Tim tôi đập thình thịch, ngón tay nhấn giữ màn hình.
Phía xa đạo diễn An vẫn đang chạy theo kịch bản: "Vì đây là nhu yếu phẩm do đại sứ ngôi sao Vũ Đồng mang đến nên Vũ Đồng, cô hãy quyết định phần thưởng cho mỗi tổ nhé."
Vu Vũ Đồng nói gì đó.
Tôi không để tâm, lập tức vuốt màn hình để chọn ảnh khóa. Định giải quyết nhanh gọn, ai ngờ những tấm ảnh mình lưu lại cái nào cũng “không thể lộ diện”.
Nào là dấu hôn, giường hoa hồng, ảnh chụp móng tay bên xương quai xanh, ảnh mười ngón tay đan xen… Ngón tay tôi run rẩy, không biết chọn cái nào để làm hình nền cho được.
Tiếng nói bên tai đột ngột sát gần: "Chị Hòa Nhân! Gọi chị kìa!"
Tay tôi run lên, phịch một tiếng, tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn. Lúc ngẩng đầu lên, phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình.
Vu Vũ Đồng mỉm cười nhìn tôi: "Hòa Nhân, cô đang chăm chú nhìn cái gì vậy? Đội của các cô đứng đầu, đây là máy lọc nước mini dành cho nhóm của cô."
Tôi vội đứng dậy đi ra giữa để nhận lấy.
Giọng Kiều Vũ vang lên phía sau: "Vậy để tôi chọn nhu yếu phẩm nhé, vừa nãy bảo là dép lê, nước khoáng, còn gì... Ối dồi ôi!"
Lúc tôi quay người lại thì đã quá muộn rồi. Ánh mắt sững sờ của Kiều Vũ đã thu hút sự chú ý của cả đội một và đội hai.
Vu Vũ Đồng cũng nhìn về phía cậu ta, nhưng lại hỏi tôi: "Sao thế? Điện thoại của cô có gì à?"
Tôi… Tôi muốn c.h.ế.t quá.
13
Đúng lúc sự tò mò của mọi người đều đổ dồn vào màn hình điện thoại, Bùi Uyên cầm lấy điện thoại của tôi, vô cùng bình tĩnh: "Sóng yếu quá, vừa nãy định lấy nhu yếu phẩm gì, tôi ghi lại cho."
Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng hơi thở vừa trút ra chưa được bao lâu, Kiều Vũ đã nhanh như cắt lao tới.
Bùi Uyên gần như phản xạ tự nhiên mà lách người né tránh. Gương mặt vốn luôn lạnh nhạt của anh thoáng xuất hiện một vết nứt.
Chỉ nghe thấy tiếng hét đầy quyết liệt của Kiều Vũ.
"Tổng giám đốc Bùi, hay là cứ để tôi đi!"
Khi cậu ta vươn tay lần nữa, bàn tay trái bỉ ổi đã kịp kéo c.h.ặ.t vạt áo khoác của Bùi Uyên. Lần này thì vẻ quý tộc trên mặt Bùi Uyên cũng chẳng giữ nổi nữa.
Bộp một tiếng! Hai người đàn ông cao mét tám cùng ngã lăn ra đất!
Điện thoại của tôi vẽ nên một đường cong hoàn hảo trên không trung, rơi xuống ngay trước mặt tôi và Vu Vũ Đồng.
Nó gần phía Vu Vũ Đồng hơn, cũng may là màn hình úp xuống. Tôi định cúi xuống nhặt thì Vu Vũ Đồng đã bỏ nhu yếu phẩm đại diện thương hiệu trên tay xuống.
Tay nặng trĩu, tôi vội vàng ôm lấy máy lọc nước.
Đây là hàng tài trợ đấy! Cô ta ném đi như thế sao! Nhưng Vu Vũ Đồng đã cúi người, tay sắp chạm vào điện thoại của tôi rồi!
Tiêu đời rồi. Để Vu Vũ Đồng thấy thì còn ra thể thống gì nữa?
Không màng gì nữa rồi.
Tôi xoay người ném luôn vật phẩm tài trợ vào thùng gỗ. Sau 0,01 giây suy nghĩ, bản năng mách bảo tôi phải làm y hệt Kiều Vũ…
Tôi giả vờ trẹo chân, hét lên rồi lao từ phía sau tới hất ngã Vu Vũ Đồng. Nhưng Vu Vũ Đồng rõ ràng đã có sự chuẩn bị. Cô ta như thể đoán trước được, đưa tay ra đỡ lấy tôi vững vàng.
"Cẩn thận dưới chân đấy." Cô ta vừa nói vừa mỉm cười đưa điện thoại qua, màn hình hướng lên trên: "Nè, của cô..."
"Chị Đồng, chị cũng cẩn thận chân đấy!"
Tôi tung một cú quét trụ!
Bộp. Vu Vũ Đồng và tôi cùng ngã lăn ra đất!
Tôi vội vàng đi cướp điện thoại.
Vu Vũ Đồng lại né tay tôi ra, khóe miệng cười cười nhìn tôi: "Hòa Nhân, đừng kích động, tôi đã thấy rồi."
14
Tôi đứng hình tại chỗ.
Đạo diễn trong tai nghe đang cuống cuồng hỏi có chuyện gì nhưng ánh mắt Vu Vũ Đồng khẽ liếc, nhìn ngược lại vào màn hình điện thoại.
C.h.ế.t tiệt! Cô ta hoàn toàn chưa nhìn! Cô ta đang dọa tôi! Nhưng bây giờ thì cô ta nhìn thật rồi!
Khóe miệng cô ta hơi nhếch lên, đầy ẩn ý liếc nhìn Bùi Uyên vừa mới đứng dậy phía bên kia.
C.h.ế.t, c.h.ế.t, c.h.ế.t thật rồi! Cô ta không chỉ xem, cô ta còn nhận ra luôn rồi!
"Chị Đồng, thật ngại quá!"
Tôi cướp lấy điện thoại, chỉ nghe Vu Vũ Đồng khẽ "á" một tiếng.
Các khách mời vội vàng vây lại: "Sao thế Vũ Đồng?"
Kiều Vũ và Bùi Uyên là những người ở gần nhất.
Kiều Vũ vội đỡ tôi dậy: "Chị Hòa Nhân, chị không sao chứ?"
Còn Bùi Uyên thì chậm hơn một nhịp, sải bước về phía Vu Vũ Đồng. Mu bàn tay Vu Vũ Đồng chỉ bị tôi quẹt cho một đường đỏ ch.ót thôi mà.
Anh nắm lấy tay cô ta, trầm giọng hỏi: "Sao thế? Có cần gọi bác sĩ không?"
Khoảnh khắc ấy, trái tim vốn như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc bình lặng lại. Thế mà lúc nãy tôi còn sợ bị người ta nhìn thấy ảnh của anh.
Giữa bao nhiêu người, bao nhiêu máy quay, tôi đã bất chấp hình tượng mà lao vào hất ngã Vu Vũ Đồng.
Vu Vũ Đồng nhìn thấy thì đã sao? Cô ta nhìn thấy, chẳng phải tôi nên vui mới đúng sao?
Tôi chậm rãi nhận ra. Ngay giây phút nghìn cân treo sợi tóc đó, tôi lại còn vì muốn giữ thể diện cho Bùi Uyên mà hành động.
Có phải tôi đã hơi đắc ý quên mình rồi không? Tôi chỉ là người thế thân thôi, Vu Vũ Đồng mới là ánh trăng sáng của anh.
15
Một màn hỗn loạn thật ra chẳng kéo dài đến hai phút. Tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến chuyện điện thoại, ngồi thẫn thờ ở vị trí của mình suốt cả trò chơi.
Kiều Vũ trả lại chiếc kính râm bị rơi cho tôi.
Cậu ta lấy tay che micro, thì thầm với tôi: "Chị Hòa Nhân, ban nãy em định chắn giúp chị, không ngờ lại bị Bùi Uyên lấy mất!"
Haiz, cậu ta cũng có ý tốt.
Tôi lắc đầu, cười với cậu ta một cách bình thản: "Không sao, chị không bận tâm."
Ngay cả chính chủ trong ảnh còn chẳng quan tâm, tôi lo lắng làm cái gì không biết.
Đúng lúc này, Bùi Uyên đột nhiên rời khỏi chỗ ngồi, đi ngang qua sau lưng tôi. Ngón tay anh lướt nhẹ qua gáy tôi khi đang tháo micro.
Đây là ám hiệu giữa chúng tôi. Tại các buổi tiệc thương mại, nơi hậu trường lễ trao giải hay trong phòng họp của công ty, mỗi lần anh chạm vào đều khiến tim tôi không tự chủ mà đập loạn nhịp.
Vậy mà lần này, lòng tôi lại tĩnh lặng như mặt nước, chẳng hề có chút gợn sóng.
Kiều Vũ vẫn đang lớn tiếng càm ràm với tôi: “Cái kiểu bài hát này mà cũng gọi là nhạc á, nghe vô lý hết sức.”
Điện thoại tôi bỗng rung lên.
Tôi liếc nhìn, là Bùi Uyên rồi bình thản tắt máy.
Một lát sau, trong tai nghe vang lên giọng đạo diễn An: “Hòa Nhân, cô qua phía sau một chút, tổng giám đốc Bùi có việc tìm cô.”
Lúc này tôi mới đứng dậy, chậm rãi bước về phía cánh rừng.
Bùi Uyên không nói lời thừa thãi, anh cầm lấy điện thoại của tôi, không ngẩng đầu lên: “Mật khẩu.”
“Sinh nhật anh.”
Màn hình khóa được mở ra. Hình nền là tấm ảnh biển khơi xám xịt mà tôi vừa mới đổi.
Bùi Uyên hài lòng gật đầu, bỏ điện thoại của tôi vào túi áo anh.
“Để tránh em lại làm mấy chuyện ngu ngốc, cứ đưa tôi giữ. Vừa nãy rốt cuộc chuyện giữa em và Vu Vũ Đồng là thế nào?”
Tôi đáp: “Bị cành cây vướng chân thôi.”
Bùi Uyên rõ ràng không tin: “Sao, em và tên Kiều Vũ kia đã bàn bạc qua, chuyên chọn người để vấp ngã à?”
“Tôi không có.”
“Trần Hòa Nhân, nếu những bức ảnh này bị người khác nhìn thấy thì em đừng hòng ở lại giới giải trí nữa.”