Hắn từng bước đi xuống bậc thềm, dừng lại trước mặt Thẩm Tụ, đưa tay nâng cằm nàng lên.
"Kim Uyển Uyển, ta thích ngươi nhiều năm như vậy, ngươi muốn làm gì ta cũng chiều theo, thậm chí ngươi muốn xuyên vào trong sách, ta cũng lấy hết toàn bộ tiền tích góp để cùng ngươi đi. Nhưng ngươi gọi ta thế nào trước mặt người khác? Lốp xe dự phòng? Chó l.i.ế.m?"
Sắc mặt hắn bỗng trở nên dữ tợn đáng sợ, giơ tay tát nàng ngã nhào xuống đất.
"Còn bây giờ thì sao? Ta là Hoàng thượng, là người đứng trên đỉnh cao nhất của chế độ phong kiến, là Hoàng thượng nắm giữ quyền sinh sát của ngươi! Ngươi còn dám gọi ta như vậy nữa không?"
Thẩm Tụ, không, phải là Kim Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn cúi đầu chịu thua.
"Hoàng thượng."
Ta đứng bên cạnh, nhíu mày nhìn hai người họ, trong lòng dường như có một ý niệm vừa lóe lên rồi vụt tắt nhanh đến mức không thể nắm bắt.
Kể từ đó, ta và Kim Uyển Uyển đều ở lại hậu cung.
Tuy Thái hậu cáo bệnh không gặp ai, ta vẫn nghĩ mọi cách để vào bái kiến người.
Trong cung điện ánh sáng mờ tối, đàn hương lượn lờ tỏa khắp nơi.
Hai mắt người khép hờ, đầu ngón tay chậm rãi lần chuỗi Phật châu.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân mới từ từ mở mắt nhìn về phía ta.
"Chiêu Ý."
Ta cung kính hành lễ.
"Thần nữ thỉnh an Thái hậu."
"Khoảng thời gian trước, trên người Trọng Lâu có nhiều điều kỳ lạ, tuy ai gia chưa từng tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng đã nghe không ít."
Người chậm rãi nói.
"Mà bây giờ, người kỳ lạ lại đổi thành Hoàng đế. Chiêu Ý, ngươi nói cho ai gia biết, ngươi có biết ẩn tình trong chuyện này hay không?"
Là mẫu thân của Hoàng thượng, người đương nhiên cũng đã nhận ra sự khác thường trên người con trai mình.
Ta trầm mặc một lát rồi khẽ đáp:
"T.ử bất ngữ quái lực loạn thần."
"Ai gia không hiểu đạo lý quân t.ử hay tiểu nhân gì cả, ai gia chỉ biết Hoàng đế là con trai của ai gia. Cả đời ai gia chỉ có duy nhất một đứa con này."
Qua làn khói hương mờ ảo, người tha thiết nhìn ta.
"Chiêu Ý, ngươi có biện pháp gì không? Ít nhất cũng để ai gia biết Hoàng đế vẫn bình an."
Sau một hồi im lặng.
Cuối cùng ta đứng dậy, cung kính quỳ xuống trước mặt người, dập đầu.
"Thần nữ sẽ dốc hết toàn lực để đưa Hoàng thượng trở về."
"Đến lúc đó, thần nữ chỉ xin Thái hậu đáp ứng một việc, nếu Hoàng thượng muốn giáng tội, xin người đừng liên lụy đến phụ thân, mẫu thân và ca ca của thần nữ."
Tuy Hứa Trí Viễn phong ta làm Mỹ nhân, nhưng chưa từng triệu ta thị tẩm.
Ngược lại thường xuyên sai người truyền Kim Uyển Uyển đến hầu hạ.
Ta từng lén theo dõi, vốn định tìm ra cách phá giải.
Nhưng lại nhìn qua khe cửa sổ thấy Hứa Trí Viễn đang ra sức đ.á.n.h đập Kim Uyển Uyển.
"Thị tẩm? Ngươi đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Bây giờ ta là Hoàng thượng, hậu cung có ba nghìn giai lệ, loại nữ nhân lẳng lơ ong bướm như ngươi, ngươi cho rằng trẫm để mắt tới sao?"
Đêm hôm đó trở về tẩm cung, ta suy nghĩ rất lâu.
Hứa Trí Viễn từng nói, hắn đã tiêu hết tất cả tích góp mới có thể cùng Kim Uyển Uyển đến được nơi này.
Như vậy, sau khi rời khỏi thân xác Tạ Trọng Lâu.
Muốn tiếp tục nhập vào thân xác Hoàng thượng, hắn nhất định phải trả thêm một cái giá nào đó.
Hơn nữa cái giá ấy thậm chí... còn lớn hơn lần chiếm lấy thân xác Tạ Trọng Lâu.
Quan trọng hơn là, từ những chuyện trước đó có thể thấy.
Dường như những hồn phách ngoại lai ấy đều không chịu nổi đau đớn dữ dội và sự d.a.o động mãnh liệt về cảm xúc.
Mỗi khi thân thể bị trọng thương, bọn chúng sẽ tạm thời bị áp chế.
Do dự hai ngày, cuối cùng ta vẫn hạ quyết tâm.
Đêm hôm ấy, ta mặc một bộ váy mỏng nhẹ, chủ động đến tẩm điện của Hứa Trí Viễn tự tiến chẩm tịch.
Hắn ngồi bên mép giường, đầy hứng thú nhìn ta.
"Ồ? Chẳng phải ngươi yêu Tạ Trọng Lâu đến khắc cốt ghi tâm, cả đời này không gả cho hắn thì không lấy ai sao? Sao bây giờ lại chủ động đến tìm trẫm, chẳng lẽ cô đơn không chịu nổi?"
Ta khẽ đáp:
"Tạ Trọng Lâu hiện giờ sống c.h.ế.t chưa rõ, thần thiếp đã nhập cung, được phong Mỹ nhân, đương nhiên phải tính toán cho tương lai của mình."
"Ta biết ngay mà! Đám nữ nhân các ngươi đều là loại ăn ở hai lòng, chẳng có kẻ nào tốt đẹp!"
Mắng xong, hắn lại vắt chân nằm ngả xuống giường.
"Lại đây đi, tự giác một chút, tự mình hầu hạ, để trẫm xem thành ý của ngươi."
Ta cụp mắt đáp lời, kéo tà váy dài uốn lượn bước lên giường, rồi từ trên cao cúi xuống nhìn hắn.
Ngay lúc Hứa Trí Viễn còn chưa kịp phản ứng, thanh tiểu đao đã trượt ra từ trong ống tay áo rộng, hung hăng cắm thẳng vào vai hắn.
"Lục Chiêu Ý!"
Hắn gầm lên như một con sư t.ử nổi điên, bật người đứng dậy, đưa tay bóp cổ ta.
Nhưng còn chưa kịp siết c.h.ặ.t đã bị ta túm lấy vạt áo, dốc toàn bộ sức lực ép hắn vào đầu giường, nghiến răng quát lạnh:
"Hứa Trí Viễn, ngươi đã thua trong tay ta một lần rồi, sao vẫn còn dám coi thường ta?"
"Ngươi coi khinh nữ nhân như vậy, cuối cùng lại c.h.ế.t trong tay nữ nhân, chẳng phải chính là báo ứng hay sao?"
Cảm xúc trong mắt hắn cuồn cuộn dữ dội, lệ khí điên cuồng lan tràn.
Ta biết đó là hồn phách của Hoàng thượng đang cố gắng thoát ra, liền lạnh giọng quát:
"Hoàng thượng! Đại Sở không thể không có người!"
Ngay trong khoảnh khắc ấy, ta bỗng nghe thấy một giọng nói xa lạ, lạnh lùng như băng.
"Người dùng số 682 của Cục Quản lý Thời Không, Hứa Trí Viễn, lần thứ hai xuyên không bằng cách lấy thọ mệnh làm cái giá, hiện nay hành trình xuyên không kết thúc, thu hồi thọ mệnh."
"Người đồng hành, người dùng số 681 Kim Uyển Uyển, thu hồi cùng lúc."
"Phát hiện tiểu thế giới dị thường, tiến hành đóng thông đạo."