Hoắc Lâm nghe tiếng động liền chạy ra xem lại nhìn thấy cậu giống một con chim sẻ nhỏ nép vào người khác, trông rất tội nghiệp đáng thương.
Đặc biệt ở tư thế này, vòng eo trông vừa thon gọn vừa dẻo dai, làm người khác không khỏi tưởng tượng khi ôm nó trong tay sẽ như thế nào.
Đúng là có người ôm nhưng không phải hắn ta mà là Hoắc Dục, hắn đang cúi đầu dỗ dành người trong lòng.
Hoắc Bồi Học tức giận đến đau đầu, ông ta muốn Hoắc Dục tới dùng bữa tối nhưng cũng không kêu hắn mang thứ như vậy tới đây.
Đặc biệt khi nhìn thấy bộ dạng thất thần của Hoắc Lâm, ông lại càng tức giận hơn.
"Đỡ chú Lý dậy đi." Hoắc Bồi Học nói với Hoắc Lâm.
Hoắc Lâm lúc này mới tỉnh táo lại, đi tới đỡ quản gia đứng dậy, nhưng không khỏi mỉa mai nói: “Hai năm qua anh ở nước ngoài, tính khí càng ngày càng tệ.”
Thấy tình hình đã dịu đi, nhất là khi người lớn đã tới, Hạ Vãn lập tức đứng thẳng lên nhưng vẫn hơi dựa vào trong n.g.ự.c Hoắc Dục.
Hoắc Lâm cảm nhận được đủ loại tư vị trong lòng, đặc biệt là chua, đắng, cay, mặn.
Trước đây thật ra hắn ta chỉ thèm muốn vẻ đẹp của Hạ Vãn mà thôi nhưng trong bữa tiệc đính hôn ngày hôm đó, Hạ Vãn lại đẹp đến kinh động lòng người, sau khi nhìn thấy, hắn ta càng khó quên.
Hoắc Bồi Học ho khan một tiếng, trầm giọng nói: "Vào ăn tối đi."
Hoắc Lâm đứng nhìn hai người đang ôm nhau, muốn nói gì đó với Hạ Vãn, nhưng Hạ Vãn lại không thèm để ý đến hắn ta.
Mãi đến khi Hoắc Dục cười lạnh nói: “Nhìn đủ chưa?” Hắn ta mới thu hồi ánh mắt, theo cha mình đi vào nhà.
Đồ ăn trên bàn ăn đầy ắp và thịnh soạn, ánh sáng ấm áp rực rỡ chiếu vào giống như có thêm chút ấm áp, làm cho món ăn trông càng thêm ngon miệng.
"Vừa rồi có chuyện gì?" Hoắc Bồi Học hỏi.
Họ chỉ nghe được tiếng động nên mới đi ra ngoài, chứ bên ngoài có chuyện gì xảy ra họ cũng không biết.
Hoắc Dục giúp Hạ Vãn kéo ghế ra, sau đó ngồi xuống bên cạnh: “Lão già đó không tôn trọng Vãn Vãn, tôi chỉ dạy cho ông ta một bài học mà thôi.”
"Tôi chưa thấy chú Lý vô lễ với ai bao giờ cả." Chú Lý là họ hàng với Lý Vân, bà là mẹ của Hoắc Lâm. Nghe vậy, Lý Vân mỉm cười nhìn Hạ Vãn: "Cậu tên Hạ Vãn?"
Hạ Vãn ngoan ngoãn gật đầu: “Chào thím.”
Lý Vân cầm ly nước lên uống một ngụm, sau đó khinh thường hỏi cậu ta: "Cậu gọi ai là thím?"
Dì giúp việc mang món súp ra, Hoắc Bồi Học gắp miếng bò nạm trước mặt sang đĩa của Hoắc Dục.
Hạ Vãn chăm chú nghe Lý Vân nói, thấy thế cậu nhanh ch.óng dùng đũa gắp miếng bò nạm sang đĩa mình, nhỏ giọng nói: “Không phải anh không thích ăn món này nhất sao?"
Cậu mỉm cười dịu dàng: “Anh gạt em à?”
Giọng nói của cậu vừa thấp vừa khiêm tốn nhưng vẫn đủ để cho ba người nhà họ Hoắc nghe rõ.
Hoắc Bội Học lúng túng ho khan một tiếng: "Mấy năm nay cháu không có ở nhà, chú cũng quên mất cháu thích ăn cái gì."
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Hoắc Dục nhẹ nhàng nói, gắp một miếng thịt khác cho Hạ Vãn: “Nhưng tôi có chuyện khác muốn nói với chú.”
"Chuyện gì?" Hoắc Bồi Học ôn hoà hỏi.
Hoắc Dục đưa tay ra, nắm lấy tay Hạ Vãn, đặt lên bàn: “Tôi đã quyết định sẽ không kết hôn với ai khác ngoài Hạ Vãn. Tôi cũng xin chú thím sau này hãy tôn trọng Hạ Vãn giống như tôn trọng tôi."
Sắc mặt Hoắc Lâm lập tức thay đổi, chiếc thìa trong tay rơi xuống đập vào đĩa, phát ra một tiếng động lớn.
Hoắc Bồi Học trừng mắt nhìn hắn ta, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Hoắc Dục không biết xấu hổ nhưng nhà họ Hoắc thì có.
Chuyện hai anh em họ cãi nhau vì một đứa trẻ từ lâu đã trở thành chuyện cười, nếu cứ tiếp tục kéo dài như vậy thì người ngoài sẽ bàn tán thành cái gì nữa?
Mà ở bên kia vẻ mặt của Lý Vân càng khó coi hơn.
Con yêu tinh này dụ dỗ con trai mình không thành, nên mới tiếp cận Hoắc Dục để tìm cách bước vào nhà họ Hoắc đây mà.
“Chuyện kết hôn nói sau đi.” Hoắc Bồi Học điềm đạm nói: “Cháu còn trẻ, mới hai mươi năm tuổi thôi, Hạ Vãn, Hạ Vãn năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Cháu 20 rồi.” Hạ Vãn nói, trông thì có vẻ ngoan ngoãn nhưng câu tiếp theo lại khiến Hoắc Bồi Học cau mày khó chịu: “Cháu đã đến tuổi kết hôn rồi.”
Hoắc Bồi Học không trả lời mà quay sang Hoắc Dục nói: "Lúc ba mẹ cháu bằng tuổi cháu, họ vẫn đang tập trung vào sự nghiệp, giờ sao cháu có thể kết hôn sớm như vậy được?"
"Còn có cậu của cháu." Hoắc Bồi Học nói: "Cũng nên cho ông ấy nhìn xem."
Ông ta cũng lười đi gây sự với Hoắc Dục về chuyện này, dù sao ông ta vẫn phải giữ thể diện với bên ngoài, tốt hơn hết thì nên đá trái bóng này cho cậu của Hoắc Dục.
Không biết tại sao, Hạ Vãn đang tập trung ăn uống chợt khựng lại khi nghe thấy chuyện này.
Cậu?
Như một tia chớp lóe lên trong đầu, Hạ Vãn chợt nhớ ra Hoắc Dục quả thực có một người cậu, chỉ là trong sách chỉ đề cập đến một hai câu, khiến cậu bỏ qua một thông tin rất quan trọng.
Bây giờ thông tin với từ “người cậu” lại xuất hiện.
Tức là, ác mộng của Hoắc Dục thực sự bắt đầu khi cậu của hắn là Yến Nhuy bị gài bẫy và tống vào tù.
Vào lúc đó trời đã là mùa hè, bởi vì mọi người trong sách đều đã mặc áo ngắn tay.
Vậy nên hiện tại vẫn chưa đến lúc đó?
"Sao vậy?" Thấy cậu dừng lại, Hoắc Dục đưa tay xoa xoa tóc cậu: "Có ngon không? Còn muốn ăn gì nữa không? Tôi lấy cho em."
“Em muốn thịt kho.” Hạ Vãn nói, ánh mắt sáng ngời mà nhìn hắn.
Ánh nhìn đó khiến Hoắc Dục không khỏi khâm phục kỹ năng diễn xuất tuyệt vời của cậu.
“Được thôi.” Hoắc Dục mỉm cười trìu mến, gắp thêm hai miếng thịt vào đĩa.
"Đây là..." Hoắc Bồi Học ánh mắt rơi vào bàn tay vừa mới xoa xoa đầu Hạ Vãn của Hoắc Dục, trên đốt ngón tay thon dài cân đối có một chiếc nhẫn trông rất quen thuộc. "Cái đó là của cha cháu phải không?"
"Đúng vậy." Hoắc Dục nhàn nhạt mỉm cười nhưng lại không rõ ý tứ nhìn Hoắc Bồi Học: "Đồ của cha tôi để lại, tôi đương nhiên muốn lấy về."
Nghe vậy, dường như Hoắc Bồi Học mỉm cười nhưng khóe mắt lại hiện lên một chút u ám.
Lời nói của Hoắc Dục và vẻ mặt của Hoắc Bồi Học dường như đều có phần sắc bén.
Hạ Vãn vừa ăn vừa quan sát, thấy sắc mặt của Hoắc Lâm và Lý Vân đều rất khó coi.
Trong lòng cậu khẽ động.
Ngay từ đầu cuốn sách đã nói rằng Hoắc Dục là nhân vật phản diện và luôn muốn tranh giành tài sản của gia tộc họ Hoắc.
Nhưng về phần tại sao hắn lại là kẻ ác, tại sao lại muốn cướp tài sản của chú mình trong khi chú của hắn đối với hắn tốt như vậy, hắn lại không giải thích một lời.
Giống như không có lời giải thích nào về lai lịch và quá khứ của tiểu pháo hôi Hạ Vãn và chuyện gì đã xảy ra với cậu.
Cứ như thể Hoắc Dục là một nhân vật phản diện công cụ.
Nhưng bây giờ, lời nói của Hoắc Dục và biểu cảm khác nhau của những người ngồi trên bàn khiến Hạ Vãn có suy đoán khác.
“Cha của cháu à” Ông ta mỉm cười, nắm lấy tay Hoắc Dục nhìn kỹ hơn: “Vậy mẹ của cháu chắc chắn cũng có một cái như vậy.”
“Ừ.” Hoắc Dục cười hiền lành: “Chờ lấy của mẹ về, tôi sẽ tự mình đeo lên cho em.”
“Được ạ.” Hạ Vãn nói, hôn lên má Hoắc Dục, ấm áp mềm mại, có chút hương thơm nhưng lời nói cũng có ý tứ không kém: “Vậy em sẽ cùng anh lấy nó lại.”