Tôi bình thản nói: “Vu Vũ Đồng đã nhìn thấy rồi, hơn nữa, cô ta nhận ra anh.”
16
Ngón tay Bùi Uyên mạnh bạo siết c.h.ặ.t, ấn vào môi dưới của tôi. Nỗi hổ thẹn không thể xóa nhòa khiến tôi buông lời cay nghiệt.
Tôi cố ý châm chọc anh: “Sao nào? Sợ cô ta ghen à? Sợ cô ta ghen mà còn đưa đến đây, anh thích cô ta đến thế sao?”
Đôi mắt Bùi Uyên trở nên nguy hiểm và thâm trầm vô cùng: “Cục cưng, gan em lớn lên rồi đấy.”
Anh nói xong thì tay luồn vào vạt áo tôi.
Tôi vội vàng nắm lấy tay anh, giọng nghẹn ngào: “Bên ngoài vẫn còn người! Bùi Uyên, anh đúng là đồ khốn!”
Anh c.ắ.n c.h.ặ.t môi tôi: “Hôm nay nếu không khiến cái miệng này không thốt nên lời được nữa, tôi sẽ viết ngược tên Bùi Uyên của mình.”
Tôi đẩy anh ra muốn chạy trốn nhưng bị anh bóp c.h.ặ.t lấy eo, ngay lập tức mềm nhũn ngã vào lòng anh. Phần game sau đó cũng không quay nữa, anh bế thốc tôi lên rồi dứt khoát bắt trực thăng rời đi từ phía sau đảo.
Tôi không ngừng giãy giụa, anh ghé tai tôi nói: “Từ đây mà ngã xuống, tôi không đảm bảo em còn sống nổi đâu.”
Phía dưới là mặt biển đang cuộn trào sóng dữ. Tôi lập tức ngoan ngoãn thu mình lại trong lòng anh.
Trực thăng đỗ tại bến tàu, Bùi Uyên không nói không rằng bế tôi lên xe thương vụ của anh. Khoảnh khắc đóng cửa xe, ánh mắt Bùi Uyên bộc lộ sự giận dữ tột cùng.
“Trần Hòa Nhân, em có biết lúc em gọi điện cho tôi, tôi đang làm gì không? Tôi đang họp. Mười mấy con người chờ tôi, còn tôi thì chờ mạng 2G rẻ tiền của em để rồi nhận lại cái kết là em dám cúp máy tôi!”
Tay anh siết lấy eo tôi, ép tôi ngồi lên đùi anh, buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh.
“Tôi làm việc liên tục cả tháng trời đến ngủ không yên, buổi sáng còn sợ em ăn uống không quen nên đích thân gửi hải sản qua, còn em thì sao? Em gần gũi với gã đàn ông khác là tôi chưa tính, giờ lại còn dám nổi cáu với tôi à?'
“Em nói xem tôi nuôi em bảy năm thì tính là cái gì? Ngay cả sợi tóc của em cũng là tôi tự tay chăm sóc, giờ cánh cứng rồi nên biết c.ắ.n tôi rồi hả? Nói xem, có phải tôi bị khùng nên tự chuốc lấy khổ không, hả?”
Mỗi một câu thốt ra, tay anh lại càng siết c.h.ặ.t lấy eo tôi hơn.
Tôi cố gắng lấy lại chút tỉnh táo: “Khoan đã, tối nay tôi còn phải quay về…”
Những lời còn lại bị đôi môi nóng rực của anh chặn đứng. Giọng nói khàn đục của Bùi Uyên vang vọng bên tai: “Đêm nay, em đừng mơ đi đâu hết.”
17
Việc năm giờ sáng phải dậy đi bắt hải sản đã khiến tôi mệt rã rời rồi. Cuối cùng, tôi đã lịm đi vì thiếu oxi.
Khi tỉnh dậy, bắp chân tôi cảm nhận được sự mát lạnh. Khi mở mắt ra, chân tôi đang vắt trên đầu gối Bùi Uyên, anh đang bôi t.h.u.ố.c cho tôi.
Hàng mi dày của Bùi Uyên rủ xuống, đầy tập trung và dịu dàng.
Tôi cử động một chút, anh không thèm ngẩng đầu, nắm lấy cổ chân tôi: “Đừng nhúc nhích.”
Dáng vẻ này của Bùi Uyên khiến sống mũi tôi cay cay.
“Bùi Uyên, trong lòng anh, Vu Vũ Đồng là người thanh cao, còn tôi chỉ là kẻ tiểu nhân luôn ghi thù, đúng không?”
Bùi Uyên khựng tay, ngẩng mắt nhìn tôi: “Bé thù dai.”
Tôi: “Cái gì con vịt* cơ?”
*ý nam9 nói 睚眦 trong 睚眦必报 (có thù tất báo) nhưng nu9 nghe nhầm thành 鸭子 (con vịt)
Khóe môi cứng đờ kia cuối cùng cũng cong lên.
Bùi Uyên nói: “Có thù tất báo.”
Tôi thẹn quá hóa giận, đá anh một cái: “Tôi thích báo thù thế nào thì báo! Anh quản làm gì!”
Bùi Uyên nắm c.h.ặ.t cổ chân tôi, bình thản đáp: “Cô ấy là chị họ tôi.”
Tôi ngẩn người ra.
“Tôi còn tưởng là do tôi cho em chưa đủ, giờ xem ra là do em ghen với cô ấy nên dỗi mà nhận cái chương trình này à?”
Tôi cúi đầu: “Tôi không dám nói.”
“Có gì mà không dám?”
“Thân phận của tôi hiện tại không phù hợp.”
Lực tay Bùi Uyên siết c.h.ặ.t lại, lập tức để lại một vòng hồng trên cổ chân tôi.
Tim tôi đập loạn nhịp. Nhiệt độ từ lòng bàn tay Bùi Uyên truyền qua bắp chân rồi thấm sâu vào tận đáy lòng.
Không hiểu lấy đâu ra dũng khí, tôi nhấc chân đạp lên n.g.ự.c anh. Bùi Uyên không phản kháng, cứ thế ngả người nằm ra giường.
Những sợi tóc mái vừa gội xong tán loạn trên trán, ánh nhìn trong đôi mắt phượng kia không còn vẻ sắc lạnh người lạ chớ gần, mà thay vào đó là chút ngơ ngác, lạc lõng.
Tôi thừa thế đè lên, c.ắ.n nhẹ vào yết hầu anh.
“Tổng giám đốc Bùi, anh có muốn cho tôi cơ hội này không?”
Bùi Uyên hỏi: “Nếu tôi nói không thì sao?”
Tôi hôn một dấu đỏ trên cổ anh, chậm rãi cất tiến: “Thân phận là do chính mình quyết định.”
18
Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc. Tôi chưa kịp mở mắt, đã theo thói quen mò lấy điện thoại, bấm vào khung chat đầu tiên.
"Tổng giám đốc Bùi, buổi sáng tốt lành, kết hôn không?"
"Vừa tỉnh ngủ nên ý thức còn mơ hồ lắm, rất dễ bị hạ gục đấy."
Sau khi gửi xong hai đoạn ghi âm, tôi lại lăn ra ngủ tiếp.
Được một lúc, tôi bị một lực mạnh kéo lật người lại, mùi hương gỗ đàn hương thanh tao bao trùm lấy tôi. Giọng nói trầm khàn gợi cảm vang lên, cứ như thể vẫn còn đang trong giấc mơ.
"Trần Hòa Nhân, ngày nào em cũng đối phó với tôi như thế này sao?"
Đối phó?
Tôi mất hai giây để phản ứng rồi đột ngột mở bừng mắt. Bùi Uyên nhếch môi nở nụ cười giễu cợt, nhìn xuống tôi từ trên cao, anh bấm vào đoạn ghi âm vừa nãy.
Tiếng nói lầm bầm kiểu yêu đương qua mạng vang vọng khắp căn phòng.
Tôi cười gượng gạo: “Tổng giám đốc Bùi không thích à?"
Bùi Uyên luồn tay vào dưới váy ngủ của tôi mà vuốt ve: "Gọi tôi là gì cơ?"
Tôi tránh ánh mắt của anh, không dám nhìn thẳng.
Bùi Uyên đang thắt cà vạt, anh cúi đầu, giọng nói không cho phép cự tuyệt: "Giúp tôi đi."
Tôi đưa tay ra nắm lấy chiếc cà vạt bằng lụa, lòng bàn tay nóng ran.
Bùi Uyên hạ giọng quyến rũ trầm thấp: "Trần Hòa Nhân, em có biết kiểu người nào mới thắt cà vạt cho chồng mình không?"
Mặt tôi đỏ bừng lên, run rẩy thắt xong chiếc cà vạt. Ánh mắt tôi lướt qua yết hầu đang nhô lên của anh. Một vệt đỏ ửng còn vương lại trên làn da trắng tái ấy.
Bùi Uyên ghé sát tai tôi thì thầm: "Sao nào, còn muốn tôi tiếp tục dạy không?"
Tôi ngẩn người, sau đó tinh quái vòng tay ôm lấy cổ anh.
"Bảy năm trôi qua rồi, giờ thầy Bùi muốn dạy như thế nào đây?"
Bùi Uyên hít một hơi gấp gáp.
"Trần. Hòa. Nhân."
Xong đời rồi. Anh dùng chính chiếc cà vạt vừa thắt xong để trói hai cổ tay tôi lại.
"Năm đó khi em trốn sau bàn để chụp trộm, lẽ ra tôi nên trói em lại..." Anh c.ắ.n nhẹ vào đầu ngón tay đang run rẩy của tôi: "... Để dạy dỗ từ từ."
19
Lịch trình ban đầu là quay lại đảo vào buổi sáng, kết quả kéo dài tận đến chiều. Tôi nhắm mắt ngồi trên xe bảo mẫu quay lại đảo, chuyên viên trang điểm đang loay hoay làm mặt cho tôi.
Tiểu Chiêu bỗng nhiên thét lên một tiếng đầy ngượng ngùng.
Tôi hé một mắt ra: "Sao thế?"
Tiểu Chiêu vội nói: "Chị Nhân, vừa nãy tổng giám đốc Bùi bảo em nhập số điện thoại vào máy phụ của chị, thấy chị đang ngủ nên em không gọi. Sau đó em thấy cái hình nền này... Em không cố ý đâu!"
Tôi liếc nhìn màn hình điện thoại của cô ấy, là vùng hông có hình xăm đó. Máy điện thoại dùng trong cuộc sống hằng ngày của tôi nằm trong túi xách, đây là máy phụ.
Là nước cờ tôi đã chuẩn bị sẵn.