Cuối cùng, thái giám tùy hành do trong cung phái tới bước ra.

“La đại nhân, thủ lệnh của bệ hạ ở đây.”

“Nay sổ sách đã có nghi vấn, niêm phong cũng hợp quy củ.”

Sắc mặt La thượng thư khó coi đến cực điểm nhưng không thể tiếp tục ngăn cản.

Hứa Văn Xương bị sai dịch Binh bộ giam giữ.

Khi Tạ Chiêu Ninh bước ra khỏi Binh bộ đã qua giờ Thân.

Trước khi rời đi, thái giám tùy hành đã mang bản sao đơn bổ sung cùng lời khai sơ bộ tới Kinh Triệu phủ.

Kinh Triệu Doãn Tống Đình Ngọc căn cứ thủ lệnh của hoàng đế, lập tức phái một đội nha dịch đi cùng nàng.

Từ lúc ấy, mọi việc niêm phong, lục soát và bắt giữ đều do nha dịch lập biên bản; thân binh hầu phủ chỉ phụ trách bảo vệ chứng cứ và đề phòng người bỏ trốn.

Người đứng xem náo nhiệt ngoài cửa vẫn chưa tản đi.

Thấy nàng bước ra, mọi người đồng loạt lùi sang hai bên nhường đường.

Trong tay nàng không mang sổ sách đi.

Nhưng tất cả mọi người đều biết sổ sách Binh bộ đã bị nàng ép phải mở.

Chu Thanh Sơn thấp giọng hỏi: “Hầu gia, bây giờ trở về phủ sao?”

Tạ Chiêu Ninh nói: “Không.”

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía bên kia trường nhai.

“Đến Thuận An tiêu cục.”

Tạ bá kinh ngạc.

“Hầu gia, hôm nay người đã xông thẳng vào Binh bộ, nay lại đến tiêu cục, e rằng sẽ có người nói người quá mức cứng rắn.”

Tạ Chiêu Ninh bước lên xe ngựa.

“Nếu phụ thân và hai vị huynh trưởng của ta không cứng rắn, Hắc Thủy Quan đã sớm bị phá.”

Nàng buông rèm xe xuống.

“Đi.”

Thuận An tiêu cục nằm ở phía tây thành.

Khi xe ngựa đến nơi, trước cửa tiêu cục đang có người dỡ hàng.

Nhìn thấy thân binh phủ Trấn Bắc hầu, sắc mặt những người kia thay đổi, xoay người định đóng cửa.

Chu Thanh Sơn giơ chân chặn cánh cửa.

“Trấn Bắc hầu điều tra án, ai dám đóng cửa?”

Trong tiêu cục lập tức rối loạn.

Khi chưởng quầy bị áp giải ra, trên mặt vẫn cố nặn ra nụ cười.

“Tạ hầu, chúng ta chỉ buôn bán nhỏ, không biết đã đắc tội hầu phủ ở chỗ nào?”

Tạ Chiêu Ninh không xuống xe.

Tạ bá trực tiếp lấy bản sao tờ bổ sung ra.

“Mùa đông năm ngoái, bốn xe tiền t.ử tuất Trấn Bắc quân tạm lưu tại kho Vĩnh Phong.”

“Thuận An tiêu cục phụ trách áp quản.”

“Bạc đang ở đâu?”

Sắc mặt chưởng quầy cứng lại.

“Chuyện này… tiểu nhân không rõ.”

Tạ Chiêu Ninh vén rèm xe.

“Thẩm Bách Niên ở đâu?”

Trán chưởng quầy toát mồ hôi.

“Nhị gia… hôm nay Nhị gia không có ở đây.”

Nha dịch Kinh Triệu phủ xuất trình thủ lệnh, cùng Chu Thanh Sơn dẫn người lục soát.

Chưa đến một khắc, thân binh đã tìm được mấy quyển sổ ngầm trong hậu viện.

Một quyển trong đó kẹp một tờ biên nhận.

Bốn xe bạc chuyển ra khỏi kho Vĩnh Phong, tổng cộng hai vạn lượng.

Tiền được chia ra ba nơi.

Một phần đưa vào cửa hàng của nhị phòng Thẩm gia.

Một phần đưa tới tư trạch của Hứa Văn Xương thuộc Binh bộ.

Nơi cuối cùng ghi một cái tên.

Liễu trạch.

Tạ Chiêu Ninh nhìn hai chữ ấy, ánh mắt hoàn toàn lạnh xuống.

Tạ bá cũng sửng sốt.

“Liễu trạch… Liễu Như Yên?”

Chu Thanh Sơn đ.ấ.m mạnh xuống bàn.

“Ngoại thất kia dùng tiền t.ử tuất của tướng sĩ t.ử trận sao?”

Tạ Chiêu Ninh gấp tờ biên nhận lại, cất vào tay áo.

“Chẳng trách tối qua nàng ta dám dẫn hài t.ử bước vào linh đường.”

Giọng nàng rất nhẹ.

“Hóa ra bộ đồ tang trên người nàng ta được mua bằng tiền tính mạng của quân sĩ Tạ gia ta.”

Chưởng quầy hoảng sợ quỳ xuống đất.

“Hầu gia, tiểu nhân thật sự không biết!”

“Tất cả đều do Thẩm nhị gia sai khiến!”

Tạ Chiêu Ninh không nhìn hắn.

“Niêm phong Thuận An tiêu cục, lập danh mục toàn bộ sổ sách và hàng hóa.”

Nha dịch Kinh Triệu phủ lập tức nhận lệnh, Chu Thanh Sơn dẫn thân binh ở lại bảo vệ hiện trường.

“Phái người tới Liễu trạch.”

Tạ bá hỏi: “Hầu gia muốn bắt Liễu Như Yên sao?”

Trong mắt Tạ Chiêu Ninh không có chút nhiệt độ.

“Bắt.”

Nàng buông rèm xe.

“Cả hài t.ử kia nữa.”

Chương Sáu

Khóa trường mệnh trong Liễu trạch.

Liễu trạch nằm ở ngõ Hòe Hoa phía nam thành.

Nơi ấy không quá nổi bật nhưng xa hoa hơn nhà dân bình thường rất nhiều.

Trước cửa có hai chiếc đèn đá, tường viện vừa được quét mới, vòng cửa làm bằng đồng vàng, ngay cả ngưỡng cửa cũng cao hơn những nhà bên cạnh một đoạn.

Khi xe ngựa Tạ Chiêu Ninh dừng ở đầu ngõ, bên trong Liễu trạch đang hỗn loạn.

Có người chuyển rương ra cửa sau.

Hai bà t.ử vác tay nải, bước chân gấp gáp đến mức suýt đ.â.m vào tường.

Nha dịch Kinh Triệu phủ cùng Chu Thanh Sơn chặn cả cửa trước lẫn cửa sau, lạnh giọng quát: “Phụng thủ lệnh điều tra án, kẻ nào dám bước ra khỏi cửa?”

Chân bà t.ử mềm nhũn, tay nải rơi xuống đất.

Bên trong lăn ra mấy chiếc vòng bạc, một túi bạc vụn cùng hai cuộn lụa mịn chưa cắt.

Tạ bá nhặt một cuộn lên, nhìn hoa văn chìm ở mép vải, sắc mặt trầm xuống.

“Hầu gia, đây là vân cẩm bị mất trong kho phủ Trấn Bắc hầu.”

Tạ Chiêu Ninh ngồi trong xe, không lập tức bước xuống.

Nàng nhìn cửa Liễu trạch qua rèm xe.

Đêm hôm trước, Liễu Như Yên còn khóc trước linh đường phủ Trấn Bắc hầu, nói mình không cầu danh phận, chỉ cầu hài t.ử có nơi dung thân.

Hôm nay vừa điều tra đã phát hiện nàng ta sống trong tòa nhà được dựng lên bằng tiền t.ử tuất, mặc vân cẩm mất tích trong kho hầu phủ.

Nàng ta nói mình đáng thương.

Nhưng góa phụ của những tướng sĩ t.ử trận ở biên quan ngay cả tiền mua than qua mùa đông cũng không nhận được.

Tạ Chiêu Ninh bước xuống xe.

Bên ngoài áo tang trắng là huyền giáp, bên hông đeo hổ phù.

Trong ngõ có không ít người thò đầu ra nhìn.

Thấy nàng dẫn theo thân binh, tất cả đều sợ đến mức ngay cả tiếng bàn tán cũng hạ thấp.

Cửa lớn Liễu trạch bị đẩy ra.

Liễu Như Yên đang ôm Thẩm Thừa An đứng trong chính sảnh.

Vết sưng đỏ trên mặt nàng ta vẫn chưa tan, phấn cũng không che nổi.

Nhìn thấy Tạ Chiêu Ninh bước vào, ánh mắt nàng ta trước tiên hoảng hốt, sau đó nhanh ch.óng rơi lệ.

“Hầu gia, ta đã bị người đ.á.n.h hai mươi cái tát, người còn muốn thế nào?”

Thẩm Thừa An trốn trong lòng nàng ta, khuôn mặt nhỏ trắng bệch.

Liễu Như Yên ôm c.h.ặ.t hài t.ử, càng khóc thê lương.

“Thừa An còn nhỏ, nó không biết gì cả.”

“Phụ huynh người t.ử trận, ta cũng đau lòng thay người, nhưng người không thể trút giận lên một hài t.ử.”

Tạ Chiêu Ninh nhìn nàng ta.

“Ngươi đau lòng thay ta?”

Liễu Như Yên nghẹn ngào.

“Phải.”

Tạ Chiêu Ninh giơ tay.

Tạ bá đưa tờ biên nhận tìm được trong Thuận An tiêu cục lên.

Tạ Chiêu Ninh không nhận, chỉ bảo người mở ra, đặt trước mặt Liễu Như Yên.

“Vậy ngươi hãy nói cho ta biết, vì sao số bạc được chia ra từ tiền t.ử tuất Trấn Bắc quân lại đi vào Liễu trạch?”

Liễu Như Yên nhìn rõ chữ trên biên nhận, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Cánh tay ôm Thẩm Thừa An của nàng ta càng siết c.h.ặ.t.

“Ta không biết.”

Tạ Chiêu Ninh nói: “Không biết?”

Liễu Như Yên vội vàng lắc đầu.

“Ta chỉ là một nữ t.ử yếu đuối.”

“Hoài Cẩn cho ta thứ gì, ta dùng thứ ấy.”

“Ta làm sao biết được số bạc đó từ đâu mà có?”

Tạ Chiêu Ninh khẽ bật cười.

“Ngươi quả thật rất biết đẩy trách nhiệm.”

Nước mắt Liễu Như Yên rơi càng nhanh.

“Hầu gia, nếu người hận ta, ta nhận.”

11 - Sau Khi Cả Nhà Tận Trung, Ta Trở Thành Trấn Bắc Nữ Hầu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia