Đạo diễn An tuyên bố quy tắc: "Vậy mời cô Vũ và tổng giám đốc Bùi mỗi người chọn một đội để tham gia, hoàn thành nhiệm vụ hôm nay nhé. Tôi nhắc lại, hiện đội đứng đầu là nhóm thứ ba của Trần Hòa Nhân, đây đang là đội có lợi thế nhất."
Kiều Vũ vẫy tay hét lớn: "Đúng vậy, chị Hòa Nhân giỏi lắm, mau đến đội chúng tôi đi!"
Ánh mắt của Vu Vũ Đồng và Bùi Uyên đổ dồn về phía tôi, ánh mắt người trước thì lạnh nhạt mỉm cười, người sau thì lạnh như một lưỡi d.a.o.
Vu Vũ Đồng lên tiếng: "Tôi là người thích thử thách, tôi chọn tham gia vào đội của thầy Phương."
Khi micro được đưa cho Bùi Uyên, cô ta thản nhiên nói: "A Uyên, không ngờ thời tiết này mà còn gặp được 'bệnh nhân' của anh."
Kiều Vũ hỏi tôi: "Bệnh nhân gì thế?"
Tôi đẩy đẩy kính râm, không nói gì.
Bùi Uyên lại tháo kính râm ra, gài vào cổ áo. Giọng anh lạnh lùng, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm đầy sắc bén: "Vậy tôi xin ủng hộ nghệ sĩ của công ty mình."
Tôi có một dự cảm chẳng lành, cảm giác đôi chân như mềm nhũn.
Quả nhiên, vừa phân đội xong, Bùi Uyên đã tháo mic kéo tôi vào trong rừng. Đôi mắt phượng vốn thanh cao tự tại lúc này tràn ngập sát khí: "Trần Hòa Nhân, em dám cúp máy của tôi?"
Tôi mếu máo run rẩy: "Oan cho em quá chồng ơi, em lén gửi tin nhắn cho anh thì bị đạo diễn bắt được, ngay ở kia kìa."
Tôi chỉ tay về phía đống cỏ dại sau lều. Còn cho Bùi Uyên xem những vết muỗi đốt đỏ ửng trên bắp chân mình.
"Anh nhìn xem, giờ vẫn còn đau này."
Bùi Uyên liếc mắt nhìn xuống, ngọn lửa giận trong mắt bớt đi đôi chút: "Đúng là tiểu thư khuê các. Điện thoại giờ ở đâu?"
"Nghe nói giao cho đạo diễn Quách rồi."
Bùi Uyên chống tay lên thân cây phía sau lưng tôi, hít sâu một hơi.
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, nếu đạo diễn An không thân với Bùi Uyên thì đạo diễn Quách không những hợp tác với nhà họ Bùi nhiều lần mà còn quen biết cả bố mẹ anh nữa.
Nếu đạo diễn Quách phát hiện ảnh khỏa thân của Bùi Uyên trong điện thoại một nữ nghệ sĩ… Ôi chao.
9
Bùi Uyên dường như đã mất hết sức lực: "Trần Hòa Nhân, em đúng là tổ tổng của tôi đấy. Nói mau, có lộ mặt không?"
Một luồng nóng rực dâng lên gò má.
Bùi Uyên cạn lời: "Em đỏ mặt cái gì?"
Tôi nhìn quanh quất, xác nhận không có ai, mới lén kiễng chân thì thầm vào tai anh.
"Chồng à, hình xăm trên eo anh còn dễ nhận diện hơn cả khuôn mặt anh đấy."
Không biết có phải do ngửi mùi mặn của biển quá nhiều hay không mà lúc này, hương trầm trên người Bùi Uyên lại trở nên mê hoặc đến lạ.
Tôi lén rướn mũi lại gần cổ anh, hít mạnh vài hơi. Khi tôi còn đang còn say sưa, đột nhiên chạm phải ánh mắt hung dữ của anh.
Tôi giật mình thon thót.
Bùi Uyên tức đến bật cười: "Em đang ngửi cái gì đấy? Làm mất hết mặt mũi của ông đây rồi, giờ em thấy sướng rồi chứ gì, hả?"
Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay anh tỏ vẻ đáng thương: "Vậy giờ phải làm sao đây chồng ơi, anh nghĩ cách đi."
Anh lấy điện thoại từ trong túi ra: "Gọi cho Tiểu Chiêu, bảo cô ấy gửi đến đây, ngay lập tức."
Tôi mở bàn phím số, ngón tay khựng lại giữa không trung.
Ánh mắt trên đỉnh đầu như muốn đóng băng tôi lại. Bùi Uyên khẽ đặt ngón tay lên cằm tôi: "Trần Hòa Nhân, đừng nói với tôi là em không nhớ số điện thoại trợ lý của mình đấy nhé?"
10
Tôi ôm chầm lấy eo anh cầu xin: "Á á á chồng ơi em sai rồi, tha cho em đi, em thật sự không cố ý đâu, lần sau em không dám nữa. Vừa nãy đạo diễn An nói em thắng phần thi đ.á.n.h bắt cá nên được sử dụng điện thoại trong một tiếng. Lát nữa là họ phát thôi! Anh đừng gấp!"
Bùi Uyên nghi ngờ hỏi: "Đánh bắt cá mà em thắng? Thắng kiểu gì?"
Ờ, đây lại là một chủ đề khác rồi.
Tôi nũng nịu bám lấy anh nói dối: "Em lái thuyền giỏi lắm, anh biết mà, Tôn Sách của em một mình cân ba đấy."
Bùi Uyên sa sầm mặt, giơ tay b.úng lên trán tôi một cái: "Lát nữa lấy được điện thoại, em theo tôi rời khỏi hòn đảo này."
Tôi: "Hả?"
Anh dùng ngón tay gạt cặp kính râm của tôi xuống. Đôi mắt sưng húp như cái vỏ sò của tôi hoàn toàn bị phơi bày trước mặt anh.
Anh bóp bóp mặt tôi: "Mắt sưng như thế này, xấu c.h.ế.t đi được. Đêm qua chắc em ngủ trong lều đúng không, cái tật khó ngủ của em mà đòi ngủ ngon á? Mới có một ngày, mắt thì sưng, chân thì đau, truyền ra ngoài người ta lại tưởng tôi ngược đãi em đấy. Em sẽ không nghĩ là tôi thật sự đến đây để tham gia chương trình chứ?"
Tôi lí nhí hỏi: "Vậy anh đến đây làm gì?"
Bùi Uyên bất ngờ tiến lại gần một bước, cái bóng cao lớn bao trùm lấy tôi giữa thân cây và cánh tay anh. Anh cúi người xuống, hương trầm nhàn nhạt bao bọc lấy tôi, giọng nói trầm thấp vang bên tai…
"Tất nhiên là để bắt em về, cô Trần ạ."
11
Theo kịch bản, đạo diễn An bưng hải sản đã nấu chín lên, một bữa sáng tự chọn. So với tôm hùm Úc và cua hoàng đế Bùi Uyên mang đến, đĩa cá tôm của tôi quả thật không thể lọt vào mắt xanh.
Nhưng trong đĩa của Bùi Uyên chỉ có vài con ruốc chân ngỗng mà thôi.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, hỏi: "Cái này ăn thế nào?"
Tôi định nhắc anh đây là chỗ của Kiều Vũ nhưng tay nhanh hơn não, ngón tay đã kẹp lấy đầu con ruốc, bóc ra phần thịt mềm mọng rồi đưa đến tận miệng anh.
Bùi Uyên thuận thế ăn luôn.
Tôi sực nhớ ra hiện trường vẫn còn ống kính máy quay, vội vàng làm bộ làm tịch tự mình ăn một miếng, giơ ngón cái về phía ống kính: "Đầu bếp này làm ngon thật đấy."
Phía Kiều Vũ đã trực tiếp chia đĩa ruốc chân ngỗng đi khắp lượt.
"Đây là chị Hòa Nhân đích thân đi bắt đấy, mọi người nếm thử đi, chị ấy siêu giỏi luôn!"
Một tiền bối cười khà khà: "Không ngờ Hòa Nhân còn biết làm việc này, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."
Tôi thẹn thùng cười cười, quay sang lấy cho Kiều Vũ một c.o.n c.ua to bằng cái mặt: "Kiều Vũ, cậu ăn đi, đừng để đói."
Kiều Vũ ngồi xuống bên phải tôi bắt đầu gặm cua.
Đạo diễn An đúng lúc tuyên bố: "Phần thưởng cho người đ.á.n.h bắt hải sản giỏi nhất, đó là cho phép Hòa Nhân được sử dụng điện thoại trong vòng một tiếng."
Tôi phải dùng hết bảy năm kinh nghiệm diễn xuất mới giấu được vẻ kích động trên mặt, trịnh trọng nhận lấy điện thoại, vừa định thở phào nhẹ nhõm.
Đạo diễn An nói tiếp: "Tôi xin nhắc lại, nếu các bạn có món đồ gì cần mua, có thể nhờ Hòa Nhân đặt giúp nhưng hãy nhớ kỹ, chỉ có một tiếng thôi nhé."
Tôi: "?"
12
Đạo diễn vừa dứt lời, Kiều Vũ đã lập tức xán lại gần: "Chị Hòa Nhân ơi, mua cho em cái d.a.o cạo râu đi!"
Khách mời tổ bên cạnh cũng chạy tới: "Nước! Mua nước khoáng đi!"
"Cả miếng dán giữ nhiệt nữa, với dép lê!"
Hiện trường nhất thời trở nên hỗn loạn.
Kiều Vũ đứng bên tai phải tôi oang oang đọc danh sách đồ cần mua: "Dao cạo râu, nước khoáng, miếng dán giữ nhiệt, chị nhớ hết chưa? Dùng ghi chú ghi lại đi chị!"
Phía bên trái là Bùi Uyên, vẻ ngoài tuy lạnh nhạt nhưng ánh mắt đang dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại của tôi.
Cuối cùng, Bùi Uyên lên tiếng: "Đạo diễn, tôi nhớ là Vũ Đồng có mang theo ít nhu yếu phẩm, trước tiên cứ mang ra cho mọi người chọn đi đã."
Tôi lập tức thở phào.
Mọi người đổ dồn sự chú ý vào kiện hàng mới được mang lên. Đó là sản phẩm của nhãn hàng do Vu Vũ Đồng đại diện, cô ta đi tới giữa đám đông giới thiệu cho mọi người.
Tôi nhanh ch.óng mở khóa màn hình. Đường cong vòng ba săn chắc, cùng hàng hình xăm trên cơ bắp quyến rũ đập ngay vào mắt.
Phía bên trái truyền đến mấy tiếng hắng giọng nhẹ. Tôi không tự chủ được mà lén nhìn Bùi Uyên một cái. Anh cũng đang liếc tôi, thấy tôi ngẩn người còn nhướng mày như muốn nói: Thẫn thờ cái gì, nhanh lên.