Tôi bảo: "Đổi đi."
Tiểu Chiêu ngẩn người: "Dạ?"
Tôi nhắm mắt lại lần nữa: "Dùng xong rồi."
Hôm qua, Bùi Uyên đoán rằng tôi nhận show này là vì ghen tuông dỗi hờn nhưng chưa hoàn toàn đúng.
Tôi đã biết anh và Vu Vũ Đồng là chị em họ từ lâu, ngay trong lịch sử trò chuyện trên WeChat của anh nhưng anh không nói cho bất cứ ai, cũng chưa từng dập tắt mấy tin đồn tình ái giữa hai người họ.
Hơn nữa, con chim hoàng yến mà anh tìm về cũng có nét giống Vu Vũ Đồng. Vì anh muốn chiến thắng Vu Vũ Đồng. Còn tôi, tôi muốn ở lại trong giới giải trí.
Tôi muốn anh phải chọn mình. Thế là tôi cố tình để điện thoại bên tay người đại diện, cố tình đêm muộn mới nhắn tin cho Bùi Uyên, cố tình để Kiều Vũ nhìn thấy.
Tôi muốn đo ni đóng giày cho anh một chiếc l.ồ.ng. Mà chiếc l.ồ.ng này, tôi đã bắt đầu chuẩn bị từ bảy năm trước rồi.
20
Bùi Uyên là giáo viên dạy thay đến vùng huyện của tôi để hỗ trợ giáo d.ụ.c khi tôi mười tám tuổi. Vẻ ngoài tuấn tú khiến anh như một viên kim cương rơi vào giữa bụi trần.
Điều tôi để ý nhất chính là phong thái nhàn nhã lạc quẻ của anh giữa vùng quê này. Đám học sinh thường vây kín văn phòng chỉ để ngắm nghiêng khuôn mặt anh rồi tỏ ra si mê.
Tôi đến văn phòng để nộp đơn xin thôi học. Câu đầu tiên anh nói với tôi là: "Tìm giáo viên chủ nhiệm đi."
Tôi nhẹ cả người. Vì tôi cố tình đến lúc giáo viên chủ nhiệm không có ở đó mà.
Bố tôi mất, tháng sau căn nhà sẽ bị niêm phong, chờ họ phê duyệt xong thì chắc tro cốt bố tôi cũng nguội lạnh từ đời nào rồi.
Tôi nghỉ học liền hai ngày.
Điện thoại bố mẹ không liên lạc được, ngày trở về trường, tôi bị giáo viên chủ nhiệm chặn ở cửa tát cho mấy cái.
Giáo viên chủ nhiệm nói tôi ngay cả kiểm tra tháng còn không tham gia thì còn muốn làm gì nữa, bắt tôi cầm bài thi các môn đi xin lỗi từng giáo viên.
Có thầy cô thở dài, có người thì xua tay, thậm chí không thèm liếc nhìn tôi một cái.
Khi tìm thấy Bùi Uyên, anh đang nhìn vào bài thi Chính trị trống trơn của tôi, rồi xúi tôi đi làm gián điệp.
Đêm đó bố tôi được chôn cất. Nhờ trò đùa kỳ quặc này của anh, tôi mới kìm lại được ý định tranh chỗ nằm trong quan tài với bố.
Đơn thôi học cần chữ ký của phụ huynh.
Bố tôi mất rồi, mẹ tôi thì không biết chữ. Tôi chạy ra quán chè trước cổng trường mua bát đá bào xoài, định nhờ ông chủ quán ký hộ. Kết quả lại gặp Bùi Uyên ở đó.
21
Tôi nơm nớp lo sợ, vùi đầu ăn đá bào, đến lúc nước đá tan thành nước nóng rồi mà anh vẫn chưa rời đi.
Anh đang cúi đầu viết gì đó lên mặt bàn nhỏ. Tôi lén rút điện thoại ra, phóng to hình ảnh lên để nhìn.
Trong ống kính, phần sống lưng dưới lớp áo sơ mi hơi nhô lên, cánh tay trắng trẻo mà săn chắc.
Tôi nuốt nước bọt rồi vô thức chụp lại một tấm.
Tách.
Tiếng màn trập máy ảnh sắc nét khiến anh quay đầu lại.
Tôi: "..."
Bùi Uyên ngoắc ngón tay với tôi: "Lại đây."
Tôi ngoan ngoãn bưng cốc đá ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh hỏi: "Thầy Trương nói em đã đưa đơn xin thôi học cho tôi rồi, sao tôi không biết nhỉ?"
Tôi vội vàng lấy ra, vuốt phẳng tờ giấy nhăn nhúm: "Vì nó ở đây nè."
Bùi Uyên cụp mắt xuống.
Anh đột ngột hỏi tôi, lẽ nào tôi không có ước mơ gì sao?
Nói nhảm, bố tôi đi biển qua đời, mẹ tôi bị đám đòi nợ dồn đến phát điên, tôi còn có thể có ước mơ gì? Nhưng tôi biết, nếu trả lời như vậy thì cả đời tôi coi như xong.
Tôi liếc nhìn tấm poster ngôi sao điện ảnh trên tường. Thế là tôi ngậm chiếc thìa nhựa trong miệng, lí nhí đáp: "Em muốn làm Ảnh hậu."
Tôi biết các thầy cô thích nghe mấy lời nói dối viển vông đó nhất. Quả nhiên, Bùi Uyên đã cảm động.
22
Đêm hè đó đã thay đổi cả cuộc đời tôi.
Tiệm chè ở con phố cổ, tấm biển hiệu gỗ màu caramel, mùi xoài quyện cùng những vụn đá bào. Poster ngôi sao Hong Kong mỉm cười với tôi trong ánh sáng đỏ từ bếp điện.
Người thầy giáo trẻ đối diện đang mặc chiếc sơ mi trắng giản dị mà gọn gàng, tay áo xắn lên đến tận khuỷu.
"Được, đọc hết sách đi."
Tôi ngắm nhìn góc nghiêng của anh. Cảnh sắc rực rỡ của cả con phố chè đổ bóng vào trong đôi mắt tôi.
Tôi đã bao lần ngẩn ngơ nhìn khe hở đầy màu sắc này trong con hẻm phía sau quán KTV. Tôi không ngờ rằng để leo ra khỏi đống rác rưởi, chỉ cần nói dối một câu đơn giản đến thế.
Nhưng tôi không tham gia kỳ thi đại học.
Cuối hè năm lớp 11, Bùi Uyên tìm đến tôi, anh bảo đợt hỗ trợ dạy học đã kết thúc, hỏi tôi có muốn đi theo anh không. Khi đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi ngồi vào xe của anh, rời xa huyện lỵ xám xịt, rời xa con phố cổ đầy màu sắc ấy. Chiếc xe lăn bánh lên đường đèo, qua trạm kiểm soát, tiến vào khu biệt thự cao cấp.
Cả người tôi như bay giữa chín tầng mây. Thế nhưng nỗi sợ hãi về một môi trường lạ lẫm cứ lan rộng, bóp nghẹt trái tim tôi.
Tôi cố tỏ vẻ thoải mái: "Thầy Bùi, em không làm gián điệp đâu."
Bùi Uyên chẳng buồn ngước mắt: "Từ giờ đừng gọi tôi là thầy nữa. Người khác gọi tôi là gì thì em gọi thế ấy. Em làm việc ở cái nơi như thế mà vẫn không biết nhìn sắc mặt người khác à?"
Khoảnh khắc đó, tôi như bị một cái tát làm cho tỉnh hẳn. Má nóng ran, sự xấu hổ không nơi dung thân khiến tôi không thở nổi.
Anh biết chuyện tôi đi làm thêm ở quán KTV. Anh biết tôi nông cạn và thiển cận, cho nên anh không bao giờ yêu cầu tôi phải tiến bộ. Anh không phải tin lời nói dối của tôi mà là dù thật hay giả, đối với anh đều không quan trọng.
Tôi và những người phụ nữ kia đều có chung một mật danh.
"Chim hoàng yến".
Sau khi tỉnh giấc từ giấc mơ ẩm ướt, hóa ra tôi chỉ là rơi xuống một hố đen không đáy khác. Tôi nghe thấy chính mình đáp: “Vâng, thưa tổng giám đốc Bùi.”
23
Suốt bảy năm ở bên cạnh anh, tôi biết anh muốn gì.
Anh muốn làm một người thầy đức cao vọng trọng, muốn làm một nhà từ thiện xóa đói giảm nghèo, muốn làm kẻ thao túng trên thương trường. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh khát khao vượt qua người chị họ xuất chúng, muốn được gia tộc công nhận.
Ba điều đầu tiên đều đã đạt được. Điều cuối cùng, anh chỉ có thể tìm kiếm sự an ủi trên giường.
Khi nhận ra điều này, tôi chỉ thấy thật nực cười. Người đàn ông cứ như vị cứu thế kia, thực chất lại là một kẻ hèn nhát thấp kém và âm u.
Một Bùi Uyên như vậy, cùng với một tôi đầy rẫy lời nói dối. Đúng là trời sinh một cặp.
Một khi suy nghĩ đó nảy sinh, tôi không thể nào kìm nén được d.ụ.c vọng trong lòng mình nữa. Tôi phải tạo ra một cái l.ồ.ng cho Bùi Uyên. Tôi muốn khóa c.h.ặ.t anh, khiến ngoài tôi ra, anh không còn lựa chọn nào khác.
24
Trở lại hòn đảo, mỗi sáng đều điểm danh đúng giờ.
"Chào buổi sáng, người hướng ngoại đây, vừa tỉnh dậy đã muốn chui vào chăn của tổng giám đốc Bùi rồi."
"Ngủ dậy mà không có tin nhắn của anh, phí cả giấc ngủ."
"Dù sao anh cũng đâu có ai, gọi em một tiếng vợ thì đã sao?"
Ngày cuối cùng ghi hình show thực tế, Bùi Uyên lại bất ngờ đáp xuống. Nói là thay nhà tài trợ đến tặng quà bế mạc. Sau đó, lén sau lưng mọi người, anh nắm lấy cổ chân tôi trong lều, động tác vô cùng hung bạo.
"Bé cưng, lần sau đừng đăng mấy tấm hình đó lên mạng nữa, đến văn phòng mặc cho tôi xem thôi, hiểu không?"
...
25
May mà tối cuối cùng chỉ cần ngồi một chỗ. Đó là tiết mục lửa trại đầy xúc động không thể thiếu của chương trình bế mạc.
Đạo diễn hỏi chúng tôi đã vượt qua giai đoạn tăm tối thế nào.