừa tiếp quản lại gặp chút khó khăn..."

Tôi bắt đầu cùng Tống Hàm thảo luận về một vài chi tiết trong dự án của công ty A. Đặc biệt là những mảng tôi chưa nắm chắc, Tống Hàm đều kiên nhẫn giúp tôi phân tích tỉ mỉ từng tí một. Tôi vừa dùng điện thoại ghi âm lại lời anh nói để đem về ngẫm nghĩ sau, vừa lướt nhanh mắt qua đạn mạc. Quả nhiên, những thông tin hữu ích bắt đầu hiện lên:

【Bản kế hoạch dự án mà Tưởng thị nộp lên, nếu ngân sách cắt giảm thêm 5% nữa thì ngon ơ rồi.】

【Với lại khâu đ.á.n.h giá tác động môi trường tính toán chưa thấu đáo. Mấy tập đoàn đa quốc gia như A coi trọng môi trường lắm, chỗ này bị trừ không ít điểm đâu.】

【Tôi nói thật nha, nữ phụ việc gì phải vất vả thế, bảo Tống Hàm nhờ Hứa Dương giúp một tay là xong chuyện, đi cửa sau một phát lo gì dự án không về tay.】

Nói chuyện một hồi, những dòng đạn mạc dần biến mất. Nhưng may mắn là tôi đã thu hoạch được kha khá thông tin mình muốn. Những lời phân tích vừa rồi của Tống Hàm cũng vô cùng trúng đích, chỉ ra cho tôi rất nhiều lỗ hổng còn tồn tại trong bản kế hoạch hiện tại.

Trò chuyện đến cuối cùng, tôi hỏi anh: "Anh với Hứa Dương có quan hệ thế nào?"

"Bạn cùng phòng thời đại học, quan hệ khá tốt, sao thế em?"

"Nghe nói anh ấy đang làm quản lý cấp cao bên công ty A, anh có thể hẹn anh ấy ra ngoài để chúng ta trò chuyện trực tiếp được không?"

"Được, để anh hỏi xem dạo này cậu ấy có rảnh không."

Sự vui mừng của tôi không giấu nổi trên gương mặt, cái "bàn tay vàng" đạn mạc này dùng sướng thật đấy. Trong lòng tôi âm thầm giơ tay làm dáng "Yeah!", haha, tôi đúng là đang mở góc nhìn toàn tri mà.

10

Tống Hàm đã giúp tôi hẹn gặp Hứa Dương ăn tối. Sau khi chỉn chu trang điểm ăn bận xinh đẹp, tôi khoác tay Tống Hàm đi tới nhà hàng đã hẹn trước.

Hứa Dương đến đúng giờ, anh ta diện bộ vest chỉn chu, phong thái lịch lãm. Vừa nhìn thấy Tống Hàm, nét mặt nghiêm nghị ban đầu của anh ta lập tức biến thành nụ cười hớn hở: "Tống Hàm, lâu rồi không gặp, vị này là chị dâu sao?"

Tôi mỉm cười gật đầu: "Chào Hứa tổng, tôi là Tưởng Điềm."

"Chị dâu ngoài đời đẹp hơn trong ảnh nhiều quá, thảo nào Tống Hàm cứ giấu như giấu vàng, chẳng chịu dẫn ra mắt anh em gì cả."

Tôi e ấp mỉm cười ngại ngùng. Trước đây tôi và Tống Hàm hiếm khi can thiệp vào đời sống riêng tư của nhau, thế nên tôi vốn chẳng quen thuộc gì với hội bạn bè của anh. Sau vài câu xã giao, câu chuyện nhanh ch.óng chuyển sang dự án mà tôi quan tâm nhất.

"Hứa Dương, tôi không lòng vòng với cậu nữa. Nghe nói việc đấu thầu dự án XX là do cậu phụ trách, vợ tôi muốn giành lấy dự án đó."

"Tống Hàm, cũng có ngày cậu phải há miệng nhờ vả tôi cơ đấy?" Hứa Dương nhướn mày. "Nhưng nói trước cho rõ nhé, tôi không thể tùy tiện thả nước đâu đấy, tôi chỉ là kẻ làm thuê ăn lương thôi, không làm chủ như cậu đâu."

Thế nhưng tôi vốn cũng chẳng có ý định đi cửa sau, chỉ muốn tìm hiểu thêm đôi chút thông tin nội bộ bên phía bên A mà thôi. Bởi thế tôi vội lên tiếng: "Không phải ý đó đâu ạ, em chỉ muốn tìm hiểu kỹ hơn một chút về bối cảnh liên quan đến dự án này thôi."

"Haha, chị dâu đừng căng thẳng. Chị muốn hỏi gì cứ tự nhiên, chỉ cần trong phạm vi cho phép, em nhất định hỏi gì đáp nấy."

Trước khi tới đây, tôi đã liệt kê sẵn một loạt câu hỏi muốn dành cho Hứa Dương. Những câu hỏi này có ý nghĩa sống còn để giành lấy dự án thành công. Đúng như câu "biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", có được cơ hội quý giá để nắm bắt thông tin bên trong của phía bên A thế này quả thực rất hiếm hoi, tôi nhất định phải nắm chắc.

Sau khi bàn xong chính sự, bầu không khí bắt đầu trở nên thoải mái hơn. Hứa Dương và Tống Hàm bắt đầu ôn lại kỷ niệm thời đại học.

"Chị dâu này, ngày xưa Tống Hàm là nam thần trường em đấy, nữ sinh viết thư tỏ tình với cậu ấy nhiều đếm không xẻo."

"Ồ?" Tôi nhẹ nhướn mày. "Thế thời đại học anh ấy quen mấy cô bạn gái rồi?"

"Không có một ai luôn." Hứa Dương xòe hai tay.

"Thật hay giả vậy?" Tôi tỏ vẻ bán tín bán nghi.

"Thật mà chị! Tống Hàm cái gì cũng giỏi, mỗi tội chỉ số tình cảm bằng không, im lầm lì như hũ nút. Mấy đứa cùng phòng bọn em chẳng ai dám đi quá gần cậu ấy, sợ người ta lại tưởng bọn em là tình nhân của cậu ấy mất."

Tôi suýt chút nữa thì sặc cười.

Tống Hàm thì bất mãn tự bào chữa cho mình: "Hồi đó tôi bắt đầu tiếp quản công việc công ty rồi, bận tối mắt tối mũi, hơi đâu mà yêu với đương?"

Hứa Dương trưng ra vẻ mặt "Rồi rồi rồi, cậu nói gì cũng đúng", khung cảnh vô cùng buồn cười.

"Chị dâu à, chỉ có chị mới chịu nổi cậu ấy thôi. Năm đó hai người kết hôn, hội bọn em còn cá cược xem hai người có ly hôn trong vòng một năm không đấy."

Tôi nở nụ cười gượng gạo nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự, trong lòng thầm nghĩ: Cảm ơn đã quan tâm, quả thực suýt nữa thì toang thật.

Tống Hàm lườm Hứa Dương một cái cháy mắt: "Làm mấy người thất vọng rồi, tôi với vợ tôi tình cảm mặn nồng lắm, con cũng sắp có rồi đây."

"Chị dâu có t.h.a.i rồi sao? Nhìn chẳng giống chút nào nha, thế thì chúc mừng chúc mừng nhé!"

Tôi và Tống Hàm mỉm cười nhận lời chúc mừng từ Hứa Dương. Ánh mắt Tống Hàm dừng lại nơi bụng tôi, đong đầy vẻ dịu dàng hiếm thấy, khiến tim tôi cũng bất giác mềm gục.

Ăn tối xong trở về nhà, nằm trên giường, tôi gối đầu lên tay Tống Hàm, còn anh thì nhẹ nhàng ôm lấy tôi.

"Tống Hàm này, lúc mới kết hôn, có phải anh vẫn còn 'trai tân' đúng không?"

Tống Hàm im lặng, nhưng cơ bắp trên tay anh lập tức gồng cứng lên thấy rõ.

"Haha, thảo nào hồi đầu anh vụng về thế."

Lời Hứa Dương nói tối nay đã kiểm chứng cho nghi vấn trong lòng tôi. Tống Hàm như thể bị đụng trúng chỗ đau, bất bình hặng hỏi ngược lại: "Thế còn em? Ngoài Kỷ Hành ra, em từng quen mấy người bạn trai rồi?"

"Cũng vài người đấy." Tôi chớp chớp đôi mắt to tròn đầy vẻ vô tội nhìn anh.

Tống Hàm nhìn tôi, há miệng định nói lại thôi.

Tôi đoán được anh muốn nói gì, bèn ghé sát tới hôn nhẹ lên mặt anh: "Nhưng tất cả đều là quá khứ rồi, bây giờ em chỉ yêu mình anh thôi."

Tống Hàm hôn đáp lại tôi, ôm tôi thật c.h.ặ.t vào lòng, nhưng vẫn cẩn thận tránh đi phần bụng của tôi.

"Tống Hàm, em từng nghĩ anh không thích trẻ con, nên lúc biết mình m.a.n.g t.h.a.i mới không nói cho anh ngay từ đầu."

"Đồ ngốc, anh đúng là không thích trẻ con thật, nhưng nếu là con của em, sinh một đứa có lẽ cũng không tồi."

5 - Sau Khi Bừng Tỉnh, Tôi Xé Rách Kịch Bản Nữ Phụ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia